Chương 47: Hệ thống thăng cấp

“Trung đội trưởng Hà, bên tôi coi như xong việc rồi. Các mẫu vật cũng đã để Tiểu Lưu mang người đưa về cục. Tôi đi trước một bước, mùi ám trên người thật sự khó chịu lắm.”

Hà Xuân Dương phất tay.

“Về nghỉ sớm đi. Phần còn lại để mai tính. Nhưng lễ Nguyên Đán này không được nghỉ đâu, nhớ nói trước với bạn gái nhỏ của cậu đấy.”

Chu Ninh ngẩn ra.

“Tôi đâu có bạn gái!”

Hà Xuân Dương bật cười.

“Không có thì nhanh mà tìm đi. Cậu cũng biết đấy, làm nghề này thì khó có vợ lắm. Coi chừng chú hai cậu lại phải ra tay mai mối đấy.”

Chu Ninh rụt cổ, không dám nói thêm gì nữa. Dù sao bọn họ đều quen biết chú hai cậu. Lúc này Triệu Tân Lợi đã quay lại, Hà Xuân Dương bảo anh ta đưa Chu Ninh về, còn cố tình nhét thêm cho cậu một phần cơm hộp. Đãi ngộ ấy khiến Triệu Tân Lợi hâm mộ không thôi.

Trên đường về, anh ta liên tục nói đi nói lại chuyện này, còn Chu Ninh im lặng, chỉ lấy điện thoại gọi cho Lưu Vĩnh Tân, nhưng đầu dây bên kia vẫn tắt máy. Xem ra người còn chưa tỉnh. Chu Ninh cũng không nghĩ nhiều nữa.

Thật ra, Chu Ninh lúc này đã kiệt sức. Sau khi kết thúc ca giải phẫu, cảm giác buồn nôn càng rõ. Cứ như trong mũi và cổ họng vẫn còn vương lại mùi khử trùng và xác cháy, xua mãi không đi.

Thấy cậu im lặng, Triệu Tân Lợi cũng thôi không nói, chỉ đưa cậu về nhà.

Vừa vào cửa, Chu Ninh lập tức cởi toàn bộ quần áo ném vào máy giặt, rồi lao ngay vào phòng tắm. Cậu nôn thốc một trận, sau đó tắm rửa kỹ, đến khi không còn chút sức lực nào mới bước ra.

Cậu ngả người xuống ghế sofa, nhìn hộp cơm đặt trên bàn, do dự không biết có nên ăn hay không.

Lúc này, điện thoại reo. Chu Ninh tiện tay bắt máy, còn chưa kịp xem ai gọi. Trong đầu vẫn đang căng vì vụ án, nên phản xạ hơi cứng.

“Alo?”

“Alo, tôi là Hạ Mạt Mạt. Hôm nay là thứ sáu, sao anh không đến học nữa?”

Chu Ninh gãi đầu. Chuyện đó cậu quên sạch.

“Xin lỗi, hôm nay bận quá nên quên mất. Cô còn ở Cung Thiếu Niên à?”

“Ừ, tôi sắp về rồi. Vừa xem tin trên mạng có đăng vụ tai nạn, anh là người đi xử lý vụ này đúng không?”

“Đúng vậy. Vừa giải phẫu xong mới về nhà. Trưa nay chưa ăn gì, mà giờ cũng chẳng thấy đói.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“Vụ án kinh khủng lắm phải không? Tôi nhìn ảnh công bố mà dù đã che mờ vẫn thấy sợ. Công việc của anh thật không dễ. Nhưng lần này có phải anh không cần phục hồi khuôn mặt người chết nữa không?”

“Ừ, thân phận nạn nhân đã xác định rồi, nên không cần phục hồi xương sọ.”

“Anh có muốn tôi mang gì đó cho anh ăn không?”

Chu Ninh hơi bất ngờ, lập tức ngồi dậy.

“Không cần đâu. Vừa làm xong khám nghiệm thi thể bị thiêu, mũi miệng tôi toàn mùi khói khét, thật sự ăn không nổi. Hay là cô chờ tôi một chút, để tôi lái xe tới đưa cô về?”

“Không cần phiền thế đâu. Nhà tôi ngay phía sau Cung Thiếu Niên, đi bộ năm phút là tới. Anh nghỉ đi cho khỏe. Khi nào vụ án kết thúc thì gọi cho tôi nhé. Tuần sau là thi cuối kỳ rồi, làm xong là tôi được nghỉ đông.”

Chu Ninh xoa mũi, trong lòng thoáng ghen tị. Làm giáo viên thật sướиɠ, mỗi năm hai kỳ nghỉ, còn có cả tháng lương thứ mười ba.

“Vậy được rồi. Cô về cẩn thận nhé, đến nhà nhắn tôi một tiếng.”

Hai người chào nhau, rồi cúp máy. Chu Ninh lại nằm xuống.

Trong đầu, hình ảnh Hạ Mạt Mạt vẫn hiện lên mãi. Cô gái ấy dịu dàng, hiểu chuyện, vừa có tài hội họa vừa giỏi điêu khắc, lần hợp tác trước khiến người ta thấy thật dễ chịu.

Cậu lắc đầu, cố gạt đi ý nghĩ đó rồi ngồi dậy. Hôm nay, hệ thống hoàn toàn không xuất hiện, không có bất kỳ phản ứng nào, khiến lòng cậu thoáng hoảng. Chẳng lẽ hệ thống biến mất thật sao?

Chu Ninh đẩy nhẹ gọng kính, nhìn màn hình trong suốt trước mặt, trống trơn, không có dấu hiệu gì. Cậu nghĩ một lúc, rồi thầm niệm trong đầu:

“Hệ thống, tuyên bố nhiệm vụ!”

Không có gì thay đổi. Chu Ninh vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Cậu lại nhớ đến lúc hệ thống từng tự đánh giá cấp bậc của mình, liền nhanh chóng thầm niệm lần nữa.

“Hệ thống đang kiểm tra thông tin cơ bản của người dùng đã được liên kết.”

Đột nhiên, trên màn hình trong suốt trước mặt Chu Ninh xuất hiện một hàng chữ:

[Ràng buộc người dùng đã hoàn thành ba nhiệm vụ thử nghiệm. Hệ thống đang tiến hành nâng cấp lên trung cấp. Thời gian nâng cấp còn lại: 5 giờ. Xin người dùng kiên nhẫn chờ đợi. Sau khi hoàn thành, hệ thống sẽ tiến hành xác lập lại thông tin cơ sở.]

Chu Ninh chớp mắt mấy cái, rồi bật dậy.

“Đ* m*! Có phản ứng rồi!” - Cậu thở phào, tim đập nhanh. Cứ tưởng hệ thống này hỏng mất rồi, may là vẫn còn hoạt động!

Nhưng mà…

Ba vụ án vừa qua, vất vả đến vậy, mà vẫn chỉ được coi là “nhiệm vụ thử nghiệm” thôi sao? Lẽ nào là vì mình quá kém?

Chu Ninh lắc đầu. Lúc hệ thống mới xuất hiện, điểm đánh giá của cậu thấp đến mức âm. Dù bây giờ có bị đánh giá thấp hơn nữa thì cũng chẳng còn gì để mất. Chỉ là, ba vụ án vừa rồi thật sự đều rất khó. Có lẽ để hoàn thành giai đoạn thử nghiệm, hệ thống yêu cầu đủ số lượng và độ khó nhất định. Vậy nên, ba vụ án ấy vừa đúng ngưỡng tiêu chuẩn.

“Phải rồi, chắc chắn là như thế.”

Chu Ninh xoa mái tóc nửa ướt nửa khô, nhìn làn khói mờ trong phòng dần tan biến. Cậu tắt đèn, ngả đầu xuống giường.

“Ngủ thôi. Năm tiếng nữa dậy, tính sau.”

Chẳng mấy chốc, Chu Ninh đã ngủ say. Lần này, cậu không mơ thấy căn phòng tối tăm kia, cũng không bị tra tấn, mà thực sự được nghỉ ngơi.

Chuông báo thức vang lên.

Chu Ninh mở mắt, tắt báo thức, với tay lấy kính. Vừa đeo lên, màn hình trong suốt lại hiện ra hàng chữ mới:

[Hệ thống nâng cấp hoàn tất. Người dùng có muốn xem thông tin hiện tại không?]

Chu Ninh trong tâm trạng vừa căng thẳng vừa háo hức, bấm chọn “Xem”. Ngay sau đó, một loạt chữ nhảy ra trước mắt:

[Người dùng ràng buộc: Chu Ninh

Tuổi: 26

Cấp bậc pháp y: 0

Tổng hợp đánh giá: Năng lực học tập: Khá

Tỷ lệ khai thác phần thưởng: 27%

Giá trị tích lũy thăng cấp: 0 (Cần 500 điểm tích lũy để thăng cấp tiếp theo)

Hệ thống nhắc nhở:

Sau khi hệ thống ban hành nhiệm vụ, người dùng phải chọn trong vòng 1 phút; không được phép từ chối.

Sau khi hoàn thành, nếu cảm thấy độ khó quá thấp, người dùng có thể tăng độ khó, nhưng không thể hạ xuống. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ ở cấp độ được tăng lên , hệ thống sẽ không thưởng cũng không phạt.

Phần thưởng tri thức sau khi người dùng nắm vững sẽ không bị thu hồi. Nếu có trừng phạt, hệ thống sẽ chọn giảm cấp trí lực hoặc xử phạt bằng điện giật.

Danh sách phần thưởng sẽ dựa trên độ khó của nhiệm vụ. Người dùng có thể tự chọn phần thưởng tương ứng, hoặc nâng cấp phần thưởng đã nhận.]

Chu Ninh sững người hồi lâu, chưa hiểu nên vui hay buồn.

Hai điều đầu còn nghe hợp lý, nhưng điều thứ ba là sao?

Nếu bị phạt mà chọn “giảm trí lực”, thì chẳng phải mình thành ngốc luôn sao? Cậu vốn dĩ đã chẳng phải người thông minh xuất chúng, mà còn bị trừ trí tuệ nữa thì sống kiểu gì?

Thế này chẳng khác nào ép mình phải chọn điện giật cả. Mà cảm giác bị giật điện trong mơ kia cậu từng trải qua, vừa tê vừa buốt, khiến người run rẩy, đau đến tận óc. Nghĩ lại vẫn còn rùng mình.

“Thật tàn nhẫn!”

Tuy vậy, nhìn dòng chữ “Cấp bậc pháp y: 0”, Chu Ninh vẫn thấy vui mừng. Ít nhất không còn âm nữa.

Cụm “Năng lực học tập khá” cũng xem như lời khen. Xem ra cách làm trước đây của cậu là đúng: tiếp thu, học tập không ngừng những tri thức được hệ thống thưởng. Khi đã nắm vững rồi, chúng trở thành của mình thật sự. Có lẽ vì thế, hệ thống thay đổi hình thức phạt.

Cậu khẽ thở ra một hơi. Dù sao hệ thống có thể nâng cấp, đó là chuyện tốt. Chỉ không biết, sau khi nâng cấp xong, nhiệm vụ kế tiếp sẽ khó đến mức nào.

Chu Ninh không nghĩ thêm nữa. Cậu đứng dậy, chỉnh đốn quần áo rồi ra khỏi nhà. Hộp cơm tối qua vẫn còn nguyên trên bàn, cậu ghé quán vỉa hè ăn một bát hoành thánh rồi mới đến đội.

Trên đường lên lầu, Chu Ninh gọi cho Lưu Vĩnh Tân, nhưng máy vẫn tắt. Khi đến gần văn phòng, vừa đúng lúc gặp Từ Đạt Viễn đi tới.

“Chu pháp y, tôi đang định tìm cậu đây.”

“Từ đội trưởng, có chuyện gì sao?”

“Tối qua, chị Phùng đã đưa Lưu pháp y chuyển viện lên Bệnh viện Nhân dân số Một tỉnh Lỗ rồi. Thầy cậu dặn tôi báo lại, để cậu đừng lo. Não của ông ấy bị chấn động không nặng, nhưng khi kiểm tra sức khỏe phát hiện tim có vấn đề, nên nhân cơ hội này làm luôn phẫu thuật can thiệp. Công việc bên này tạm thời giao cho cậu, Triệu Tân Lợi sẽ phụ giúp.”

Chu Ninh thoáng giật mình. Nếu chỉ là phẫu thuật thông thường thì ở thành phố Cầm Đảo cũng làm được, không cần chuyển lên tỉnh. Vậy chắc chắn bệnh tình của thầy không đơn giản.

“Sư phụ bị bệnh tim nặng lắm sao?”

Từ Đạt Viễn cười, vỗ nhẹ vai cậu. Cử chỉ ấy, trong mắt Chu Ninh, còn mang theo sự an ủi.

“Không sao đâu. Tuổi tác như ông ấy, có bệnh là chuyện bình thường. Trước giờ vẫn dùng thuốc điều trị bảo thủ, giờ nhân cơ hội này làm luôn cho dứt điểm. Cậu ở đây, ông ấy mới yên tâm. Đây là chuyện tốt, đừng lo.”

Chu Ninh khẽ gật đầu. Cậu hiểu, nếu đã lên tuyến tỉnh, chắc là được bảo hiểm chi trả toàn bộ, cũng coi như thuận tiện.

“Vâng, vậy thì tốt rồi. À, đúng rồi sếp Từ, giữa Vương Chí Hoa và Thôi Công Nghĩa, có thù oán gì sao?”