Giọng của Triệu Tân Lợi không hề nhỏ, khiến Từ Đạt Viễn và Hà Xuân Dương đồng loạt quay đầu lại, tặng cho ta một ánh mắt hình viên đạn.
Triệu Tân Lợi lập tức co rúm lại như chim cút, hoảng sợ đến mức không dám hó hé, rụt người nấp sau lưng Chu Ninh.
Nhưng thực ra anh ta nói không sai. Nhìn qua lớp băng lạnh, ở giữa tảng băng đúng là có một vật thể tròn, phần trung tâm có năm nhánh tỏa ra trông chẳng khác nào một con rùa đen nằm úp.
Nhìn kỹ hơn một chút, người đó tóc dài xõa phủ kín mặt, độ dài của tóc giống như phụ nữ. Tứ chi dang rộng, cơ thể như bị trói vào một chiếc lốp xe lớn.
Phát hiện này khiến Chu Ninh cũng thoáng rùng mình. Cậu nhanh chóng bước tới gần chiếc xe tải. Dù khoảng cách đã gần, nhưng mặt băng phản chiếu ánh sáng khiến cậu không thể quan sát rõ hơn được nữa.
Chỉ có thể nhìn rõ, thi thể không mang giày tất, quần áo mặc trên người là loại chất liệu mỏng nhẹ, bó sát cơ thể. Áo màu tím nhạt, quần đen, phần gần đùi còn có thêm một lớp váy ngắn hai mảnh xếp chồng, đây có lẽ là đồ tập yoga sao?
Từ Đạt Viễn lại gần, Chu Ninh liền hỏi:
“Người báo án phát hiện thi thể bằng cách nào?”
“Người báo án là một người dân sống gần con đê này, thuộc khu thôn bên cạnh. Hôm qua ông ấy dẫn con đi chạy bộ ban đêm để giảm cân. Khi đi ngang qua đây thì mũ bay rơi xuống mặt băng. Ông ấy cúi xuống bật đèn flash điện thoại để tìm, bất ngờ phát hiện thi thể bị đóng băng bên dưới.
Con đường này mới chỉ thông xe qua lại hơn mười ngày. Lại mới có vài trận tuyết nên gần như không ai đi qua, nếu không thì đã phát hiện sớm hơn rồi.
"Chu pháp y, cậu có đoán được khoảng thời gian nạn nhân bị ném xuống không?”
Chu Ninh lắc đầu. Quần áo người chết mỏng như vậy, có vẻ như bị ném xuống nước vào thời điểm chưa lạnh đến mức đóng băng. Nhưng nhìn tay chân thì không có dấu hiệu chết do đuối nước, thi thể cũng chưa thấy hiện tượng phình to.
“Hiện tại chưa thể kết luận. Cần đưa về phòng giải phẫu, phá băng rồi khám nghiệm kỹ càng mới xác định được. Còn lốp xe này Triệu Tân Lợi, cậu phân biệt được không?”
Hai người bên cạnh đều nghiêng đầu nhìn. Không đợi Từ Đạt Viễn ra lệnh, Triệu Tân Lợi đã tiến đến gần. Anh ta gần như dán mặt vào mặt băng để quan sát chiếc lốp.
“Không nhìn rõ số hiệu. Phải đợi tuyết tan mới đo được và so sánh. Nhưng theo tôi thấy, lốp và trục bánh đều còn mới, tôi nghi là lốp dự phòng.”
Hà Xuân Dương cũng bước tới, vừa xoa tay vừa nói:
“Ở khu nước cạn phát hiện hai dấu chân in sâu trong bùn, nhưng kích cỡ chỉ như của trẻ em, không xác định được có liên quan đến vụ án hay không.
Trên sườn dốc của đê đất có vết lau bùn dính trên đá, ngoài ra không có dấu bánh xe nào khác. Có lẽ nước tuyết tan ra đã cuốn trôi toàn bộ dấu vết.”
Triệu Tân Lợi bắt đầu chụp ảnh hiện trường. Chu Ninh đưa cho anh ta túi vật chứng và ống lấy mẫu. Triệu Tân Lợi lấy mẫu bùn dưới đê và mặt băng, sau đó hứng một chai nước. Từ Đạt Viễn khoát tay:
“Được rồi, đưa thi thể về nhanh đi. Càng xử lý sớm càng tốt. Hôm nay là 23 tháng Chạp rồi. Năm cũ sắp qua rồi, làm gì có ai muốn trực Tết chứ? Nhanh lên!”
Triệu Tân Lợi vẫn đang cầm chặt chiếc áo bông, buồn bực hét lên:
“Áo này được phát luôn chứ, không phải cho mượn đấy chứ?"
Ba tiếng sau, phòng giải phẫu bệnh viện số 8.
Băng trên người nạn nhân đã dần tan. Triệu Tân Lợi một tay dùng bìa cứng quạt gió, một tay lau mồ hôi, khuỷu tay đẩy nhẹ Chu Ninh:
“Chu pháp y, có thể chỉnh điều hòa thấp xuống chút không? Băng tan sắp hết rồi.”
Chu Ninh đã mặc chỉnh tề, gật đầu. Lúc này trong phòng giải phẫu có khá đông người. Một đôi dép bông ướt sũng, đã được lấy ra khỏi băng của phụ nữ đang đặt trên xe đẩy cạnh bàn mổ.
Chu Ninh tiến lại gần, cúi xuống xem xét kỹ. Đế dép đã bị mài mòn, giữa lòng dép có vết dẫm rõ ràng. Bên trong lót in cỡ số 36-38, là cỡ giày của nữ.
Chu Ninh quay lại bàn mổ. Mọi người cũng vây quanh. Bị nhiều người nhìn chằm chằm lúc khám nghiệm khiến cậu hơi khẩn trương. Cậu giơ tay, bắt đầu bẻ lớp băng còn bám quanh chiếc lốp xe, cẩn thận tránh chạm vào phần dây buộc, rồi dùng dao cắt mấy sợi dây thừng buộc trên lốp. Sau đó ra hiệu cho Triệu Tân Lợi:
“Giúp tôi nhấc cái lốp này đặt lên xe đẩy, rồi cậu chụp ảnh, đo kích thước lốp.”
Có lãnh đạo ở đó, Triệu Tân Lợi không dám than thở. Anh ta cùng Tiểu Lưu đến phụ, cùng nhau nhấc lốp xe lên. Khi lốp được nâng lên, Chu Ninh đè giữ thi thể phía dưới.
Lúc chiếc lốp tách khỏi cơ thể, quần áo người chết phát ra những tiếng “sột soạt”, lớp vải bị xé rách khi băng tróc ra. Chu Ninh không quan tâm đến lốp xe, ánh mắt cậu dừng lại ở thi thể.
Là một phụ nữ trông chừng hơn hai mươi tuổi. Tóc dài, màu nâu đậm, xoăn nhẹ, buông qua vai. Khuôn mặt cô như thể đang ngủ, không lộ vẻ đau đớn. Dù thi thể đã bị ngâm trong băng một thời gian, nhưng vẫn có thể thấy rõ cô ấy là người phụ nữ rất xinh đẹp.
Chu Ninh quan sát, trên tai, cổ và các ngón tay của thi thể đều không đeo bất kỳ loại trang sức nào. Móng tay không hề để dài, được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ. Bộ đồ yoga bó sát phô bày ra thân hình cân đối và đầy đặn.
Cậu nhẹ nhàng cầm lấy tay thi thể. Đúng lúc đó, một hàng chữ trong suốt xuất hiện trên góc kính, kèm theo tiếng tích tích vang lên bên tai. Chu Ninh suýt nữa thở phào thành tiếng, hệ thống rốt cuộc đã “sống lại” rồi.
[Tích. Hệ thống bắt đầu khởi động nhiệm vụ, mời người dùng lựa chọn cấp độ khó.
A. Sơ cấp
B. Trung cấp
C. Cao cấp]
Chu Ninh không cần suy nghĩ nhiều, lập tức chọn nhiệm vụ trung cấp. Cậu không dám tham lam, nhiệm vụ sơ cấp thưởng quá thấp, còn nhiệm vụ cao cấp lại đòi hỏi mức chứng cứ cùng năng lực điều tra hình sự cao, hiện tại chưa thích hợp. Trung cấp là lựa chọn ổn thỏa nhất.
[Người dùng đã chọn nhiệm vụ Trung cấp. Tiến hành công bố nội dung nhiệm vụ.
Nhiệm vụ Trung cấp gồm:
1. Dựa vào các dấu vết bên ngoài thi thể, xác định rõ danh tính nạn nhân. Thời gian giới hạn: 60 phút.
2. Làm rõ nguyên nhân tử vong, tìm ra hung thủ cùng toàn bộ chứng cứ liên quan. Thời gian giới hạn: 96 giờ.
Phần thưởng: Sau khi hoàn thành, có thể chọn một phần thưởng trong danh sách hệ thống, hoặc nâng cấp phần thưởng đã có.]
Tích - Hai đồng hồ đếm ngược lần lượt bắt đầu nhảy số. Một cái đếm từ 60 phút, cái còn lại từ 96 giờ.
Chu Ninh dùng vai đẩy nhẹ mắt kính, giao diện hệ thống tự động thu gọn về góc trên bên phải tròng kính. Mức độ "tinh tế" của hệ thống khiến cậu vừa ngạc nhiên, vừa bối rối. Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ lan man.
Cậu lập tức tập trung kiểm tra kỹ lưỡng thi thể: từ giác mạc, khoang miệng, sọ não, đến từng ngón chân, không bỏ sót bất kỳ vị trí nào. Sau đó, đo chiều cao, ước lượng cân nặng.
Tiếp theo, Chu Ninh đặc biệt chú ý đến bộ đồ yoga, là một loại hai mảnh bó sát. Cậu lật phần eo lên kiểm tra mặt trong, phát hiện một chiếc túi nhỏ chéo sườn. Bên trong có một mảnh màng nhựa, được gấp hai lần. Mở ra, bên trong là một miếng dán dạng băng dính màu trắng, có hìng vòng cung.
Chu Ninh cầm miếng băng dán lên, dùng kính lúp soi kỹ. Thứ này trông rất quen mắt, nhưng nhất thời chưa nhớ ra là gì. Cậu xé lớp giữa của miếng băng dán, phần lõi lộ ra là một lớp nhựa trong, hình chữ nhật, có độ đàn hồi nhẹ, rất dính.
Chợt tỉnh ngộ, Chu Ninh ngẩng đầu lên, quay sang nhìn Từ Đạt Viễn. Quả nhiên, đối phương lập tức tiến lại gần. Hắn biết, Chu Ninh nhất định phát hiện được điều gì đó.
“Có manh mối gì không, Chu pháp y?”
Chu Ninh giơ miếng băng dính ra, đưa cho Từ Đạt Viễn xem.
“Đây là miếng băng dính cố định kim truyền dịch. Loại này thường được y tá gấp sẵn để dùng dán giữ kim tiêm trên cổ tay bệnh nhân. Cảm giác như thi thể từng sử dụng nó khá thường xuyên. Tôi nghi ngờ nạn nhân là nhân viên y tế, có khả năng rất cao là y tá. Cụ thể hơn nhé, dùng loại băng này nhiều nhất là ở các khoa như Nhi, Nội tổng quát, hay Phòng mổ nơi thường phải truyền dịch liều cao hoặc bệnh nhân phải truyền liên tục, không tiện rút kim mỗi ngày.”
“Cậu nghi ngờ người chết là y tá, và còn làm ở khoa Nhi, Phẫu thuật hoặc Nội khoa?” - Từ Đạt Viễn xác nhận lại.
Chu Ninh gật đầu.
“Đúng vậy. Tỉ lệ rất cao.”
Cậu chỉ vào vết thương trên đầu thi thể:
“Ngoài ra, vùng đầu có dấu hiệu chấn thương do vật cùn, sưng nề nhẹ, có vết nứt xương hộp sọ phù hợp với hiện tượng ‘cốt âm sát’ [1]. Nhiều khả năng nạn nhân bị đánh ngất trước, sau đó bị buộc vào lốp xe và ném xuống nước. Còn có chết do đuối nước hay không thì cần kiểm tra thêm.”
“Đồng tử không còn phản xạ ánh sáng. Thi ban tập trung ở phần lưng, chứng tỏ khi tử vong, thi thể nằm ngửa, không bị di chuyển. Hơn nữa, khi rơi xuống nước thì gặp nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, dẫn tới quá trình phân hủy bị dừng lại. Điều đó giúp thi thể giữ nguyên trạng thái ban đầu gần như hoàn hảo.”
“Sếp Từ, anh có thể cho người tra giúp dữ liệu khí tượng. Muốn xác chết bị nước bao phủ rồi nhanh chóng đông lại, thì khi ném xuống, mặt nước chưa đóng băng. Sau đó phải có đợt lạnh đột ngột, thậm chí tuyết rơi, khiến băng bao phủ và che lấp. Đến khi tuyết tan, thi thể mới bị phát hiện.”
“Còn một chi tiết nữa, nạn nhân mặc đồ yoga. Loại đồ này thường được mặc sáng sớm hoặc chiều muộn để tập luyện. Không ai ban ngày giữa trời rét lại ăn mặc phong phanh như vậy, trừ khi không phải giờ làm. Nhưng điều đó lại mâu thuẫn với việc mang theo miếng băng dính truyền dịch.”
Chu Ninh hơi nhíu mày, chỉ lo miêu tả hết ý nghĩ trong đầu. Giọng cậu hơi khàn vì tập trung quá mức. Liếc sang, thấy Từ Đạt Viễn đang nghe rất nghiêm túc. Ngay sau đó, ông ta liền rút điện thoại, gọi cho ai đó:
“Tôi là Từ Đạt Viễn. Nhờ anh tra giúp thời gian gần đây có ngày nào sáng sớm hoặc chạng vạng ấm hơn bình thường, nước sông bắt đầu tan băng, rồi đột ngột có đợt lạnh kéo đến khiến mặt nước đông lại?”
[1] Cốt âm sát (骨音杀): Là hiện tượng gãy xương do ngoại lực, kèm theo âm thanh "rắc" do mảnh xương cọ vào nhau. Trong pháp y, đây là chỉ dấu của chấn thương đầu do vật tày gây ra.