Triệu Tân Lợi mở mắt ra.
Theo hướng ngón tay Chu Ninh chỉ, anh ta nhìn qua, tuy cảnh tượng đầy máu me, nhưng so với những chỗ cháy đen kia thì vẫn dễ chịu hơn một chút. Anh ta buông tay ra, nhanh chóng đi lấy máy ảnh.
Chu Ninh không nói gì thêm. Con người vốn là như vậy, một khi đã nhìn thấy thứ đáng sợ nhất, thì những gì đến sau đều trở nên dễ chấp nhận hơn. Lúc đầu Triệu Tân Lợi còn sợ, giờ lại chủ động giúp, xem ra cũng đã quen dần.
Theo từng tiếng “tách tách” vang lên từ máy ảnh, Triệu Tân Lợi chụp rất nhiều tấm hình. Chu Ninh lấy phần dạ dày của người chết ra, đồng thời thu thập mẫu từ các tổ chức khác. Làm xong, cậu mới khâu lại một cách đơn giản.
Không phải cậu không muốn khâu cẩn thận, cũng không phải vì nạn nhân là nghi phạm nên làm qua loa, mà là thật sự không thể khâu nổi, da đã bị cháy khô, chỉ cần kim chạm vào là nứt vụn. Vì vậy, Chu Ninh chỉ có thể khâu tạm ở lớp cơ để đóng phần ngực và bụng.
Phần đầu người chết không có dấu hiệu gãy xương, khi chạm vào cũng không phát hiện thêm tổn thương nào, nên Chu Ninh bỏ qua, không mở hộp sọ.
Triệu Tân Lợi đứng bên cạnh, nôn khan một trận, phải mất một lúc mới bình tĩnh lại rồi quay về bàn giải phẫu.
“Xong cả rồi à? Cậu có phát hiện gì không? Vừa nãy sếp Từ còn gửi tin nhắn giục tôi hỏi cậu, xem có manh mối nào về thân phận người chết không.”
Chu Ninh lắc đầu. Thi thể cháy như vậy, thông tin hữu ích chẳng còn bao nhiêu.
“Không có nhiều. Khi va chạm với xe buýt lần đầu, nạn nhân bị gãy xương sườn và xương ức. Một chiếc xương sườn đâm vào tim, khiến màng tim tụ máu. Vì vậy khi nhân viên cứu hộ 120 đến kiểm tra, anh ta đang ở trạng thái chết giả. Lúc ấy dù còn phản ứng gì, ý thức cũng đã mơ hồ.
Người chết là nam, cao khoảng một mét bảy đến một mét bảy lăm, tuổi từ bốn mươi đến năm mươi. Ngón tay bị cháy khô, không thể lấy dấu vân tay. Nếu muốn xác định chính xác tuổi, phải kiểm tra khớp xương mu, nhưng quy trình này cần thời gian, ít nhất phải đến ngày mai mới có kết quả.
Tôi còn nhận thấy, người chết gần như không có mỡ, cơ bắp tứ chi phát triển rất mạnh, thành bụng mỏng, cổ tay và vai có dây chằng chắc khỏe. Răng có dấu mài mòn và ố do trà, chứng tỏ là người làm lao động tay chân trong thời gian dài.
Ngoài ra, chiếc răng cửa trên bên trái bị mẻ một nửa, chân răng hơi lung lay. Tôi cho rằng tổn thương này xảy ra chưa lâu, trong vòng một tháng trở lại đây. Đây là chi tiết có thể dùng để nhận dạng.”
Nghe đến đó, Triệu Tân Lợi dường như quên mất cảm giác buồn nôn ban nãy, liền bấm gọi điện cho Từ Đạt Viễn. Chu Ninh chỉ khẽ xoay xoay cổ, không chen vào. Cậu đã thực hiện liên tiếp hai ca giải phẫu. Đây là loại công việc đòi hỏi sức chịu đựng cao cả về thể lực lẫn tinh thần nên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Sau khi cúp máy, Triệu Tân Lợi quay sang nói với Chu Ninh:
“Từ Đạt Viễn bảo, thi thể trên xe buýt không cần giải phẫu nữa. Nạn nhân là người của đơn vị, họ sẽ dẫn người nhà đến nhận dạng sau. Còn về phía tài xế xe nâng hàng, với những đặc điểm bên mình thu thập được, chắc chỉ cần đối chiếu là ra ngay.”
Chu Ninh gật đầu. Cậu nhìn thoáng qua đồng hồ, bỗng thấy đầu choáng váng, cơ thể loạng choạng. Lúc này đã là 18 giờ 20 phút. Cậu nhanh chóng cởϊ áσ choàng, tháo mũ và khẩu trang, rồi ngồi phịch xuống ghế.
“Thi thể của tài xế xe nâng hàng cứ để họ đưa về đi. Anh để tôi nghỉ một lát, hơi bị tụt huyết áp.”
Triệu Tân Lợi đỡ Chu Ninh ra khỏi phòng giải phẫu. Bên ngoài có một chiếc ghế dài, anh dìu Chu Ninh ngồi xuống. Trong phòng giải phẫu nồng nặc mùi thuốc khử trùng, mùi xác cháy và tiêu hồ, khiến người ta khó chịu. Triệu Tân Lợi lấy trong tay một hộp sữa bò đưa cho Chu Ninh.
“Cậu ngồi đây uống sữa, tôi gọi Tiểu Lưu với mấy người khác lại.”
Nói xong, anh ta đi sắp xếp. Không lâu sau, ba người kéo chiếc băng ca lại, thi thể được phủ vải bạt đẩy đi. Cánh cửa phòng bên này còn chưa kịp khép thì Hà Xuân Dương dẫn theo mấy người bước đến. Trong nhóm có một phụ nữ trung niên đang được đỡ hai bên, chân bà run rẩy không đứng vững, vừa bước vào đã òa khóc nức nở.
Không cần hỏi cũng biết, đó là người nhà nạn nhân vụ xe buýt cùng đại diện đơn vị nơi người chết làm việc.
Thấy cảnh đó, Chu Ninh chợt nhớ tới một câu chuyện cười mà thầy dạy y từng kể.
Một lần, thầy hỏi học trò: “Sau này nếu gặp bệnh nhân nổi điên, xông vào phòng khám đòi chém người, các em sẽ làm gì?”
Học sinh đưa ra đủ loại câu trả lời, nhưng thầy đều lắc đầu, rồi nói với giọng nghiêm nghị:
“Phải chạy. Và nhớ chạy về phía khu thiết bị y tế đắt tiền nhất. Vì nếu những thứ đó bị phá, bệnh viện nhất định sẽ ra mặt xử lý.”
Trước mắt tình huống này, chẳng phải minh chứng cho câu nói ấy hay sao?
Nếu chỉ có tài xế chết, mà chiếc xe không hư hại nghiêm trọng, thì công ty bảo hiểm và bên vận tải hành khách chưa chắc đã nhanh chóng giải quyết. Nay họ đã chủ động đến nhận dạng thi thể, coi như trong bất hạnh vẫn còn may mắn.
Nghĩ đến đó, Chu Ninh đứng dậy. Mồ hôi trên đầu cậu ướt đẫm. Hà Xuân Dương bước đến, khẽ gật đầu với cậu.
“Chu pháp y, đây là lãnh đạo công ty vận tải Ánh Dương cùng vợ tài xế Cao, họ đến nhận dạng thi thể.”
Chu Ninh gật đầu. Mấy người lãnh đạo đều nhìn cậu với vẻ không tin tưởng, có lẽ nghĩ cậu còn quá trẻ.
“Thi thể nạn nhân vụ xe buýt đang được bảo quản trong nhà xác. Về việc có tiến hành giải phẫu hay không, chúng tôi sẽ nghe theo ý kiến của người nhà, vì nguyên nhân tử vong đã khá rõ ràng: chấn thương vùng đầu gây xuất huyết nội sọ dẫn đến tử vong.”
Người phụ nữ lắc đầu mạnh, gạt tay hai người đang đỡ mình.
“Chúng tôi không làm khám nghiệm! Không làm đâu!”
Chu Ninh giơ tay ra hiệu với Triệu Tân Lợi. Bản báo cáo khám nghiệm bên ngoài của tài xế xe buýt đã được hoàn thành, anh ta đưa cho Hà Xuân Dương.
“Các anh có thể vào nhận dạng thi thể. Phía sau bản báo cáo có kèm theo mẫu đơn từ chối khám nghiệm, phiền người nhà ký tên xác nhận.”
Hà Xuân Dương nhận lấy tập hồ sơ, quay sang hai lãnh đạo công ty vận tải:
“Không biết hai anh có ý kiến gì không? Có đồng ý từ chối khám nghiệm không?”
Hai người nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.
“Báo cáo bên ngoài này, xin cho chúng tôi một bản sao. Bên công ty bảo hiểm yêu cầu có bản này để làm thủ tục. Còn về phía chúng tôi, sẽ tôn trọng quyết định của gia đình nạn nhân.”
Lúc này Lưu Dũng đã quay lại. Hà Xuân Dương phất tay, bảo anh ta đưa họ vào nhà xác để tiến hành nhận dạng.
Khi nhóm người ấy đi khỏi, Chu Ninh lại ngồi phịch xuống ghế dài. Hà Xuân Dương đặt tay lên vai cậu.
“Mệt lắm rồi phải không? Tôi nghe Từ đội trưởng nói cậu tự làm hết ca khám nghiệm. Trên xe tôi có cơm hộp, muốn ăn không?”
Chu Ninh xua tay. Tuy đói, nhưng cậu thật sự không nuốt nổi. Trên người vẫn ám mùi khử trùng và mùi xác cháy, chỉ cần ngửi thôi đã thấy buồn nôn.
“Không cần đâu. Vừa nãy tôi nghe Triệu Tân Lợi nói, đã có manh mối về thân phận tài xế xe nâng hàng à?”
Hà Xuân Dương mỉm cười, lấy trong túi ra một tấm ảnh đưa cho Chu Ninh.
“Chúng tôi điều tra bên công ty Thái Lợi Phúc, tìm được bốn người khả nghi. Bốn người này đều không thể liên lạc được. Dựa theo chiều cao, cân nặng và những đặc điểm cậu nêu ra, cuối cùng xác định được người chết chính là Vương Chí Hoa.”
Chu Ninh nhận tấm ảnh, nhìn kỹ. Thông tin trong ảnh ghi rõ thân phận nạn nhân. Người này không phải dân Lỗ Đông mà quê ở tỉnh khác. Khuôn mặt trông thật thà, hiền lành, là kiểu người chất phác. Vậy mà lại nổi điên, lái xe đuổi gϊếŧ Thôi Công Nghĩa? Chẳng lẽ trong đó có ẩn tình gì sao?
“Giữa họ có thù oán gì không?”
Hà Xuân Dương lắc đầu.
“Cái đó thì chưa rõ. Hiện giờ mọi thứ đang trong quá trình điều tra. Vương Chí Hoa là công nhân tạm thời ở nơi này, vợ con đều ở quê. Trước khi đến đây, sếp Từ đã cử người liên hệ với gia đình anh ta. Còn việc giữa anh ta và Thôi Công Nghĩa đã xảy ra chuyện gì, chúng tôi sẽ làm rõ khi điều tra tại công ty vào ngày mai.”
Chu Ninh khẽ thở ra.
“Vậy là công việc bên tôi xem như kết thúc. À, sếp Từ nói sẽ có thông báo vụ án phải không?”
“Phân cục đã phát rồi. Thông báo chủ yếu là tóm tắt sơ qua, vì vụ này ảnh hưởng lớn, xử lý sớm cũng có lợi cho hình ảnh của thành phố.”
Nói rồi, Hà Xuân Dương mở điện thoại, tìm bức ảnh bản tin đối ngoại. Trên đó có logo lớn của cảnh sát cùng dòng chữ màu trắng nổi bật trên nền lam:
"THÔNG BÁO VỀ VỤ ÁN:
Ngày 31 tháng 12, lúc 12 giờ 21 phút, Cục Công an thành phố Cầm Đảo nhận được cuộc gọi báo án:
“Tại ngã tư đường Hồng Kông, khu Khải Đông, có một người điều khiển xe nâng hàng điên cuồng đâm xe, đâm người.”
Cảnh sát đến hiện trường, nhanh chóng sơ tán người bị thương. Nghi phạm trong trạng thái chết giả tỉnh lại, sau đó tự thiêu bằng xăng dẫn đến tử vong.
Qua điều tra:
Nghi phạm Vương Chí Hoa, nam, 45 tuổi, quê ở thành phố Thanh Hòa, tỉnh Lỗ Tây.
Hiện trường ngoài nghi phạm tử vong, còn có 2 người thiệt mạng, hơn 10 người bị thương, nhiều phương tiện bị hư hại.
Hiện vụ án đang tiếp tục được điều tra.
Công an thành phố Cầm Đảo - Phân cục Khải Đông
Ngày 31 tháng 12 năm 2010"
Chu Ninh đưa lại điện thoại cho Hà Xuân Dương. Đối với cậu, vụ việc này xem như đã khép lại.
Tuy hệ thống không phản ứng, khiến cậu có phần lo lắng, nhưng chỉ cần ca khám nghiệm được hoàn tất thuận lợi, cậu đã thấy mãn nguyện rồi.