Chương 7: Dấu vết phanh xe

Chu Ninh vẫn còn nghi hoặc, mắt nhìn chăm chăm vào dòng chữ xanh nhấp nháy trên màn hình mà không kịp phản ứng. Màn hình hiển thị thông báo:

[Nhắc nhở:

Vui lòng lưu ý: một khi người được hệ thống gắn kết chọn xem nội dung phần thưởng của nhiệm vụ, đồng nghĩa với việc chấp nhận nhiệm vụ!

Nhiệm vụ tạm thời: Tìm ra chiếc xe đã đâm nạn nhân và xác định người điều khiển gây ra vụ việc. Nhiệm vụ phải hoàn thành trong vòng 48 giờ.

Phần thưởng khi hoàn thành: Mở khóa trình độ Pháp y Hiện trường cấp 3.

Nếu thất bại: Phần thưởng cấp 1 sẽ bị hạ một bậc.]

Ngay sau đó, toàn bộ nội dung biến mất, chỉ còn lại bộ đếm ngược 48 giờ hiện rõ trên màn hình, gấp gáp đến ngột ngạt.

Chu Ninh trợn tròn mắt.

Cậu chỉ muốn mắng chửi. Cái hệ thống quái quỷ gì mà chẳng báo trước luật chơi, nói chấp nhận là chấp nhận luôn. Chỉ vì một vết phanh xe? Cái này cũng đủ để kéo theo cả nhiệm vụ?

Đột nhiên, trong đầu Chu Ninh loé lên một đoạn nội dung trong cuốn "Giáo trình Pháp y Hiện trường" mà cậu từng được hệ thống trao cho. Đó chính là phần liên quan đến tai nạn giao thông và dấu vết phanh xe - một chi tiết quan trọng khi điều tra hiện trường.

Chu Ninh lấy thước đo ra, lần này cậu nghiêm túc hơn hẳn. Cậu đo kỹ chiều rộng của vết phanh đơn bên, khoảng cách giữa hai vết phanh, và chu vi bánh xe ở vị trí dấu vết hình số 8.

Ba chỉ số được ghi lại:

Chiều rộng lốp: 235 mm

Khoảng cách giữa hai bánh (luân cự): 1586 mm

Chiều dài trục xe: 2841 mm

Ghi xong, Chu Ninh ngẩng đầu hỏi:

“Triệu Tân Lợi, anh có rành về xe không? Nếu không thì gọi ai đó có chuyên môn đến.”

Triệu Tân Lợi lúc đó đứng bên cạnh, nghe vậy liền nhướng mày:

“Xem thường tôi à? Từ xe đua F1 đến xe ba bánh, tôi đều nghiên cứu qua. Mười hai tuổi tôi đã khiến ba tôi suýt mất cái xe vì tôi tháo tung ra sửa. Xe nào đang bán trong nước, tôi đều biết chút ít. Ở đội hình sự này, tôi nói mình thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất. Nói đi, cậu cần gì?”

Chu Ninh gật đầu, đưa bảng số liệu cho Triệu Tân Lợi.

“Tôi không biết các anh trước đó đã kiểm tra vết này chưa. Đây là ba thông số tôi đo được, anh thử đối chiếu xem có khớp với loại xe nào không.”

Triệu Tân Lợi mắt sáng lên, mở điện thoại tra cứu. Chu Ninh thấy vậy trong lòng hơi lo, vì tìm trên mạng thì độ chính xác không cao.

Một lát sau, Triệu Tân Lợi đưa điện thoại cho Chu Ninh xem, trên màn hình là bảng thông số kỹ thuật của xe:

“Đây, ba thông số này khớp hoàn toàn với Volkswagen CC bản 2010 2.0TSI dòng cao cấp. Nhìn đi, giống y như cậu ghi.”

Chu Ninh không giấu được sự hưng phấn:

“Thông báo cho sếp Từ đi, xác định được dòng xe rồi thì phạm vi tìm kiếm sẽ thu hẹp rất nhiều.”

Triệu Tân Lợi phấn khích đứng dậy gọi điện. Chu Ninh tiếp tục đi khoảng hơn mười mét về hướng Bắc, cậu phát hiện một cụm mốc nhỏ chỉ dấu vết phanh nhạt hơn, kết thúc bằng hai dấu hình chữ C ngược chiều nhau. Đo xong, số liệu hoàn toàn khác:

Chiều rộng lốp: 357 mm

Luân cự: 1590 mm

Trục cự: 2780 mm

Chu Ninh nhíu mày, chẳng lẽ là hai chiếc xe khác nhau? Hay là cậu đang suy diễn quá xa?

Trở lại nơi có dấu vết máu và vết phanh ban đầu, cậu quỳ xuống, dùng xẻng nhỏ hốt một ít mẫu cao su còn bám trên mặt đường. Trong trí nhớ, cậu từng đọc qua một báo cáo kiểm nghiệm chuyên đề về phân tích cao su lốp xe.

Báo cáo đó nêu rõ: Bằng cách thu thập mẫu cao su từ vết phanh, so sánh với mẫu lốp nghi vấn bằng phổ khí* - phổ khối (GC-MS) và hiển vi điện tử quét kết hợp phổ tia X (SEM-EDX), có thể xác định chính xác loại lốp, thành phần cao su và xác nhận liệu hai mẫu có trùng khớp hay không. Đây là phương pháp hiện đại được sử dụng trong nhiều vụ án để xác định xe gây tai nạn.

Càng nghĩ, Chu Ninh càng thấy đây không phải tài liệu phổ thông. Nó thuộc loại nâng cao, rất có thể nằm trong chương trình Pháp y hiện trường cấp 3 hoặc cấp 4. Hệ thống đã cho cậu kiến thức trước cả thời đại.

Ngay lúc đó, vai cậu bị Triệu Tân Lợi đập nhẹ:

“Tiểu Chu, đang nghĩ cái gì vậy? Tôi gọi nãy giờ không nghe à?”

Chu Ninh vội hoàn hồn, bỏ mẫu cao su vào túi vật chứng rồi đứng dậy:

“Xin lỗi, tôi đang suy nghĩ về đối chiếu mẫu. Có chuyện gì sao?”

“Đội trưởng Từ sắp tới nơi.”

Chu Ninh “à” một tiếng. Vừa dứt lời, cách đó không xa vang lên tiếng phanh gấp, một bóng người lao xuống xe, vượt qua dây cảnh giới chạy đến. Chính là Từ Đạt Viễn, gương mặt rạng rỡ không giấu được nụ cười:

“Chu pháp y, hôm nay cậu khiến tôi bất ngờ liên tục. Cậu xác định được loại xe rồi?”

Chu Ninh khiêm tốn lắc đầu:

“Tôi không khẳng định tuyệt đối, nhưng số liệu đo đạc thì không sai được. Triệu Tân Lợi rất rành xe, tra ra khớp với Volkswagen CC 2010, 2.0TSI.”

Từ Đạt Viễn gật đầu hài lòng:

“Rất chuyên nghiệp! Trước giờ chúng tôi chỉ đoán được đó là xe hơi, tốc độ cao, chứ chưa xác định được cụ thể. Cậu đã lập được công lớn lần này rồi.”

Nói xong, ông gọi điện xác minh thông tin, bên kia trả lời trùng khớp. Từ Đạt Viễn mỉm cười:

“Xác nhận rồi. Chính là Volkswagen CC đời 2010. Cậu còn phát hiện gì nữa không?”

Chu Ninh chỉ về phía dấu máu:

“Người chết lúc đó đứng tại đây bị đâm. Sau đó không còn di chuyển, rồi bị hất văng. Dựa trên khoảng cách 112 mét mà thi thể bay ra, cộng với trọng lượng chiếc xe, mặc dù có phanh dài 4,5 mét nhưng vận tốc lúc đâm vẫn phải vượt quá 100 km/h. Mà trước khi phanh, tốc độ chắc chắn còn cao hơn.”

“Căn cứ vào nhiệt độ trực tràng, thời điểm tử vong là khoảng 2 giờ 23 phút sáng. Tôi viết trong báo cáo là khoảng 2:00 đến 3:00. Với tốc độ và thời gian đó, tôi nghi ngờ có thể là đua xe trái phép. Tôi còn phát hiện thêm một vết phanh thứ hai, rất giống với vết đầu tiên, nhưng dấu nhạt hơn và dài hơn.”

Cả Từ Đạt Viễn và Triệu Tân Lợi đều nhìn cậu chằm chằm. Chu Ninh có hơi lo lắng, liệu mình có suy đoán quá mức không?

Nhưng Từ Đạt Viễn chỉ tức giận đá vào chân Triệu Tân Lợi:

“Cậu giỏi lắm! Tôi đi điều tra thân phận nạn nhân, giao cho cậu tìm dấu vết hiện trường mà cậu chẳng phát hiện được gì!”

Chu Ninh ngẩn người, không biết nên nói gì.

Từ Đạt Viễn vỗ vai cậu:

“Tiểu Chu, dẫn tôi tới chỗ cậu nói có vết phanh thứ hai.”

Chu Ninh dẫn họ đi, vừa đi vừa liếc nhìn Triệu Tân Lợi đầy áy náy. Nhưng người kia thì mặt dày như không, vẫn tươi cười hớn hở.

“Lãnh đạo đừng giận. Vết này nhạt quá, tôi thấy rồi nhưng không dám chắc chắn.”

“Đừng quanh co nữa! Đo ngay ba thông số đi xem có tra được loại xe không!”

Triệu Tân Lợi vội làm theo. Xem xong, hắn mở điện thoại tra cứu, lật qua lật lại mãi vẫn chưa ra, khiến Từ Đạt Viễn sốt ruột giơ chân đe doạ. Ngay lúc đó, Triệu Tân Lợi hét lên:

“Ôi mẹ ơi, thật không đấy? Ở huyện này mà có người lái xe sang thế này á?!”

Chú thích:

[*] Phân tích phổ khí sắc - khối phổ và phổ huỳnh quang tia X trong kiểm nghiệm cao su:

Trong các vụ tai nạn giao thông, lốp xe khi va chạm hoặc phanh gấp sẽ ma sát với bề mặt đường hoặc vật thể khác, để lại dấu vết cao su (thường gọi là dấu phanh). Những hạt cao su này có thể dính lại trên mặt đường hoặc trên vật thể bị va chạm. Việc thu thập và phân tích các dấu vết cao su này là cơ sở quan trọng để phục dựng lại hiện trường và xác định chiếc xe gây tai nạn.

Lốp xe ô tô thường được chế tạo từ cao su thiên nhiên (NR), cao su tổng hợp như BR (Butadien Rubber) hoặc SBR (Styrene-Butadiene Rubber) - hoặc hỗn hợp cả ba. Ngoài ra, trong quá trình sản xuất còn thêm vào các chất phụ gia như: chất lưu hoá, chất xúc tiến, chất chống lão hóa, và các phụ gia hữu cơ hoặc vô cơ khác.

Thông qua phương pháp phân tích phổ khí sắc - khối phổ (GC-MS), người ta có thể tách và nhận diện chính xác thành phần keo trong mẫu cao su. Kết hợp với phổ huỳnh quang tia X quét điện tử (SEM-EDX), kỹ thuật này cho phép phân tích toàn diện thành phần hữu cơ và nguyên tố vô cơ trong vật chứng cao su.

Những năm gần đây, sự kết hợp giữa hai kỹ thuật trên đã trở thành phương pháp giám định cao su tiêu chuẩn trong các vụ điều tra tai nạn giao thông, giúp cung cấp chứng cứ khách quan để truy tìm và xác minh phương tiện gây án.