Chương 45: Đừng có trốn việc

Phòng giải phẫu của Bát Viện.

Sau khi bệnh viện huyện đổi tên, toàn bộ khuôn viên đều đang được xây dựng tu bổ cho xứng đáng với cái tên mới, nhìn qua quả thật khí thế hơn hẳn.

Nhưng riêng phòng giải phẫu vẫn giữ nguyên như vậy. Trước mặt Chu Ninh là thi thể có phần đầu gần như bị đứt rời, máu khô đã chuyển sang nâu sẫm.

Triệu Tân Lợi vừa chụp xong ảnh, tay cầm sổ ghi chú kết quả giám nghiệm. Anh ta muốn trốn nhưng có tới 3 cố thi thế cần giải phẫu, một mình Chu Ninh sẽ lo không xuể.

“Chu pháp y, chẳng phải nói giải phẫu theo thứ tự từ dễ đến khó sao? Sao cậu không mổ thi thể tài xế xe buýt trước?”

Chu Ninh cau mày. Cậu đang thấy bực trong lòng từ lúc đến hiện trường đến giờ, “hệ thống” trong đầu vẫn im lặng bất thường. Mọi khi chỉ cần chạm vào thi thể là giao diện nhiệm vụ lại tự động hiện ra, còn hôm nay thì không động tĩnh gì.

“Lạ thật, không lẽ do mình vừa bắt đầu phát triển phần mềm tái hiện dung mạo nạn nhân, nên nó tạm ngừng?” - Cậu tự nhủ, rồi lập tức bác bỏ ý nghĩ ấy.

Không thể nào. Trước đây, bài nghiên cứu về vết phanh cao su cậu còn gần như sao chép lại tài liệu, hệ thống vẫn cho nhiệm vụ bình thường. Rõ ràng không phải vì lý do đó.

Không tìm ra nguyên nhân, Chu Ninh đành hít sâu, lắc đầu cho qua. Cậu quay sang Triệu Tân Lợi:

“Thi thể tài xế xe buýt không cần vội. Ông ta chết do chấn thương sọ não sau vụ nổ, mảnh kim loại cắm xuyên thùy phải, gây xuất huyết nội và tử vong tức thì. Tôi vừa kiểm tra bên ngoài rồi, chỉ chưa ghi chép. Anh giúp tôi ghi lại phần đó.”

Triệu Tân Lợi vỡ lẽ:

“Phải rồi, người này xem ra dễ nhất. Vậy cậu làm đi, tôi ngồi cạnh ghi chép, có gì cậu nói tôi viết, chứ thật sự tôi không làm nổi.”

Chu Ninh khẽ gật. Anh bạn này có thể hỗ trợ đến đây đã là cố gắng lắm rồi.

“Anh mở máy tính ra đi, xem hộp thư có mail nào mới không. Từ đội trưởng nói sẽ gửi video giám sát và hồ sơ nạn nhân đến. Điện thoại tôi cũng để bên cạnh đó.”

Triệu Tân Lợi mở máy, rồi mở khóa điện thoại Chu Ninh. Quả nhiên, có một email chưa đọc và thêm một tin nhắn mới. Anh đọc to:

“Xe Passat màu trắng do Thôi Công Nghĩa, nam, 35 tuổi, làm việc tại Công ty TNHH Máy móc Thiết bị Thái Lợi Phúc, chi nhánh Cầm Đảo. Địa chỉ nhà ở biệt thự đơn lập số 12, khu Ngọc Đỉnh Hoa Thành, số 23 đường Hạnh Phúc, .”

Chu Ninh khựng lại.

“Thái Lợi Phúc à, tôi biết công ty đó. Họ chuyên sản xuất xe nâng hàng xí nghiệp. Không lẽ chiếc xe nâng gây tai nạn là hàng của họ sao? Anh bảo Từ đội trưởng hỏi kỹ công ty này cho tôi.”

Triệu Tân Lợi vội vàng gọi điện, còn Chu Ninh bắt tay ngay vào khám nghiệm bên ngoài thi thể.

Áo vest, sơ-mi, cà vạt đều mang nhãn hiệu ROMON, tuy không phải hàng xa xỉ nhưng đường cắt may rất tinh tế, rõ ràng là đồ đặt riêng. Trong túi áo, cậu tìm thấy một hộp nhung màu nâu có khắc logo Chu Đại Phúc, bên trong là một chiếc vòng tay vàng.

Cậu nâng vòng lên dưới ánh đèn: nặng gần 29 gram, đường kính khoảng 6,8 centimet. Chu Ninh thử ướm thử vào cổ tay mình còn thấy rộng. Có lẽ người đeo phải là một phụ nữ cổ tay to.

Khe hở giữa đế giày có dính một ít vật thể màu trắng. Chu Ninh dùng tăm bông lau nhẹ, phát hiện chất này sền sệt, mùi hơi giống sơn, tuy vậy lượng không nhiều, chỉ bằng cỡ móng tay cái.

Trên quần áo ngoài vết máu ra thì không có đặc điểm gì đặc biệt. Chu Ninh quay trở lại bàn giải phẫu, bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ thi thể từ đầu đến chân.

Người chết Thôi Công Nghĩa, ở phần cổ có ba đến bốn đốt xương cổ bị tổn thương. Phía sau cổ, da thịt vẫn còn nguyên vẹn, nhưng phía trước, khí quản, thực quản, làn da và các tổ chức cơ đều đã bị cắt đứt hoàn toàn. Miệng vết thương không đều, bên trong còn sót lại các mảnh thủy tinh vỡ.

Cánh tay phải cũng bị rách da. Có lẽ khi bị xe nâng đâm vào cửa kính, nạn nhân đã giơ tay lên đỡ theo bản năng, thân người nghiêng ra phía sau. Nếu không, có thể đầu đã bị tách rời hoàn toàn khỏi cơ thể.

Chu Ninh tự mình chụp phim X-quang, kiểm tra từ hộp sọ đến tận các ngón chân. Sau khi xác định không còn chỗ nào gãy xương hay chấn thương khác, cậu mới quay lại phía bên phải bàn mổ, bật bút ghi âm, chính thức bắt đầu ca giải phẫu.

Triệu Tân Lợi thì đang gọi điện. Anh ta cũng đang thử nghiệm dùng ghi âm bằng giọng nói để sau này dễ tổng hợp báo cáo. Trong đầu còn đang nghĩ mà tay đã thao tác thành thạo.

Nguyên nhân cái chết đã rõ ràng, Chu Ninh bắt đầu mở rộng việc khám nghiệm. Cậu dùng dao pháp y tách rời các tổ chức, lần lượt gỡ bỏ xương ngực, xương sườn, sau đó lấy ra trọn vẹn hệ tiêu hóa cùng các cơ quan nội tạng để thu thập mẫu.

Trong gan của nạn nhân có một vài cái u, động mạch chủ trở nên xơ cứng và xuất hiện một túi phình. Với độ tuổi hiện tại, việc có các triệu chứng như vậy khiến Chu Ninh cảm thấy khá ngạc nhiên. Nạn nhân không béo, thân hình trung bình, có lẽ tình trạng bệnh lý này liên quan đến thói quen ăn uống.

Chu Ninh khâu lại phần da vùng ngực và bụng của thi thể. Lúc này Triệu Tân Lợi mới đẩy cửa bước vào. Có vẻ anh ta chờ cho đến khi việc khám nghiệm chính kết thúc mới dám vào, gọi điện thoại chỉ là cái cớ.

Chu Ninh không nói nhiều, tháo một lớp găng tay cao su, tắt bút ghi âm.

“Giúp tôi đưa thi thể này về trước, sau đó mang thi thể của tài xế xe nâng đến. Nhớ trích xuất nội dung ghi âm 10 phút cuối để làm báo cáo.”

Triệu Tân Lợi nhăn nhó rồi vẫy tay ra phía sau. Lão Thôi bên nhà xác và Tiểu Lưu cũng đi theo vào. Ba người nhanh chóng đưa thi thể đi. Thi thể của tài xế xe nâng đã được đặt sẵn bên ngoài cửa.

Chu Ninh mang thêm một lớp găng tay, vẫy tay ra hiệu cho Triệu Tân Lợi.

“Anh ở lại ghi chép giúp tôi. Thi thể này khám nghiệm rất khó, tôi cần có người hỗ trợ. Một mình làm cũng không ổn.”

Triệu Tân Lợi mặt tái mét, rõ ràng là sợ, nhưng khi nhìn thấy thi thể nằm co quắp trên bàn, anh ta đành gật đầu bất đắc dĩ. Chu Ninh nói đúng, nếu để một người làm thì có khi cái xác còn rung lắc theo từng nhát dao.

“Được, nếu tôi có nôn mửa hay kêu to thì đừng chê tôi nhé.”

Chu Ninh bật cười. Thật ra, ban đầu cậu cũng rất sợ. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu xử lý một thi thể bị cháy khô. Cảm giác qua hai lớp găng vẫn khiến cậu sởn gai ốc. Nhưng nhìn dáng vẻ Triệu Tân Lợi thì cậu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Không chê. Đến đây, giúp tôi một tay.”

Triệu Tân Lợi run bắn cả người, nhưng không lùi lại. Anh ta đưa tay lên run rẩy hỏi:

“Tôi đỡ chỗ nào?”

“Đeo hai lớp bao tay. Sau đó đỡ phần chân của người chết, giống như tôi thế này, ấn nhẹ xuống. Tôi sẽ kiểm tra phần mặt của thi thể rồi chụp X-quang. Cần chụp cả chính diện và góc nghiêng.”

Triệu Tân Lợi gật đầu, tay run lẩy bẩy đặt vào vị trí Chu Ninh chỉ. Anh ta đã đeo sẵn găng tay, mắt thì nhắm chặt.

“Chu pháp y, cậu làm nhanh chút. Tôi không biết mình chịu đựng được bao lâu.”

“Đừng hù dọa tôi. Và cũng đừng nói chuyện nhiều, ảnh hưởng quan sát.”

Triệu Tân Lợi nhắm nghiền hai mắt, cố gật đầu, tay thì cố định thi thể không dám lắc.

Chu Ninh cẩn thận quan sát gương mặt thi thể. Bị thiêu đến chết là một trong những dạng tử vong kinh khủng nhất.

Miệng nạn nhân há to, hàm răng lộ ra ngoài, hai mắt nhắm nghiền. Có thể quan sát thấy hiện tượng "lông mi bệnh" [1] và biến dạng kiểu "móng ngỗng" [2] quanh mắt, đây là dấu hiệu đặc trưng điển hình của thi thể bị cháy.

Da bị khô quắt lại, các ngón tay và ngón chân đều bị cháy cụt, hai tay co rút cuộn chặt ở hai bên thân thành tư thế "thi đấu quyền anh" [3]. Trên thân thể không còn mảnh vải quần áo nào, chỉ còn sót lại một mảnh da nhỏ ở vùng bụng , dưới đó đè lên một mảnh nhựa màu hồng nhạt.

Chu Ninh cẩn thận kẹp lên mảnh nhựa để quan sát. Đó là một phần tàn dư của chiếc bật lửa. Kết hợp với mảnh kim loại tìm được trước đó, có thể xác định rằng sau khi xăng bị đổ ra, bật lửa phát nổ và các mảnh vỡ bắn ngược vào dưới thân thể. Những phần còn lại, ngoài mảnh kim loại, đều đã bị cháy rụi.

Chu Ninh ấn nhẹ lên ngực nạn nhân, có thể cảm nhận rõ tiếng xương gãy răng rắc. Ít nhất tám chiếc xương sườn bị gãy. Cậu thở dài, có lẽ lúc nạn nhân đâm vào xe buýt, thân thể đã bị thương rất nặng.

Vì thế khi đội cấp cứu 120 tới, không ai nhận ra người này vẫn còn sống.

Không cần nói thêm lời nào, Chu Ninh bắt tay ngay vào khám nghiệm. Khi dao mổ vừa chạm vào thân thể, lập tức vang lên âm thanh rắc rắc giòn tan, khiến Triệu Tân Lợi rùng mình.

Nhưng anh ta không dám mở mắt, cố gắng vặn đầu sang hướng khác.

Khi mở phần ngực và bụng ra, đúng như Chu Ninh dự đoán, bên trái và phải của l*иg ngực có bốn xương sườn bị gãy, xương ức cũng bị nứt. Một trong các đoạn xương sườn bên trái, cụ thể là xương sườn số 4 đã đâm vào màng ngoài tim. Tuy vết đâm không sâu, nhưng đủ để khiến khoang màng tim bị tụ máu, một trường hợp rất hiếm gặp.

Chu Ninh đá nhẹ lên giày Triệu Tân Lợi, sau đó nói:

“Đừng giả bộ làm chim cút trốn việc nữa. Mau chụp ảnh đi. Bên này sắp xong rồi.”

[1] Lông mi bệnh:

Hai mắt nhắm chặt, chỉ còn sót lại phần gốc lông mi dạng nhọn ở khu vực quanh mi.

[2] Móng ngỗng:

Khóe ngoài mắt bắt đầu xuất hiện nếp nhăn, vùng da lõm chưa bị bỏng hoàn toàn. Mi mắt hình thành dáng vẻ giống như "vuốt ngỗng". Bên trong các vết nứt ở mí mắt có thể thấy lớp than đen.

[3] Tư thế thi đấu quyền anh:

Là một loại tư thế xuất hiện trên thi thể bị thiêu chết hoặc bị đốt. Dưới tác động của nhiệt độ cực cao, tổ chức cơ thể mất nước nghiêm trọng, da, mô dưới da và cơ bắp trở nên cứng lại, dẫn đến hiện tượng hoại tử co rút. Da chuyển sang màu đen, bị than hóa. Cơ bắp do mất nước mà co thắt mạnh. Vì các nhóm cơ gập ở tứ chi thường mạnh hơn cơ duỗi, nên sự co rút do than hóa tạo ra lực rất lớn, khiến các khớp gập lại, tạo thành dáng giống võ sĩ quyền anh trong tư thế thủ thế.