"Nửa kia sẽ không chọn tôi làm đối thủ đâu."
Cậu đáp. Cậu và anh ấy chỉ có thể là chiến hữu của nhau, họ không bao giờ có thể trở thành kẻ địch.
"Vậy nên, xin hãy chấp nhận lời thỉnh cầu từ tôi."
Ishizu vẫn nhìn cậu không rời. Người phụ nữ bề ngoài nhu nhược này, ở một khía cạnh nào đó lại cố chấp đến bất ngờ. Đôi mắt đẹp của cô tựa như ốc đảo giữa sa mạc, chăm chú nhìn cậu.
"Tôi chỉ cho phép cậu đấu với Vương. Nếu đối thủ là người khác, tôi sẽ từ chối mở cửa khu lăng mộ mà chúng tôi bảo vệ."
Cậu trầm mặc một lúc, rồi ngẩng đầu.
"Lý do."
Cậu luôn là người hiểu rõ bản thân. Cậu biết rõ thực lực của mình, cậu không thể bằng "người ấy" hay Kaiba. Vậy lý do gì khiến Ishizu nhất định phải là cậu?
Người phụ nữ gánh vác sứ mệnh ngàn năm của tộc giữ mộ im lặng rất lâu, cho đến khi cậu đã bắt đầu có chút mất kiên nhẫn, cô mới cất lời.
Gió cát trong sa mạc rất mạnh, cơn gió thường làm tan đi lời nói của người đó. Giọng cô rất khẽ, như sợ bị ai nghe trộm. Mặc dù cô đã dùng Bảo Vật Ngàn Năm phong tỏa không gian xung quanh họ. Mặc dù cuộc đối thoại giữa cô và cậu, ngay cả người kia cũng không thể nghe thấy.
Gió cát đi qua, mặt đất là một màu cát vàng rực. Chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cậu cúi xuống, nâng những hạt cát nóng rẫy lên. Những hạt cát mịn màng lọt qua kẽ tay.
Người phụ nữ đã ngừng nói, lặng lẽ đứng bên cạnh cậu.
Cậu quay lưng bước đi, không nói thêm lời nào, cũng không hề nhìn cô thêm một lần nào nữa.
Mặt trời xuống núi, dưới ánh phản chiếu, mái tóc cậu bay theo gió, bóng tối từ mái tóc che khuất biểu cảm của cậu.
Đêm lạnh như nước, ánh trăng vằng vặc trên cao. Cậu dựa người vào lan can ban công, gió đêm lướt qua mái tóc.
"Chiến hữu, tôi nghĩ, đối thủ của tôi nên là..."
Bóng dáng vị Pharaoh cổ xưa hiện lên bên cạnh cậu. Vầng trán thường nhíu chặt giờ đây đã giãn ra, đôi mắt luôn sắc bén khi quyết đấu lúc này nhìn cậu, mang theo nụ cười dịu dàng.
Cậu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười ấm áp ấy, khác hẳn vẻ lạnh lùng và ổn định thường thấy khi đấu bài, mà là biểu cảm cậu thường thấy.
Vị Vua Thiếu Niên với nụ cười ấm áp hơn bất cứ ai, là sự tồn tại chỉ có cậu mới thấy được.
Chỉ là, sẽ sớm không thấy được nữa.
Cậu nâng hai tay lên, vươn vai, rồi quay lại mỉm cười với nửa kia.