Chương 9: Tình địch

Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, kéo Chu Ninh ra khỏi giấc mộng. Cậu mơ màng mò lấy điện thoại, vừa nhìn thấy hai chữ "Cảnh sát Từ" hiện lên màn hình thì lập tức tỉnh táo, bật dậy bắt máy.

"Từ đội trưởng, chào buổi sáng!"

"Còn chưa dậy à?"

"Vâng..."

Chu Ninh theo phản xạ nói thật, nhưng chợt nghĩ lãnh đạo đâu có rảnh quan tâm việc mình có dậy sớm hay không? Trừ khi có tiến triển mới trong vụ án?

Cậu lập tức nhớ đến hôm qua: bạn trai cũ nạn nhân là tên thợ sửa xe đã được đưa về thẩm vấn, còn bạn trai hiện tại cậu ấm con nhà giàu cũng đã bị theo dõi đến tận sân bay. Chắc có gì đó rồi.

"Từ đội trưởng, vụ án có tiến triển gì sao?"

Từ Đạt Viễn cười nhẹ:

"Tỉnh rồi thì tới đội ngay đi, có việc cho cậu đấy."

Chu Ninh rửa mặt qua loa, rồi gọi xe đến thẳng đội hình sự. Bình thường thì cậu sẽ đi bộ cho tiết kiệm, nhưng lần này thật sự có chút sốt ruột. Vừa đẩy mắt kính, hệ thống lại hiện lên dòng chữ đếm ngược:

35:27 - đã mất gần một phần tư thời gian.

Theo yêu cầu nhiệm vụ tạm thời của hệ thống, cậu phải tìm ra chiếc xe gây tai nạn và người điều khiển xe. Nếu nhận định sai, tất cả phần thưởng trước đó sẽ mất trắng.

Vừa đến đội, Chu Ninh đã thấy Từ Đạt Viễn đang đứng hút thuốc trước tòa nhà nhỏ. Vừa thấy cậu, ông đã vẫy tay:

"Kiếm được nhiều tiền lắm à? Lại còn gọi xe tới?"

Chu Ninh gãi đầu, hơi ngượng:

"Ngài vừa nói có tiến triển, tôi sốt ruột nên muốn đến nhanh một chút. Có việc gì cần làm, xin sếp cứ phân công!"

Thái độ tích cực của Chu Ninh khiến Từ Đạt Viễn rất hài lòng. Ông chỉ vào góc sân, nơi đang đỗ hai chiếc xe:

"Xe đã tìm thấy rồi. Một chiếc là Nissan GT-R do Dương Vũ Phi, bạn trai hiện tại của nạn nhân sử dụng, chiếc còn lại là chiếc Volkswagen CC được tìm thấy tại gara nơi tên bạn trai cũ Vương Phúc Hạo làm việc. Anh ta còn dùng nó để che giấu xe khác

Tìm cậu đến là để xác định xem, hai chiếc này có phải là xe gây tai nạn hay không. Bên ngoài thì chưa thấy dấu vết va chạm rõ ràng. Còn phương pháp phân tích vết phanh mà cậu nói hôm trước thì hiện tại vẫn chưa áp dụng được."

Chu Ninh cố nén kích động gật đầu. Cậu đi tới nơi hai chiếc xe đang đỗ, cả hai đều nhìn như mới, đặc biệt chiếc CC còn như vừa được rửa sạch. Lốp xe đen bóng, những chi tiết nhỏ như gờ bám keo đều còn nguyên.

Càng nhìn, Chu Ninh càng thấy hoang mang. Đây là xe gây án sao? Nhưng người đã bị bắt, cũng đã thẩm vấn suốt đêm rồi, chẳng lẽ không thu được gì?

"Từ đội trưởng, hai nghi phạm có khai gì không?"

Từ Đạt Viễn dập tàn thuốc, mặt mệt mỏi:

"Cả hai đều thừa nhận có tham gia đua xe trái phép ở vành đai Bắc, nói rằng ai thắng thì được làm bạn trai của Tô Mạn Lệ, ai thua thì rút lui. Nhưng không ai nhận đã tông vào nạn nhân.

Dương Vũ Phi khai là mình lái chiếc Nissan, còn Vương Phúc Hạo lại nói hai người đã đổi xe. Hắn là người lái Nissan, để công bằng vì cả hai không quen xe đối phương."

Chu Ninh há hốc mồm, cố giữ bình tĩnh.

Người đã bắt, xe cũng tìm được. Vậy chỉ còn một bước: kiểm tra chi tiết! Biết đâu hệ thống sẽ phản hồi nếu có chứng cứ.

"Sếp Từ , nếu đúng như Vương Phúc Hạo nói là hai người đổi xe, thì chỉ cần tìm thấy vân tay của hắn trên xe Nissan là chứng minh được Dương Vũ Phi nói dối. Còn với chiếc CC, chúng ta phải tìm được dấu hiệu của va chạm để xác định chiếc xe gây án."

Từ Đạt Viễn vỗ mạnh vai Chu Ninh, suýt làm cậu ngã:

"Chu pháp y, có cậu ở đây đúng là khác biệt! Tôi nghĩ nát óc cả tiếng không ra cách, biết vậy 5 giờ sáng đã gọi cậu dậy rồi."

Chu Ninh cười khổ nhưng lúc này cậu chỉ đang sốt ruột muốn nhanh chóng tìm ra chiếc xe gây án, đến mức không để ý tới sự phấn khích của Từ Đạt Viễn. Trong đầu cậu lúc này chỉ nghĩ đến việc làm sao có thể tranh thủ cơ hội này để hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao cho.

"Sếp Từ, cho tôi mượn vài người hỗ trợ. Tôi cần kiểm tra từng chi tiết trên xe, lấy dấu vân tay của hai nghi phạm. Anh hãy cho Triệu Tân Lợi đến giúp, anh ấy rành về xe hơn tôi."

"Không thành vấn đề. Người thì có sẵn, Triệu Tân Lợi sẽ đến ngay. Đêm qua, vân tay nghi phạm cũng đã được lấy đưa về phòng pháp y rồi."

Vài cảnh sát lập tức xuất hiện. Triệu Tân Lợi còn cầm hai chiếc bánh trứng nóng hổi, đưa một cái cho Chu Ninh:

"Làm gì thì làm, phải ăn trước đã. Bỏ công mài dao còn hơn chặt vội."

Chu Ninh cười, nhận lấy không khách sáo.

Đúng lúc này, tiếng phanh xe rít lên ngoài cổng. Mọi người quay lại nhìn thấy hai chiếc xe vừa dừng trước tòa nhà.

Một cô gái mặc váy đỏ bước xuống đầu tiên. Dáng người nhỏ nhắn, không quá xinh đẹp nhưng đôi mắt cong cong, cười duyên làm người ta chú ý.

Cô vội vàng đi đến chiếc siêu xe phía sau, mở cửa đỡ một người phụ nữ trung niên khí chất cao quý xuống xe. Phía sau còn có một người đàn ông mặc vest.

Nhìn thấy người phụ nữ kia, Chu Ninh lập tức đoán được: chính là mẹ của Dương Vũ Phi, Chủ tịch Tập đoàn Lệ Hoa - bà Dương Lệ Hoa.

Cô gái váy đỏ đỡ bà đi thẳng tới chỗ Từ Đạt Viễn, mở lời trước:

"Đây là mẹ của Dương Vũ Phi. Chúng tôi muốn biết, khi nào thì anh ấy có thể kết thúc điều tra?"

Từ Đạt Viễn gật đầu, liếc đồng hồ:

"Mong người nhà thông cảm. Nạn nhân là bạn gái của Dương Vũ Phi, chúng tôi cần xác minh một số tình tiết và thông tin về nạn nhân. Hơn nữa, việc tham gia đua xe trái phép đủ để tạm giữ cậu ta 24 giờ để điều tra. Chúng tôi đang làm đúng quy định."

"A, như vậy sao được!"

Cô gái mặc váy đỏ có vẻ hối hận vì đã lên tiếng, nghiêng đầu quay đi. Chu Ninh đứng ở góc độ này lại thấy rõ khẩu hình miệng cô ta, dường như đang thì thầm một câu: "Đồ đê tiện."

Dương Lệ Hoa nhẹ nhàng vỗ vai cô gái, quay sang Từ Đạt Viễn:

"Văn Tuyên, đừng nóng vội. Tôi đã đưa luật sư tới đây. Tập đoàn chúng tôi là công ty niêm yết, không thể dính vào rắc rối truyền thông. Thành phố này ai cũng muốn phát triển kinh tế nên mong các anh sớm giải quyết vụ này."

Người đàn ông vest phía sau lập tức đưa một chiếc điện thoại cho Từ Đạt Viễn. Ông nhíu mày, nhưng vẫn nhận lấy và nghe máy, thỉnh thoảng chỉ "Vâng, vâng, hiểu rồi".

Dương Lệ Hoa gật đầu, cười lịch sự:

"Vậy làm phiền sếp Từ rồi. Chúng tôi xin phép đi trước."

Nói xong, cô gái váy đỏ đỡ bà lên xe rời đi.

Ngay lúc đó, ánh mắt sắc bén của Chu Ninh phát hiện bên cạnh đáy ba lô của cô gái váy đỏ có một lỗ thủng nhỏ. Quanh mép lỗ là viền sờn giống vết mài, phía dưới còn dính vệt màu tím đen.

Chu Ninh định lên tiếng thì Từ Đạt Viễn đã giơ tay ra hiệu im lặng. Mọi người rời đi rất nhanh.

Khi họ đã đi khuất, sắc mặt Từ Đạt Viễn trầm hẳn xuống:

"Nhanh lên, kiểm tra kỹ hai chiếc xe kia. Thời gian không còn nhiều, lãnh đạo thành phố đang gây áp lực. Đúng rồi, Chu Ninh, cậu vừa định nói gì?"

"Tra giúp tôi thân phận cô gái váy đỏ vừa rồi. Trên ba lô của cô ta có một lỗ thủng gần đáy, cạnh đó có dấu vết giống máu. Đừng quên, nguyên nhân cái chết của Tô Mạn Lệ là do bị đâm!"

Từ Đạt Viễn giật mình, nắm lấy tay Chu Ninh:

"Cậu chắc chứ? Cậu nhìn kỹ chưa?"

"Không dám chắc, nhưng khi nghe nhắc đến nạn nhân, cô ấy đã lẩm bẩm gì đó rồi nghiến răng mắng một câu ‘đồ đê tiện’. Người thường ai lại phản ứng vậy trước cái chết của người quen?"

Chu Ninh lúng túng chưa tìm ra từ thích hợp, thì Triệu Tân Lợi đang ăn bánh chen vào:

"Tình địch?"

"Đúng! Tình địch!"

Từ Đạt Viễn nhìn chằm chằm vào mắt Chu Ninh, như muốn đọc ra câu trả lời.

"Sao cậu không nói sớm?"

Chu Ninh nghẹn họng. Làm như lỗi tại cậu vậy!

Cậu nhanh chóng bổ sung:

"Bà Dương Lệ Hoa có gọi tên cô gái đó là Văn Tuyên!"