Chương 54: Tôi là pháp y

Hứa Chiêm Sơn vừa nói vừa mở hộp thư trong điện thoại, bên trong có thông tin chuyến bay, thời gian trùng khớp với lời hắn khai.

Chu Ninh hơi cau mày, xem ra Hứa Chiêm Sơn có thể loại trừ tình nghi, nhưng mà, tuy chỉ là quan hệ “chơi bời”, chẳng lẽ hắn không ghen, hay không tò mò nếu biết Trương Gia Tuệ còn quan hệ với người khác?

“Theo như anh biết, Trương Gia Tuệ còn qua lại với ai nữa không? Anh có biết họ đi xe gì không?”

Hứa Chiêm Sơn lắc đầu:

“Không biết. Tôi rảnh rỗi không đi điều tra mấy cái đó làm gì. Chúng tôi chỉ là quan hệ theo nhu cầu, cô ấy thích đa dạng, kí©h thí©ɧ, thỉnh thoảng tụi tôi ăn cơm, rồi đi khách sạn. Cô ấy chỉ không thích chơi nhóm (chơi some) thôi.”

Chu Ninh cúi đầu khẽ trầm ngâm, chuyện này đúng là mở mang tầm mắt. Xem ra Trương Gia Tuệ cũng là người chơi hệ bạo lực. Nhưng mà, chiếc Toyota Pura trắng kia là của ai, ai lại có nhiều như vậy?

Từ Đạt Viễn thở dài một hơi, cau mày phẩy tay:

“Dẫn đi, giao cho đội chống ma túy xử lý. Tôi không rảnh lo ba cái chuyện linh tinh này.”

Hứa Chiêm Sơn sửng sốt, lập tức nhảy xuống khỏi giường khám:

“Đừng như vậy! Không phải nói tôi thành thật khai báo thì sẽ không bị xử lý sao?”

Hà Xuân Dương bước lên, trực tiếp bấm còng tay hắn lại:

“Ranh con, mày nói mấy thứ có ích thì còn được, toàn nói mấy cái rối tung rối mù, Trương Gia Tuệ đã chết, bị gϊếŧ, mày không bị nghi là tình nghi là may, vụиɠ ŧяộʍ hưởng lạc đủ rồi thì cút đi!”

Hứa Chiêm Sơn sững người:

“Gia Gia chết rồi? Đợi đã, đừng còng tay tôi, tôi nhớ ra một người rồi!”

Từ Đạt Viễn lúc này đang bước ra, nghe câu đó lập tức dừng lại:

“Tao không có kiên nhẫn đâu. Đừng ở đây lảm nhảm đánh đố, nói gì thì phải chịu trách nhiệm!”

Hứa Chiêm Sơn hơi vội vàng, túm lấy Hà Xuân Dương:

“Tôi không hỏi cô ấy, nhưng tôi đã từng thấy Gia Gia bước xuống từ một chiếc Toyota Pura màu trắng, nhiều lần, là ở trước cổng bệnh viện, hai người họ cãi nhau khá lâu, người kia không bước xuống xe, để tôi nghĩ kỹ lại xem đó là ngày nào…”

Một câu "Toyota Pura màu trắng, nhiều lần", làm mọi người đều nhìn chằm chằm Hứa Chiêm Sơn, khiến hắn hơi chột dạ.

Hắn suy nghĩ một lúc, muốn giơ tay lấy điện thoại, nhưng vì bị còng tay, không làm được. Hà Xuân Dương giúp lấy điện thoại ra, đưa tận tay hắn.

Lần này, Hứa Chiêm Sơn không lằng nhằng, tìm một tin nhắn, chỉ vào đó:

“Đây, là năm ngoái, ngày 3 tháng 12, thứ Sáu, 6 giờ chiều, Gia Gia gửi tin nhắn cho tôi, hỏi tôi có rảnh không, muốn đi đánh bài Poker ở bãi biển.”

“Đánh bài Poker?”

Từ Đạt Viễn nhất thời không hiểu, Hứa Chiêm Sơn vội giải thích:

“Ý là đi bãi biển chơi kiểu dã chiến, hiểu không? Cô ấy thích kiểu kí©h thí©ɧ như vậy đấy.”

Từ Đạt Viễn phẩy tay, ra hiệu cho Triệu Tân Lợi. Hắn lập tức chạy ra ngoài, Chu Ninh biết ngay là để đi tra camera giám sát.

Tuy nhiên, từ 3 tháng 12 tới nay đã hơn một tháng, thường thì hệ thống giám sát chỉ lưu trữ video trong vòng 1 tháng, chắc không tra được nữa.

“Biển số xe còn nhớ không? Hoặc anh thấy tài xế có đặc điểm gì không?”

Hứa Chiêm Sơn cắn môi, nheo mắt, như đang cố gắng hồi tưởng. Sau một lúc lâu, hắn mới nói:

“Biển số bắt đầu bằng chữ B, là một biển số khá đặc biệt, không phải mấy loại như 888 hoặc 555, mà là kiểu… ừm để tôi nghĩ đã…”

Một lát sau, Triệu Tân Lợi quay lại, lắc đầu với Từ Đạt Viễn. Quả nhiên không tra được camera giám sát, đã quá thời gian lưu trữ. Hắn ghé sát Từ Đạt Viễn và Chu Ninh, hạ giọng nói:

“Hỏi người bên phòng giải phẫu rồi, không ai nhớ rõ. Chỉ có Vương Tố Vân từng thấy Trương Gia Tuệ lên một chiếc Pura, nhưng cũng chỉ một lần, chắc không phải người hay tới bệnh viện.”

Đúng lúc này, Hứa Chiêm Sơn đập tay vào đùi:

“Tôi nhớ ra rồi! 74110, đúng rồi, chính là số đó!”

Cả phòng lập tức yên lặng. Dãy số này… quá ngông cuồng, “tức chết 110” [1] ? Kiêu ngạo vậy luôn à?!

Không đợi Từ Đạt Viễn lên tiếng, Hà Xuân Dương đã bắt đầu tra cứu bằng hệ thống nghiệp vụ. Rất nhanh đã tìm ra thông tin:

Xe đăng ký dưới tên một công ty con của tập đoàn Cầm Kiến, cụ thể là: công ty TNHH xây dựng khu đô thị mới Khải Đạt - chi nhánh Cầm Đảo

Lúc này, nhân viên kiểm nghiệm mặc blouse trắng gõ cửa bước vào, đưa đến một số hộp test mẫu, chắc là kết quả xét nghiệm nướ© ŧıểυ đã có.

Từ Đạt Viễn ra hiệu cho Chu Ninh lên kiểm tra, Chu Ninh hiểu ý, bước tới dùng kéo cắt một dúm tóc của Hứa Chiêm Sơn để xét nghiệm ma túy lâu dài.

Hứa Chiêm Sơn hoảng sợ, nhưng không dám động đậy, cây kéo mà sượt trúng thì hắn chỉ có thể bi xui xẻo.

Từ Đạt Viễn lạnh giọng cảnh cáo:

“Hôm nay tao chưa giao mày cho đội chống ma túy, nhưng tốt nhất biết điều. Xét nghiệm nướ© ŧıểυ âm tính không có nghĩa trong tóc cũng âm. Nếu tao phát hiện mày nói dối hay giấu giếm, chắc chắn mày sẽ bị cưỡng chế cai nghiện .

Nhớ chưa?”

Hứa Chiêm Sơn chắp tay, Hà Xuân Dương tháo còng tay cho hắn.

“Các anh cảnh sát, tôi biết sai rồi. Tôi thật sự không nói dối. Những gì biết tôi đều đã nói. Ờ… tôi có thể đi nhìn Gia Gia một cái không?”

“Không được. Chờ vụ án kết thúc, thi thể mới trả lại người nhà. Muốn nhìn thì phải đi cùng người nhà.”

Chu Ninh xách hòm dụng cụ của mình, cùng Từ Đạt Viễn đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Hứa Chiêm Sơn, Chu Ninh quay đầu nhìn hắn, nhẹ giọng nói:

“Có bệnh thì phải trị dứt điểm. Anh quan hệ với bốn nữ y tá đều bị nhiễm HPV. Tôi nghĩ anh còn không chỉ tiếp xúc với bốn người đó. Làm người cần có chút đạo đức, bệnh này tái phát thường xuyên, khó chữa dứt, còn có nguy cơ biến chứng thành ung thư.”

Hứa Chiêm Sơn sững người, nhìn thấy Chu Ninh mặc blouse trắng, gật đầu lia lịa:

“Tôi hiểu! Sau này tôi nhất định chú ý! Cảm ơn bác sĩ!”

Chu Ninh hơi sững lại, nhìn hắn hiểu lầm mình là bác sĩ bệnh viện số 8, mỉm cười nhẹ:

“Tôi là pháp y.”

Hứa Chiêm Sơn như bị hóa đá, giơ tay ra theo bản năng, rồi nhận ra động tác không ổn, vội vã run rẩy thu về. Chu Ninh không để ý, bước nhanh đuổi theo Từ Đạt Viễn.

Trên xe, tốc độ chạy vèo vèo. Chu Ninh không mang áo khoác lông vũ theo, định chờ lát nữa Triệu Tân Lợi tiện đường đưa về. Nhưng Từ Đạt Viễn ra lệnh, họ không về đội, mà trực tiếp tới trụ sở công ty kiến trúc Khải Đạt.

Triệu Tân Lợi lái xe phía trước, cứ phụt cười suốt, bị Từ Đạt Viễn vả một cái sau gáy:

“Cười cái chó gì đấy? Cười như bị mất trí!”

Triệu Tân Lợi nhại lại câu đối thoại cuối cùng giữa Chu Ninh và Hứa Chiêm Sơn, diễn lại cả biểu cảm mặt ngu ngơ của tên họ Hứa, làm Từ Đạt Viễn cũng phì cười. Ông vỗ vai Chu Ninh:

“Đừng để trong lòng. Tên này gan thỏ miệng cọp, nhìn tưởng hung hãn chứ thật ra yếu xìu. Nghe thấy từ ‘pháp y’ là muốn tè ra quần rồi.”

Triệu Tân Lợi cười to hơn:

“Sếp, anh không phải đang an ủi người ta đâu, nói vậy còn thấy khó chịu hơn ấy chứ.”

Từ Đạt Viễn cũng thấy mình nói hơi sai, không phản bác lại.

Chu Ninh cười nhẹ:

“Sếp Từ, thật ra không cần an ủi tôi đâu. Lúc chọn nghề này, tôi đã biết rõ, tay dính đến người chết, đương nhiên có người không chấp nhận được. Nhưng ai hiểu thì sẽ hiểu, nên tôi chưa bao giờ chủ động bắt tay với người khác, để tránh bối rối.”

Triệu Tân Lợi nhếch mép cười, gật đầu tỏ vẻ nể phục:

“Chu pháp y, tôi thật sự ngưỡng mộ nghề này. Nếu được làm lại, tôi cũng chọn theo pháp y. Không nói đến chuyện mổ xẻ, lần trước vụ dấu phanh ấy, cậu chỉ cần nhìn một cái đã phát hiện điểm bất thường. Tôi biết xe rành như thế mà cũng không để ý tới số liệu đó. Cậu đúng là có năng lực thật.”

Từ Đạt Viễn hừ hai tiếng:

“Giờ muốn theo vẫn chưa muộn. Đội ta đang thiếu người. Lưu pháp y tuy vẫn làm giải phẫu nhưng phải nghỉ dưỡng, tháng 3 nữa là về hưu. Chỉ còn lại một mình Tiểu Chu, nếu cậu thực sự nghiêm túc, thì đi ôn luyện thi chuyên ngành kiểm nghiệm dấu vết, đậu được, ta làm hồ sơ biên chế cho.”

Triệu Tân Lợi đạp thắng cái “két”! Cả xe đổ người về phía trước.

Ổn định lại, hắn quay đầu nhìn Từ Đạt Viễn chằm chằm:

“Đội trưởng, anh nói thật không đấy?!”

Từ Đạt Viễn đập nhẹ sau gáy hắn, nhặt cái mũ rơi xuống:

“Cậu mà dám làm thiệt, tôi tất nhiên dám. Nhưng yêu cầu là phải thi đậu chứng chỉ kiểm nghiệm dấu vết. Không đậu thì miễn bàn.”

Triệu Tân Lợi quay sang nhìn Chu Ninh, ánh mắt như hạ quyết tâm:

“Đội trưởng, chứng chỉ kiểm nghiệm dấu vết dễ nhất là cái nào vậy?”

Ghi chú của tác giả:

“Thăm dò chút ý kiến, nếu không thích mấy đoạn giải thích chuyên ngành (như về pháp y, chứng chỉ…), thì sau sẽ không viết nữa!”

Chú thích:

[1]

Trong hệ thống Trung Quốc, “110” là số gọi cảnh sát, tương tự như 113 ở Việt Nam hoặc 911 ở Mỹ

Trong tiếng lóng Trung Quốc, “74” đọc giống từ 气死 (qì sǐ) nghĩa là “tức chết”.

“7” đọc là qī, gần giống qì (tức giận)

“4” đọc là sì, gần giống sǐ (chết)

Nên "74" ghép lại thành: “tức chết”

Ý nghĩa của dãy số 74110 tức là khıêυ khí©h, trêu ngươi cảnh sát.