Mất đi ánh hào quang của Vua Bài, thành tích học tập không tốt, thể thao kém, lại chẳng có gì đặc sắc, cậu đã từng nghĩ mình có lẽ sẽ quay lại thời điểm cô độc ban đầu.
Nhưng giờ đây đã có Jonouchi và mọi người. Dù học khác trường, nhưng cứ cách một thời gian họ lại tụ họp, nên cậu nghĩ mình sẽ không cảm thấy cô đơn.
Điều bất ngờ là, sau khi vào đại học, cậu lại trở nên được yêu quý một cách khó hiểu. Không chỉ có vài người bạn nam thân thiết, cậu còn rất được lòng các bạn nữ.
"Vì Yugi - kun rất ôn nhu mà." Một cô gái từng mỉm cười nói.
"Dễ thương như em trai nhà bên vậy."
À, mình biết ngay mà.
Dù thầm than vãn trong lòng, nhưng bản tính ôn hòa từ nhỏ đã khiến cậu không thể thật sự giận các cô gái. Cùng lắm là tự buồn bã về chiều cao của mình một thời gian thôi.
Rốt cuộc thì bao giờ mình mới cao lên được, ít nhất là bằng "Yugi kia" chứ...
Nghĩ đến đây, cậu chợt nhận ra, một nửa kia của cậu đã rời đi gần hai năm.
Nhớ lại thời điểm anh ấy vừa đi, Anzu, Jonouchi và mọi người luôn tỏ ra dè dặt, lén lút, sợ nhắc đến điều gì đó làm cậu buồn lòng.
Thực ra, lúc đó cậu luôn muốn nói với họ rằng, không cần phải căng thẳng như vậy. Cậu đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, nên không hề đau buồn quá mức như họ tưởng.
Nhưng nói ra những lời này thì họ cũng chỉ cho rằng cậu đang cố gắng mạnh mẽ để cho họ thấy, nên họ vẫn giữ thái độ lo lắng đó.
Thế là cậu chiều theo họ, việc phối hợp cũng chẳng sao cả. Không nhắc đến người kia thì cứ không nhắc đến.
Cứ thế, những năm tháng qua đi một cách hững hờ. Học tập, ăn uống, ngủ nghỉ, chơi trò chơi, tụ họp, không có gì thay đổi so với khi người kia còn ở đây.
Trừ những ngày đầu cảm thấy buồn bã, nhưng một khi đã quen với cảm giác một mình, thì nỗi buồn cũng không còn đeo bám nữa.
Cậu vẫn là cậu, Yugi Mutou.
...
Mỉm cười đón lấy cuốn sổ bài giảng mà cô gái ngồi đối diện đưa trả, cậu khẽ nghiêng đầu, lọn tóc lướt qua một đường cong dưới ánh mặt trời.
Cậu ngẩng lên tránh ánh nắng, hôm nay nắng có vẻ quá chói, quả thực giống hệt như ngày đó...
Ngày trước cuộc thử thách cuối cùng để chọn đối thủ cho nửa kia.
"Xin cậu hãy quyết đấu với Pharaoh."
Ishizu nói, nhìn thẳng vào cậu không chớp mắt.
Ngày hôm ấy, mặt trời sa mạc nung nóng những hạt cát vàng óng. Cậu cảm thấy có chút chói mắt vô cớ, bèn đưa tay lên che ánh nắng.