Chương 5: Tìm thấy nguyên nhân tử vong

Chu Ninh lắc đầu.

“Sếp Từ, anh nói rõ xem cần kiểm gì, chứ tôi nghe chẳng hiểu gì cả.”

Từ Đạt Viễn bật cười hì hì.

“Thôi đi, mấy cậu trẻ, toàn giả vờ ngây ngô. Bảo kiểm tra gì thì kiểm cái đó chứ còn hỏi gì?”

Nói rồi Từ Đạt Viễn giơ tay lên như định vỗ đầu Chu Ninh, khiến cậu phải né tránh. Nhưng trong đầu Chu Ninh chợt lóe lên, nghĩ kỹ lại thì chắc là màиɠ ŧяiиɧ.

“Hiểu rồi, hiểu rồi!” – Chu Ninh đáp nhanh.

Từ Đạt Viễn cười hề hề, đội lại mũ như thể vừa rồi không hề định vỗ đầu cậu ta.

“À mà bên cậu có tiến triển gì mới không?”

Chu Ninh hơi ngại, nếu không nhờ cái huy hiệu trường kia tình cờ dính lên người nạn nhân, chắc cậu chẳng phát hiện ra gì đâu.

“Vừa nãy tôi có gọi cho sư phụ, đang trao đổi về kết quả đo đạc.”

“Có kết luận gì không?”

“Tôi xác định thời điểm tử vong của nạn nhân rơi vào khoảng 2–3 giờ sáng ngày 27 tháng 9, tức là rạng sáng hôm nay. Còn các bước khám nghiệm chi tiết thì đợi sư phụ tôi tiêm thuốc xong sẽ qua hỗ trợ, vì tôi chưa từng tự tay làm vụ nào cả.”

Từ Đạt Viễn nhìn đồng hồ, thấy đã gần 11:40. Nếu làm giải phẫu ngay giờ trưa thì cũng không khả thi.

“Thế thì được rồi. Cứ vậy đi. Khi nào có nguyên nhân tử vong, nhớ báo tôi biết ngay. À, cái máy liên lạc cảnh vụ này để cậu dùng luôn.”

Nói rồi Từ Đạt Viễn ném chiếc điện thoại nội bộ cho Chu Ninh rồi quay lưng rời đi.

Chu Ninh lật xem một lượt thấy quen quen. Ủa? Đây chẳng phải máy của Tiểu Lưu sao?

Cậu thở dài nhìn qua thi thể, bụng sôi lên vì đói.

Tất cả bỏ đi như thế, chẳng ai lo cho cái bụng tôi hết là sao?

Chu Ninh mở cửa bước ra ngoài, đúng như đoán Tiểu Lưu đã không còn ở đó.

Thôi, phàn nàn chẳng để làm gì. Trưa trật trưa trờ, nếu tiếp tục chậm trễ chắc là phải nhịn đói.

Chu Ninh chạy vội ra cửa, đến khu nhà xác, thấy Tiểu Lưu đang cùng một ông già ngồi xổm hút thuốc. Vừa thấy Chu Ninh, Tiểu Lưu giật mình giấu ngay điếu thuốc ra sau lưng.

“Ôi trời ơi, pháp y Chu! Cậu làm tôi giật cả mình. Sao lại ra đây?”

Chu Ninh cũng thở phào nhẹ nhõm. Ở trong phòng mổ một mình với thi thể tuy không sợ, nhưng vẫn có cảm giác khó chịu. Kể cả đó là một thi thể phụ nữ xinh đẹp.

“Giúp tôi đưa thi thể vào ngăn lạnh trước đã. Chiều ăn xong sẽ tiếp tục khám nghiệm.”

Tiểu Lưu và ông lão, chắc là người trông nhà xác lập tức đứng dậy dập điếu thuốc. Nhìn qua là biết ông cụ đã làm việc ở đây lâu năm rồi, công việc này chẳng mấy ai trẻ tuổi dám chọn.

Ba người đặt thi thể vào túi, dùng xe đẩy đưa vào ngăn lạnh. Chu Ninh thay đồ, rửa tay kỹ càng mấy lần rồi mới ra khỏi phòng.

Tiểu Lưu cười toe, giơ túi cơm:

“Phòng ăn bệnh viện gửi tới. Mình ăn ở đâu đây?”

Chưa kịp trả lời, ông lão chỉ về phía gian nhà hóng gió bên phía nam, chỗ đó có bộ bàn ghế đá.

Chu Ninh không khách sáo, cơm hộp bệnh viện cũng được rồi. Đoán chừng thầy cậu trước đây cũng thường ăn như thế, nhưng dù sao thì cậu cũng không định ăn ngay trong phòng giải phẫu.

Vừa ăn vừa ngửi mùi, nếu lát nữa phẫu thuật mà ói ra thì mất mặt.

Ba người ăn uống vui vẻ. Bốn món đậu xào ớt, thịt kho, cá rim, khoai tây chua cay, bốn hộp cơm sạch sành sanh.

Vừa ăn vừa trò chuyện, Chu Ninh mới biết Tiểu Lưu tên thật là Lưu Dũng, bố là cảnh sát giao thông, vì muốn con được vào biên chế nên cho theo làm cảnh sát hỗ trợ trước.

Chu Ninh uống xong chai nước, nghỉ ngơi một lúc. Đến 1 giờ 30, cậu gọi cho thầy:

“Thầy!”

“Cậu ra hiện trường rồi phải không? Tôi vừa tiêm thuốc xong, đợi vợ tôi đẩy xe qua.”

Lưu Dũng dọn đồ xong thì ông cũng quay lại nhà xác. Lưu Dũng giúp Chu Ninh đưa thi thể ra.

Nhìn về con đường nhỏ bên phía nam, Chu Ninh đoán chắc sư phụ đang nằm viện ngay trong huyện.

Chẳng mấy chốc, Lưu pháp y được vợ đẩy tới. Nhìn chân ông còn bó bột, Chu Ninh biết lát nữa sẽ phải tự tay làm gần hết.

Cậu nhanh chóng chạy đến, chào hỏi vợ thầy. Lưu pháp y dặn bà quay về trước, lát nữa gọi lại đón.

Bà vợ không nói gì, nhưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

“Cô yên tâm, Lưu pháp y chỉ ngồi giám sát thôi, mọi thao tác con làm hết. Dù gì cũng là lần đầu làm khám nghiệm tử thi, con thật sự chưa tự tin.”

Bà mỉm cười:

“Biết là mấy người làm việc này không dễ dàng gì. Mau đi đi, muốn vào WC thì ráng nhịn chút, đừng để thanh niên người ta phải phục vụ cho ông, mất mặt chết đi được."

Lưu pháp y đỏ mặt:

“Bà đi lẹ đi, nói nhiều vậy!”

Chu Ninh không dám cười, đẩy sư phụ vào phòng mổ.

Vừa thấy thi thể, Lưu pháp y lập tức đeo kính, nhờ Tiểu Lưu đỡ đứng dậy. Dù chân bó bột, ông vẫn cố lết sang bàn mổ đối diện.

“Chết thảm thật đấy. Đã xác định được thân phận nạn nhân chưa?”

Chu Ninh gật đầu, tóm tắt lại toàn bộ thông tin mình thu thập được, đồng thời đưa cho Lưu pháp y bản ghi chép khám nghiệm ban đầu và cả phim chụp X-quang, thứ mà cậu vẫn chưa rành lắm.

“Không tệ, nhóc con làm ổn đấy. Tiểu Lưu, lấy cho tôi cái ghế nâng cao, cái bên cạnh kính hiển vi kia, đúng rồi, chính là cái đó!”

Tiểu Lưu lập tức làm theo. Anh ta tìm được một chiếc ghế có thể điều chỉnh độ cao, đẩy tới cho Lưu pháp y. Ông ngồi lên, dùng chiếc chân lành lặn để dịch chuyển từ từ đến đầu bên kia của bàn giải phẫu.

“Cắt bỏ quần áo, kiểm tra phần ngoài cơ thể trước. Sau đó cậu bắt đầu giải phẫu. Làm từ từ, tôi sẽ hướng dẫn từng bước. Đừng sợ sai, ai cũng có lần đầu. Lưu ý kỹ vùng vết thương bên phải.”

Chu Ninh gật đầu. Sau buổi sáng thực hành hiện trường, cộng thêm lý thuyết buổi trưa, cậu giờ đã bình tĩnh hơn. Có sư phụ ngồi giám sát bên cạnh, cậu càng vững tâm.

Tiểu Lưu nghe thấy chuẩn bị mổ, liền chuồn thẳng một mạch.

Chu Ninh mặc đồ phẫu thuật, đưa khẩu trang và đèn đầu cho Lưu pháp y, rồi bắt đầu cắt bỏ quần áo nạn nhân. Nhánh cây đâm vào chân cũng được lấy ra.

Cậu ghi chép tỉ mỉ từng bước, từ đồng tử, mô mềm, khoang mũi, miệng, đến tay chân theo lời hướng dẫn.

Xong phần ngoài, Chu Ninh ngẩng lên. Lưu pháp y gõ nhè nhẹ cây đèn vào bàn:

“Đừng ngây người ra đó. Bắt đầu kiểm tra chỗ vết đâm ở dưới xương sườn bên phải.”

Chu Ninh mang hai lớp găng tay, cẩn thận dùng que thăm dò luồn vào miệng vết thương. Que thăm chọc vào khá sâu, hơn nửa cây mà chưa tới đáy.

Lưu pháp y ghé sát quan sát:

“Sâu phết. Đổi cây to hơn, đo độ rộng miệng vết thương luôn. Sao lỗ nhỏ vậy mà đâm được sâu thế nhỉ?”

Chu Ninh đổi sang que to hơn, dạng đầu dẹt, cẩn thận đưa vào. Lần này chạm đáy. Đo chiều dài: 185mm. Độ rộng: chỉ tầm 6mm.

Dưới kính lúp, cậu phát hiện mép vết thương có vết dầu đen sẫm lẫn máu đông.

Chu Ninh gạt dầu ra, đặt lên phiến kính đưa cho sư phụ:

“Thầy, vết thương này có dính dầu đen, không rõ là gì. Vết đâm sâu mà rất hẹp, hung khí chắc là gì đó thon và dài…”

Thấy Lưu pháp y nhìn mình khích lệ, Chu Ninh lấy hết can đảm:

“Có thể là tuốc-nơ-vít loại nhỏ, kiểu tua vít dài dùng sửa máy tính.”

Lưu pháp y vỗ đùi cái đét khiến chiếc chân bị đau lại, ông xuýt xoa đến nhe răng.

“Thằng nhóc này cũng không tệ! Đúng rồi đấy. Vết đâm chỗ này thì nội tạng chắc chắn bị tổn thương nặng. Tiếp tục đi, cẩn thận tay. Lát nữa lấy mẫu dầu kia đưa đi giám định.”

Chu Ninh cảm động nhìn ông, rõ ràng ông biết rõ hung khí từ đầu, nhưng vẫn chờ học trò tự suy luận. Một người thầy như vậy thật khiến người ta nể phục.

Cậu không nói nhiều, cầm dao mổ, rạch một đường hình chữ Y từ cổ xuống bụng. Mới cắt xong phần bụng đã thấy máu tụ tím đen loang đầy bên trong.

“Đừng vội đυ.ng vào, lấy mẫu máu rồi mới tiếp tục.”

Chu Ninh gật đầu, cẩn thận chia lớp cơ, cắt xương sườn, kiểm tra phổi, tim, lấy dạ dày và các mẫu nội tạng cần thiết.

Mỗi mẫu đều được giơ lên cho Lưu pháp y xem. Ông không ngừng chỉnh sửa thao tác cho cậu từ những nhát dao đầu còn run tay. Cho đến khi Chu Ninh kiểm tra xong nội tạng đã quên cả sự khẩn trương ban đầu.

Khi chuẩn bị cắt đến lá lách, Lưu pháp y đưa đèn chọc nhẹ vào tay cậu:

“Khoan. Nhìn lại vùng vết thương bên phải xem có phải đã đâm trúng lá lách không?”

Chu Ninh đưa que thăm lại, chọc đúng vết thương, quả nhiên lá lách lay động theo.

Lưu pháp y hài lòng gật đầu:

“Được rồi, đã xác định nguyên nhân tử vong.”

Chu Ninh tròn mắt.

“Thầy, vậy là giải phẫu rồi sao rồi sao?”