Chỉ mười lăm phút sau, Chu Ninh đã có mặt gần khu vực giao giữa đường cao tốc Tân Hải và đường Hồng Kông. Thế nhưng, hơn trăm mét phía cuối đoạn đường đã bị phong tỏa do tai nạn. Cậu lập tức xuống xe, chạy bộ về phía trước.
Khi đến gần ranh giới cấm, nơi giăng dây cách ly màu vàng một cảnh sát giao thông giơ tay chặn lại.
Còn chưa kịp rút thẻ ngành, một tiếng gọi lớn vang lên:
“Chu pháp y bên này! Mau lại đây!”
Theo hướng tiếng gọi, Chu Ninh thấy Triệu Tân Lợi đang vẫy tay. Viên cảnh sát giao thông nhận ra hiệu lệnh, lập tức vén dây cách ly cho Chu Ninh đi qua. Cậu thở hổn hển bước tới gần.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi thầy tôi gọi, chỉ nói một câu ‘về gấp’, còn chưa kịp giải thích gì.”
Triệu Tân Lợi vừa đi vừa chỉ về phía khu vực hỗn loạn phía trước, nơi một chiếc xe nâng đang bốc khói giữa đống đổ nát.
“Nửa tiếng trước có người gọi 110 báo nguy. Một chiếc xe nâng hàng mất kiểm soát đã lao như điên vào giao lộ này, đâm vào nhiều phương tiện và người đi đường, gây ra một tai nạn liên hoàn nghiêm trọng.”
Giọng anh ta trầm xuống, sắc mặt nặng nề.
“Tổng cộng 16 phương tiện bị va chạm, hiện đã xác định 1 người tử vong tại chỗ. Chưa hết, chiếc xe nâng còn đâm lật một chiếc xe khách loại lớn. Ban đầu, người lái xe nâng được cho là đã chết vì chấn thương nặng. Nhưng không ngờ hắn đột ngột tỉnh lại, bật lửa đốt thùng xăng, kích nổ toàn bộ xe nâng!”
Chu Ninh ngạc nhiên đến nỗi dừng bước.
Triệu Tân Lợi tiếp tục, ánh mắt lộ rõ căng thẳng:
“Vụ nổ hất bay chiếc xe buýt lớn, khiến nó lật nhào hai vòng rồi rơi xuống dải phân cách giữa đường. Rất nhiều người trên xe không kịp thoát thân. Lưu pháp y lúc ấy đứng rất gần cũng bị hất văng, đầu bị thương, hiện đã được chuyển đến Bệnh viện số 8.”
Tim Chu Ninh như thắt lại. Cậu túm lấy tay áo Triệu Tân Lợi, giọng gấp gáp:
“Thầy tôi sao rồi?”
Triệu Tân Lợi trấn an:
“Yên tâm đi. Chỉ rách da đầu, có thể có chấn động não nhẹ, nhưng không nguy hiểm tính mạng. Chuyển viện là để theo dõi cho chắc thôi. Nhưng hiện trường rất hỗn loạn, cậu cần xử lý gấp, đặc biệt là xác của tài xế xe nâng.”
Chu Ninh thở phào nhẹ nhõm. Dù vậy, khi nhìn quanh hiện trường, cậu vẫn không khỏi chấn động.
Khắp khu vực dải phân cách giữa đường, chiếc xe khách lớn nằm lật nghiêng, phần đầu cháy đen, đất đá và thủy tinh vỡ văng tung tóe. Cách đó không xa, chiếc xe nâng giờ chỉ còn lại bộ khung sắt cháy xám.
Xác tài xế nằm kẹt một nửa trong cabin, nửa kia ngoài cửa xe. Thân thể cháy khô quắt, lớp da nứt nẻ, còn vương dấu vết bột khô dùng để dập lửa.
Dọc hai bên đường, người bị thương nằm ngổn ngang, có người đứng loạng choạng, có người ngồi thất thần, có cả người vẫn nằm yên bất động. Những ánh mắt kinh hãi ấy vẫn chưa hoàn hồn sau vụ nổ kinh hoàng.
Triệu Tân Lợi dẫn Chu Ninh về phía xe cảnh sát, mở cốp, lấy ra đầy đủ dụng cụ hiện trường. Chu Ninh nhanh chóng thay đồ chuyên dụng, đeo khẩu trang, găng tay, đội mũ. Sau đó, cậu chia một tập thẻ màu đánh dấu hiện trường cho Triệu Tân Lợi.
“Hiện trường quá lớn. Anh gọi thêm người tới hỗ trợ. Nhớ dặn kỹ: mọi người đều phải mặc đầy đủ bảo hộ, không làm nhiễu dấu vết. Tôi sẽ hướng dẫn quy trình khám nghiệm. Cần tranh thủ thời gian để mở lại giao thông.”
Vừa dứt lời, Từ Đạt Viễn và một người đàn ông vạm vỡ mặc sắc phục tiến đến. Từ Đạt Viễn giới thiệu:
“Tiểu Chu, đây là Đại đội trưởng Trần bên tổ giao thông. Tình hình cấp bách, lãnh đạo phân cục chỉ đạo lập ngay chuyên án tổ, điều tra triệt để nguyên nhân.”
Đội trưởng Trần gật đầu chào Chu Ninh. Ngay sau đó, cảnh sát từ các bộ phận khác cũng lần lượt có mặt. Chu Ninh đưa mắt nhìn quanh, rồi hít một hơi sâu.
Từ Đạt Viễn nhìn mọi người rồi nói to:
“Tình huống nghiêm trọng, yêu cầu phối hợp toàn lực. Bất kể là cảnh sát hình sự hay giao thông, mọi người nghe theo phân công của Chu pháp y. Ai không phục thì tránh ra!”
Không ai lên tiếng phản đối.
Chu Ninh tiến lên một bước, giọng rõ ràng, bình tĩnh:
“Triệu Tân Lợi sẽ phát cho mọi người bảng số đánh dấu hiện trường. Lấy tâm điểm vụ nổ làm gốc, đánh dấu các mảnh vỡ kính và vết máu tìm thấy trên mặt đất. Bảng số càng lớn, chứng tỏ càng xa điểm phát nổ. Từ đó ta có thể suy luận hướng lan tỏa của vụ nổ.”
“Hiện trường chia làm bốn khu vực: Đông Nam dùng bảng vàng, Tây Nam dùng bảng đỏ, Tây Bắc dùng bảng cam, và Đông Bắc dùng bảng xanh lam. Mỗi khu vực cẩn thận khảo sát.”
“Tôi nhấn mạnh lại, tuyệt đối không được di chuyển vật chứng. Nếu phát hiện vật khả nghi, như chất nổ, tay chân nạn nhân bị đứt rời, hay đồ vật có thể dùng để nhận dạng, hãy gọi tôi đến xử lý.”
Nói xong, Chu Ninh nhìn về phía Từ Đạt Viễn. Anh ta lập tức phất tay ra hiệu, toàn đội tản ra.
Quả nhiên, đông người có lợi thế. Chỉ trong chốc lát, bốn tổ công tác đã tỏa ra, bắt đầu đánh dấu hiện trường từ trung tâm vụ nổ.
Chu Ninh giao máy ảnh cho Triệu Tân Lợi, xách theo hộp dụng cụ pháp y, tiến về phía chiếc xe nâng cháy đen nằm nghiêng ngả.
Càng tiến lại gần, mùi khét của da thịt bị đốt khiến cổ họng nôn nao. Mùi đặc trưng của xác chết cháy là một thứ mùi khiến não bộ phản ứng theo bản năng, làm cho người bình thường dễ buồn nôn. Triệu Tân Lợi nhăn mặt, cố gắng nén cơn nôn nhưng vẫn theo sau.
Dưới ống kính của Triệu Tân Lợi, Chu Ninh bắt đầu khám nghiệm.
Chiếc xe nâng đã cháy đen toàn bộ, gần như không thể nhận diện màu sơn nguyên bản. Nửa thân trên của người lái xe đổ gục xuống mặt đường, nửa thân dưới vẫn bị kẹt giữa ghế và cabin điều khiển.
Chu Ninh cúi người quan sát kỹ. Chân tay nạn nhân đã bị thiêu khô, khô đến mức dính chặt vào cần điều khiển, như thể hòa làm một thể với thiết bị. Ngón tay bị cháy cụt, không còn nhận diện được dấu tay nguyên bản.
Bởi vì tư thế ngồi nên mặt thi thể bị che khuất hoàn toàn. Không còn vải vóc, không còn giấy tờ. Trên phần sườn phải của xác, có vết cháy xém đen đậm, nghi là nơi khởi phát vụ nổ.
Cẩn thận, Chu Ninh dùng nhíp gạt nhẹ lớp than cháy ra. Bên dưới hiện lên một mảnh kim loại nhỏ.
“Là bộ phận kim loại của bật lửa,” cậu xác nhận.
Triệu Tân Lợi nghiêng người chụp lại, xác nhận luôn:
“Có thể đây chính là cái bật lửa mà tài xế dùng để châm lửa bình xăng gây nổ.”
“Cậu có chắc là xăng không?” Chu Ninh hỏi.
Triệu Tân Lợi gật đầu:
“Một cảnh sát giao thông tại hiện trường nói thấy hắn rút ra một vật hình tròn, giống nắp ấm nước, rồi đổ thứ gì đó về phía xe buýt, sau đó vụ nổ mới xảy ra.”
Chu Ninh đảo mắt tìm kiếm. Quả nhiên, một chiếc ấm nhựa rẻ tiền, là loại bán đầy vỉa hè đang nằm văng ở bên lề, bị nổ tung phần thân. Bên trong là lớp bã trà nâu đặc quánh.
Thế nhưng, nắp bình đâu?
Cậu tiếp tục tìm kiếm. Cuối cùng, bên phải xe nâng, cậu phát hiện một miếng nhựa màu xanh lam nhạt, méo mó vì nhiệt nung nhưng vẫn còn nhận ra được. Trên mặt nắp nhựa, còn dính một đoạn dây đồng lõi trần, dấu hiệu rõ ràng của mạch điện bị cháy.
Chu Ninh cúi xuống, ngửi thử, đúng như dự đoán, mùi xăng vẫn còn sót lại.
“Không trách tay hắn bị thiêu cụt. Có thể là do xăng dính trên người, ngọn lửa thiêu từ tay trở xuống.”
Cậu kiểm tra độ ấm của thi thể, vẫn còn hơi nóng, chứng tỏ đám cháy mới dập tắt không lâu.
“Chụp ảnh thi thể đi. Rồi chuẩn bị túi đựng xác. Có lẽ sẽ phải cắt cả phần chân ga, tay lái, mang về cùng xác để giám định. Dấu vân tay không còn hy vọng gì rồi.”
Triệu Tân Lợi vội đi sắp xếp.
Chỉ một lát sau, xe tang lễ đã có mặt, các dụng cụ cắt chuyên dụng cũng đã được chuẩn bị từ trước. Theo chỉ thị của Chu Ninh, nhóm phòng cháy chữa cháy cắt gọn phần thiết bị cabin dính vào xác, đảm bảo không làm hỏng thêm hiện trường.
Túi đựng xác đã sẵn sàng.
Ba người cảnh sát mặc đồ bảo hộ tiến đến nâng thi thể.
Nhưng khi nâng lên, xác không hề nhúc nhích.
Chu Ninh bước tới, thở dài:
“Cần thêm người giúp. Phần cơ thể bị cháy khô đã dính chặt vào mặt đường nhựa, giống như keo nóng chảy. Nếu để nguội hoàn toàn, sẽ cứng như đá, càng khó gỡ.”
Triệu Tân Lợi nhăn mặt, giơ tay ngăn Chu Ninh:
“Cậu đừng động tay. Chúng tôi làm.”
Ba người đàn ông lực lưỡng cắn răng, cùng nhau dùng sức.
“Rắc. ”
Một âm thanh rợn người vang lên, da thịt bị kéo bật khỏi mặt đường. Cái xác bị cháy đen được nâng lên, từng mảng than vỡ vụn rơi xuống.
Chu Ninh lập tức quỳ một gối xuống kiểm tra phần mặt đường. Không có gì sót lại, cậu ra hiệu:
“Nhẹ tay thôi, cùng nhau đưa vào túi. Đừng làm rơi thêm bộ phận nào, cũng đừng dùng sức nhiều quá. Bây giờ thi thể giòn như tro than, ai làm rơi thì tự đi mà nhặt lại.”