Chương 87: Rà soát một chút thử xem

Ngày 12 tháng 3 năm 2011.

Chu Ninh bước nhanh vào khu làm việc ở tầng hai ở tòa nhà cảnh sát. Vừa đến trước cửa phòng pháp y, cậu đã nghe thấy có tiếng người lao xao từ phòng bên cạnh. Cậu hơi ngạc nhiên, nhìn đồng hồ bây giờ mới 7 giờ 30 sáng, vậy mà đã có người tới làm việc?

Nhón chân nhìn qua ô cửa sổ, Chu Ninh thấy bên trong khá đông người, ai nấy đều cắm cúi bận rộn.

Cậu khẽ lắc đầu cảm thán bọn họ toàn là những kẻ điên vì kỹ thuật rồi quay lại văn phòng mình, mở máy tính.

Điều cậu sốt ruột nhất lúc này là kết quả giám định pháp y. Hôm qua vẫn chưa có báo cáo, khiến cả Từ Đạt Viễn và trung tâm kiểm nghiệm đều phải chờ.

May mắn thay, trong hộp thư đã có ba thư chưa đọc, Chu Ninh vội mở ngay.

Hai cái đầu chỉ là kết quả xét nghiệm thông thường, không có gì đặc biệt. Nhưng đến thư cuối cùng chính là mẫu dịch lấy từ vùиɠ ҡíи của nạn nhân. Chu Ninh lập tức đọc kỹ:

“Không phát hiện tϊиɧ ŧяùиɠ, chỉ có loại dầu bôi trơn.Thành phần chính là Cản Tinh Linh, một loại dung dịch bôi phổ biến.

Tuy nhiên, trong dịch thể thu được có phát hiện mẫu DNA không thuộc về nạn nhân.”

Ngay bên dưới dòng chữ đó, một hàng chữ đỏ được tô đậm:

Đặc biệt chú ý: DNA này có nhiễm sắc thể giới tính XXY.

Nhìn thấy dòng chữ đỏ ấy, tim Chu Ninh đập thình thịch.

XXY là dạng nhiễm sắc thể cực hiếm, biểu hiện của hội chứng Klinefelter, thường chỉ xuất hiện ở nam giới có thêm một nhiễm sắc thể X, dẫn đến bất thường sinh lý.

“Quá đặc biệt rồi.” Chu Ninh lẩm bẩm, tay siết chặt tờ kết quả.

Cậu nhanh chóng lật sang bản báo cáo tiếp theo chính là mẫu máu thu trên tấm chắn gió xe điện. Quả nhiên, vết máu ấy trùng khớp với DNA lạ tìm thấy trong cơ thể nạn nhân.

Chu Ninh đập tay xuống bàn hai cái “bốp bốp”, không kìm được kích động .

Đoán đúng rồi!

Hung thủ quả thực hành động bộc phát, thấy cô gái đi một mình liền nảy lòng tà ý, ra tay tại chỗ.

Còn mẫu DNA trong cơ thể nạn nhân, có thể là lưu lại từ tay hung thủ khi da hắn bị rách, hoặc là do dầu trơn hắn mang trên tay trong lúc xâm hại.

Bằng chứng này, đã đủ để Chu Ninh khẳng địnhrằng tên hung thủ rất có thể chính là kẻ mắc hội chứng XXY.

Đương nhiên, Chu Ninh càng có khuynh hướng nghiêng về suy nghĩ hung thủ bị thương, khi có thương tích trên tay và cọ vào chắn gió. Trong lúc xâm hại người chết, hẳn có lẽ không chú ý đến vết thương này. Hơn nữa, đối với những người mắc hội chứng XXY, hầu hết đều không có tϊиɧ ŧяùиɠ.

Cùng lúc đó, cửa phòng bị mở ra, Lưu Vĩnh Tân nhanh chóng bước vào, Đại Triệu theo sau đó, nhìn thấy đôi mắt háo hức của Chu Ninh, Lưu Vĩnh Tân hơi dừng lại một chút bước chân.

"Sáng sớm, cậu ăn cái gì vậy, sao lại hưng phấn thế? Nhặt được vàng hả?"

Chu Ninh cười đáp:

"Còn hơn nhặt được vàng ấy chứ, báo cáo kiểm nghiệm đã có rồi ạ."

Lưu Vĩnh Tân nhanh chóng tiến đến máy in, lấy từng tờ báo cáo và xem, khi đến tờ cuối, ông ngạc nhiên tới há cả miệng, Đại Triệu đứng sau Lưu Vĩnh Tân, cũng nhìn qua một lần, gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu.

"Nhiễm sắc thể XXY là cái gì?"

Chu Ninh đang vui vẻ, tự nhiên cũng sẵn lòng trả lời:

"Chắc các anh đã học qua môn sinh rồi, trong nhiễm sắc thể của con người, nam giới là XY, nữ giới là XX. Nhưng đối với người có nhiễm sắc thể XXY, họ có bề ngoài là nam giới về mặt sinh lý, nhưng lại thiếu hụt hormone kí©h thí©ɧ tố cơ thể, có thể dẫn đến mức độ thứ phát nữ tính."

"Ví dụ như, nhìn bên ngoài là nam, nhưng cơ thể lại nhỏ bé, không có yết hầu rõ ràng, sau thời kỳ dậy thì, ngực không phát triển cơ mà lại có to lên về kích thước, lông mặt, chòm râu không phát triển đầy đủ, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© có thể bình thường, nhưng lại không có tϊиɧ ŧяùиɠ, hoặc là khả năng sinh lý kém."

"Vận động viên Tennis Sarah Gronert là một người lưỡng tính XXY, cô ấy đã tiến hành cắt bỏ cơ quan sinh dục nam khi 19 tuổi, sinh lý đã chuyển sang nữ giới, và sau đó tham gia thi đấu trong các giải thể thao nữ."

Đại Triệu há to miệng, mãi một lúc sau mới lấy lại được bình tĩnh.

"Vậy có phải chính xác mà nói thì hùng thủ là một người lưỡng tính?"

Lưu Vĩnh Tân dừng một chút, không hề quá hưng phấn, trái lại lại mang theo vẻ lo lắng.

"DNA này rõ ràng khác với mẫu của cục pháp y thành phố, như vậy có thể có nghĩa là vụ án này không liên quan đến vụ án liên hoàn gϊếŧ người y phục đỏ?"

Chu Ninh gật đầu, cậu cũng nghĩ đến điểm này.

"Em cảm thấy vụ án gϊếŧ người liên hoàn y phục đỏ không có nhiều mối quan hệ với vụ án mà chúng ta đang phá. Nhưng nếu thực sự có liên quan, hoặc nếu chúng ta phát hiện có điều gì đó sai lệch trong điều tra của cục pháp y trước đây, thì sẽ phải làm rõ. Tuy nhiên, xét cho cùng, hiện tại điểm giống nhau duy nhất là áo đỏ và vân tay bị cắt."

Lưu Vĩnh Tân thở dài. "Hãy nói với tiến sĩ Lư một chút, họ không phải còn đang bận rộn phục hồi xương sọ của năm người vô danh đó sao?"

Chu Ninh cầm một tài liệu đã được đóng dấu và gật đầu với Lưu Vĩnh Tân.

“Để em nói rõ thêm một chút. Thầy, chi tiết này thầy đưa cho Từ đội trưởng xem đi. Em nghĩ rằng, nếu hung thủ có thể hiểu rõ tình trạng sức khỏe của chính mình, còn đủ bình tĩnh để ra tay xâm phạm nạn nhân, thì rất có khả năng trước đó hắn đã từng đi kiểm tra y tế. Có thể bắt đầu lần theo manh mối từ hướng này.”

Lưu Vĩnh Tân cười. "Chúng ta thật sự suy nghĩ giống nhau."

Chu Ninh cầm báo cáo và đi sang phòng bên, tiến sĩ Lư nhìn thấy Chu Ninh đến vội vã xua tay.

"Chu pháp y, lại đây xem đi, chúng ta có tiến triển mới."

Chu Ninh gấp tài liệu trong tay lại và đi tới trước mặt tiến sĩ Lư. Đây là lúc cần sự hỗ trợ của ông, không thể làm ông mất nhiệt huyết, nên cậu không vội vàng báo cáo mọi chuyện.

Tiến sĩ Lư chỉ vào màn hình, màn hình này không phải loại máy tính thông thường, mà là một màn hình tinh thể lỏng 60 inch. Trên đó hiện ra năm chân dung với màu sắc rõ ràng của năm người phụ nữ, bên cạnh mỗi chân dung là các tùy chọn như màu da, kiểu tóc, và màu tròng đen.

Sau khi nhìn kỹ một lần, Chu Ninh nhận thấy rằng cả năm người đều có kiểu tóc ngắn ngang tai, màu da và màu tóc đều giống nhau. Khi nhìn kỹ, có vẻ như họ có một vài đặc điểm tương tự nhau, nhưng Chu Ninh không thể chỉ ra chính xác sự tương đồng ở đâu. Chỉ là khi nhìn vào, cậu cảm thấy họ rất giống nhau.

"Chúng tôi không chỉnh sửa gì thêm về chi tiết, tất cả đều do phần mềm tạo thành. Nó tính toán các số liệu của ngũ quan. Tuy nhiên, các lựa chọn như màu tóc, chiều dài, anh hãy giúp tôi kiểm tra lại, đây là hồ sơ lúc đó." Tiến sĩ Lư giải thích.

Sau đó, ông đưa cho Chu Ninh một chiếc máy tính bảng, trên đó là bản sao điện tử của hồ sơ. Chu Ninh đặt báo cáo lên bàn và bắt đầu kiểm tra từng mục.

Bức ảnh hiện trường rất rõ nét, nhưng da của thi thể đã bị đổi màu, trở thành một sắc tím đen do tình trạng phân hủy, với nhiều vết thương do ngược đãi trên khuôn mặt. Đặc biệt là không còn nhìn ra tròng mắt màu đen, vì giác mạc đã bắt đầu vẩn đυ.c sau hơn 24 giờ tử vong. Sau 48 giờ, mắt người chết sẽ hoàn toàn không còn phản chiếu ánh sáng.

Chu Ninh nheo mắt lại, nhìn chăm chú vào hình ảnh được tạo thành của năm người đó một hồi lâu. Tiểu Khúc bước tới, đưa tay cầm cho Chu Ninh, vì lần trước chính cậu là người đã chọn kiểu tóc, màu da và màu mắt. Tiểu Khúc cảm thấy phán đoán của Chu Ninh về phương diện này rất có thuyết phục.

“Pháp y Chu, anh có thể tiến hành điều chỉnh.”

Chu Ninh không từ chối, cầm tay điều chỉnh, cậu nhìn chằm chằm vào bức ảnh phục hồi đầu tiên, trong đầu hiện lên hình ảnh Trình Xuân Yến với những đặc điểm riêng biệt. Cậu điều chỉnh tóc thành màu nâu, kiểu tóc thành tóc dài quăn, sau đó đổi màu da thành trắng sáng, và tròng đen thành màu đen láy, vì đây là đặc trưng của phần lớn những người có màu da vàng.

Sau khi điều chỉnh xong, cậu nhấn ứng dụng, toàn bộ bức ảnh được phục dựng đã thay đổi. Lư tiến sĩ chống tay lên cằm, nhìn chăm chú vào bức ảnh phục hồi, rồi nói:

“Tôi cảm thấy, người bị hại này có chút giống với Trình Xuân Yến trong bức ảnh phục hồi trước đây?”

Chu Ninh gật đầu.

“Đúng vậy, những người này có những điểm chung, như khoảng cách giữa các nét mặt, khoảng cách hai mắt xa, môi mỏng, không có viền hàm góc cạnh, và cằm hơi nhô ra. Không biết có ảnh chụp của sáu người bị hại trước đây không? Nếu có, ngài có thể tìm và so sánh không?”

Lư tiến sĩ tỉnh ngộ, chạy vội đến máy tính tìm kiếm. Trong khi đó, Chu Ninh không dừng lại, nhanh chóng điều chỉnh bốn bức ảnh phục hồi còn lại, giữ nguyên các tham số giống như bức ảnh đầu tiên, ngoại trừ kiểu tóc.

Lúc này, ở màn hình bên cạnh ngày càng nhiều người tụ tập. Mọi người nhìn chăm chú vào bức ảnh phục hồi và không ngừng đưa ra suy nghĩ của mình. Tiểu Khúc cũng tiến lại gần.

“Cái này có thể hoá trang làm đẹp, nhưng phân loại tôi nhập vào không nhiều lắm.”

Chu Ninh cười lắc đầu, công việc hóa trang này cậu không hiểu lắm, nhưng nếu mà điều chỉnh như vậy, tìm kiếm trong hệ thống hồ sơ là đủ rồi.

Cậu chưa kịp nói gì, tiến sĩ Lư đã hưng phấn chạy đến, ôm theo chiếc laptop, đưa cho Chu Ninh xem.

“Chu pháp y, cậu nhìn xem, đây là sáu bức ảnh của những người bị hại. Cậu vừa nói tôi mới phát hiện, sáu cô gái này tuy còn trẻ, vẫn đang học ở trường, nhưng tóc họ đều là kiểu xoăn sóng lớn và còn nhuộm tóc.”

Chu Ninh nhận lấy, nhìn kỹ từng bức ảnh. Mỗi tấm có hai bức: một là ảnh chụp giấy chứng minh của nạn nhân, một là ảnh chụp hiện trường. Có thể thấy rõ rằng, tóc của nạn nhân có chân tóc nhuộm và tóc dài uốn xoăn sóng.

“Tôi vừa mới nhìn, theo báo cáo khám nghiệm, những nạn nhân này đều có chiều cao khoảng 160 cm, cân nặng từ 40 đến 45 kg. Xem ra hung thủ thích nhắm vào các cô gái có những đặc điểm liên quan đến kiểu tóc nhuộm màu nâu và tóc xoăn, đồng thời nạn nhân có thân hình nữ tính, gầy yếu.”

Chu Ninh ngừng lại một chút, rồi tiếp tục:

“Tiến sĩ Lư, chúng tôi mới nhận được báo cáo xét nghiệm. Trong cơ thể nạn nhân và trên chắn gió của xe điện phát hiện một DNA đặc biệt, nhưng nó không trùng khớp với DNA được công bố trong thông báo của cục pháp y thành phố. Có lẽ vụ án này không liên quan đến vụ gϊếŧ người hàng loạt "Y phục đỏ.”

Lư tiến sĩ xua tay.

“Đừng bận tâm những khuôn sáo này, chúng tôi là làm nghiên cứu khoa học, tất cả đều phải nhìn kết quả thực tế. Tôi chưa nói là muốn tìm ra sai sót của cục pháp y, nhưng dù sao cũng là thử nghiệm, phải nhanh chóng đem những bức ảnh phục hồi của năm người này tìm kiếm trong hệ thống hồ sơ một chút xem sao!”