Chương 40: Hội nghị

Hôm sau, vừa dùng cơm trưa xong.

Chu Ninh gõ xong ký tự cuối cùng trên bàn phím. Cậu kiểm tra lại một lần nữa, rồi in ra bản kế hoạch hoàn chỉnh. Lưu Vĩnh Tân đeo kính lão, đứng trước máy in, nghiêm túc nhìn từng dòng một. Biểu cảm của ông không khác gì lúc con trai mình nộp hồ sơ thi đại học.

Đọc xong, ông tháo kính ra, thở dài cảm thán:

“Tiểu tử, ý tưởng của cậu thật sự rất khá. Đọc bản kế hoạch này, lại khác hẳn so với hôm qua nghe cậu trình bày miệng. Việc chia nhỏ dự án phần mềm thành từng giai đoạn thế này đúng là khiến mọi thứ dễ hình dung hơn. Nếu tôi có tiền, nhất định sẽ đầu tư cho cậu.”

Chu Ninh cười, trong lòng hiểu rất rõ bản kế hoạch này có kết hợp một phần tính năng nâng cao từ phần mềm CCK-IV nổi tiếng, nhưng đã lược bỏ những đoạn mô phỏng gương mặt theo lời miêu tả nhân chứng.

Người ta phải mất đến năm đời nghiên cứu để có được hệ thống đó. Thành quả là của cả một đội ngũ, trải qua hàng năm trời đổ mồ hôi nghiên cứu. Còn Chu Ninh hiện tại chỉ đang “nhặt quả” mà người ta đã gieo sẵn. Cậu biết rõ điều đó. Nhưng nếu làm đúng theo tiến độ bản kế hoạch, chỉ cần nửa năm, phiên bản đầu tiên của phần mềm cũng có thể đưa vào thử nghiệm thực tế.

Việc nhờ Lưu Vĩnh Tân chuyển lời đến tiến sĩ Lư hôm qua, thực chất là một phép thử. Phát triển phần mềm như thế này, không thể chỉ dựa vào vài người đam mê là xong. Nếu Đại học Cầm Đảo có thể đưa nó vào trọng điểm nghiên cứu, thì đúng là một bước tiến lớn.

Chu Ninh nói:

“Chỉ cần có được sự ủng hộ của thầy là em đã thấy rất vui rồi. Còn nếu Đại học Cầm Đảo không mặn mà, hoặc gặp khó khăn trong đầu tư, thì em cũng có thể thử tìm cơ hội hợp tác với những trường khác.”

Lưu Vĩnh Tân khoát tay, nét mặt đầy tin tưởng:

“Đừng vội. Mặc dù chúng ta chỉ gặp tiến sĩ Lư có một lần, nhưng tôi tin người đó. Nếu hôm đó ông ấy không nói ra, thì ai biết được bài luận văn kia đã được tạp chí quốc tế đăng tải? Nếu ông ta muốn giấu tên, cậu cũng chẳng thể truy tìm ra. Cho nên kiên nhẫn đợi đi, có khi hôm nay ông ta đến thật đấy!”

Chu Ninh không để tâm. Một chuyện lớn thế này, bản kế hoạch mới vừa viết xong, sao có thể nhanh chóng phản hồi? Dù sao tiến sĩ Lư cũng chỉ là một giảng viên, không thể thay đổi quyết định của cả trường được.

Đúng lúc ấy, từ tầng dưới vọng lên tiếng đóng cửa xe liên tiếp, rầm rầm rầm như thể có nhiều người vừa tới.

Lưu Vĩnh Tân nghiêng người nhìn xuống dưới, nhưng cửa kính đã mờ sương, không thấy rõ. Ông định xem điện thoại, thì Chu Ninh hỏi:

“Thầy, để em xuống xem thử nhé? Hay có chuyện gì cần em giúp?”

Lưu Vĩnh Tân xua tay, ra hiệu bảo cậu ngồi xuống:

“Chúng ta là bộ phận cuối cùng biết tin nếu có án mạng. Nếu có gì gấp, Từ đội trưởng sẽ là người đầu tiên chạy tới. Mà dựa theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi, vào dịp cận Tết thế này, bọn phạm pháp thường cũng thu mình lại. Không phải vì lương tâm, mà vì bị truy quét mấy năm gần đây. Chúng ta chỉ cần xử lý mấy vụ tồn đọng là cùng, ít có chuyện lớn.”

Ông vừa dứt lời, cửa phòng vang lên ba tiếng cốc cốc cốc, chưa kịp ai trả lời, cửa đã bị đẩy ra.

Người bước vào chính là tiến sĩ Lư.

Lưu Vĩnh Tân nheo mắt, nhìn sang Chu Ninh, ánh mắt như muốn nói: “Thấy chưa? Tôi đoán chuẩn chưa nào?”

Chu Ninh cũng đứng bật dậy.

“Tiến sĩ Lư? Sao ngài lại tới tận đây?”

Tiến sĩ Lư không trả lời ngay. Ông tiến lên, nắm chặt tay Chu Ninh. Lực siết mạnh khiến Chu Ninh cảm nhận được sự kích động không hề che giấu.

“Tôi biết ngay mà, cậu đúng là người làm khoa học! Không cần khách sáo. Mau, tôi đi cùng rất nhiều người đến, cậu đưa chúng tôi vào văn phòng nào đó ngồi từ từ bàn đi!”

Ông quay người, ánh mắt tràn đầy phấn khích, như thể đang chuẩn bị kéo Chu Ninh vào một buổi gặp mặt định mệnh.

Chu Ninh có hơi bối rối, chưa kịp phản ứng:

“Rất nhiều người” là có ý gì?

Chẳng lẽ Tiến sĩ Lư đã thành lập được một đội nghiên cứu rồi sao?

Chuyện đó gần như không thể. Mới chỉ một ngày, mà đã mời đủ chuyên gia từ các lĩnh vực, không thể nào lại nhanh đến vậy.

Lúc này, giọng của Lưu Vĩnh Tân vang lên, cắt ngang luồng suy nghĩ của Chu Ninh.

“Ngẩn người làm gì! Mau cầm bản kế hoạch của cậu, theo Tiến sĩ Lư và mọi người vào phòng họp. Còn lại cứ để tôi lo.”

Lưu Vĩnh Tân vỗ vai Chu Ninh một cái, nhanh chóng mở cửa văn phòng.

Đúng như lời ông nói, bên ngoài là một nhóm người đứng chờ, phần lớn là những nhân vật lớn tuổi, ăn mặc nhã nhặn, phong thái thư sinh. Theo phần giới thiệu của Tiến sĩ Lư, Chu Ninh càng nghe càng kinh ngạc: những người này đều là giáo sư đầu ngành của Đại học Cầm Đảo, trong đó còn có hai phó hiệu trưởng. Mấy người trẻ đứng phía sau có lẽ là kỹ thuật viên hoặc trợ lý nghiên cứu liên quan tới mảng thiết kế phần mềm.

Nếu tính luôn cả nhóm phía sau, ít nhất có đến hai mươi người.

Chu Ninh nuốt khan, cố lấy lại bình tĩnh. Cậu đi ra ngoài, vừa đi vừa bắt tay từng người theo sự giới thiệu của Tiến sĩ Lư. Gương mặt đỏ lên vì ngượng ngùng, cậu chỉ về phía phòng họp, nói nhỏ:

“Tiến sĩ Lư, hay là chúng ta vào phòng họp? Phòng làm việc pháp y hơi chật, e là không đủ chỗ cho nhiều người như vậy.”

Tiến sĩ Lư mỉm cười gật đầu:

“Cứ theo sắp xếp của cậu.”

Mọi người nhanh chóng di chuyển về phía phòng họp, quây quần quanh bàn tròn. Lưu Vĩnh Tân và chị Phùng mang khay trà tới, phục vụ chu đáo. Tiến sĩ Lư xua tay liên tục:

“Lưu pháp y, ngài cứ ngồi xuống đi. Ngài là thầy của Chu Ninh, không cần khách sáo. Chúng ta là người làm nghiên cứu khoa học, bàn chuyện thì cứ thẳng thắn.”

Lưu Vĩnh Tân ngồi xuống, trong lòng đầy hãnh diện. Dù không am hiểu phần mềm công nghệ, nhưng ông biết rõ mình đã dìu dắt một người có tiềm năng. Hôm nay chứng kiến học trò được trường đại học hàng đầu coi trọng, lòng ông như mở hội.

Ông liếc sang Chu Ninh đang hơi bối rối vì tình huống bất ngờ. Cảnh tượng này đúng là có phần “bị đánh úp”. Một cuộc họp với hơn hai mươi người đến từ viện nghiên cứu, lãnh đạo trường và chuyên gia kỹ thuật với một người trẻ như Chu Ninh, khó tránh khỏi choáng ngợp.

Lưu Vĩnh Tân mỉm cười, mở lời phá tan không khí căng thẳng:

“Chu Ninh tuy làm pháp y, nhưng thằng nhóc này đầu óc rất linh hoạt, có nhiều suy nghĩ mới mẻ. Chính trong quá trình điều tra vụ án ngày 10 tháng 12 vừa qua, nhờ cậu ấy đề xuất phục dựng khuôn mặt nạn nhân, chúng tôi mới lần ra được manh mối và nhanh chóng phá án.”

Dù không nói quá nhiều thuật ngữ kỹ thuật, nhưng ông khéo léo nâng tầm Chu Ninh, để tạo thuận lợi cho việc hợp tác. Đó là sự hỗ trợ âm thầm nhưng hiệu quả.

Kết thúc phần giới thiệu, Lưu Vĩnh Tân nhìn sang Chu Ninh:

“Trước khi các vị tới, Chu Ninh đã kịp soạn một bản kế hoạch. Trong đó chia phần mềm thành nhiều giai đoạn phát triển, có thể đưa vào ứng dụng thực tế từng phần. Đối với công việc tại cơ sở, việc này sẽ mang lại lợi ích rất lớn.”

Tiến sĩ Lư vừa định lên tiếng thì Phó hiệu trưởng họ Lưu, ngồi bên cạnh, đã chắp tay lên bàn, tỏ rõ sự hứng thú:

“Ồ? Một ngày mà đã có bản kế hoạch sao? Có thể cho chúng tôi xem thử không?”

Chu Ninh định đứng lên, nhưng bị Lưu Vĩnh Tân giữ vai lại, ông mỉm cười thay lời:

“Chờ một chút, tôi đã nhờ người photo rồi.”

Vừa dứt lời, chị Phùng bước vào, ôm theo chồng tài liệu. Cô nhanh nhẹn chia làm hai phần, đặt lên bàn hội nghị để mọi người tự chuyền tay nhau.

Không khí trong phòng họp lập tức yên tĩnh. Mọi người chăm chú đọc từng dòng trong kế hoạch, có nhóm nhỏ thì thì thầm trao đổi. Tiến sĩ Lư là người xem nhanh nhất, có lẽ vì hôm qua ông đã trò chuyện trước với Chu Ninh nên đã phần nào nắm được nội dung.

Sau vài phút, ông ghé đầu trao đổi ngắn với Phó hiệu trưởng Lưu. Vị lãnh đạo kia gật đầu, đưa mắt nhìn quanh:

“Chắc mọi người đã đọc xong rồi. Trong bản kế hoạch, có nhắc đến nhiều ngành học và chuyên môn. Hôm nay chúng ta đã mời đủ đại diện các bộ phận. Vậy mời mọi người chia sẻ một chút suy nghĩ.”

Một người trẻ giơ tay phát biểu:

“Chu pháp y, tôi có một câu hỏi. Về việc thu thập dữ liệu, phía bên cậu hiện có cơ sở dữ liệu hoàn chỉnh nào chưa?”

Chu Ninh đã dự đoán sẽ có câu hỏi này, nên đêm qua đã chuẩn bị sẵn. Cậu suy nghĩ giây lát rồi trả lời:

“Hiện tại trong nước có tám cơ sở dữ liệu hình sự chính, bao gồm:

Cơ sở dữ liệu dân cư cơ bản toàn quốc

Dữ liệu nhân khẩu xuất nhập cảnh

Dữ liệu phương tiện giao thông và chủ sở hữu

Cơ sở dữ liệu cảnh sát cơ bản

Dữ liệu người đang bị truy nã

Dữ liệu tội phạm vi phạm pháp luật

Dữ liệu xe bị đánh cắp

Dữ liệu các cơ sở trọng điểm cần đảm bảo an toàn

Tuy nhiên, riêng các số liệu phục vụ cho pháp y và điều tra hình sự hiện vẫn là một khoảng trống. Mặc dù các vụ án gần đây đều được số hóa hồ sơ, nhưng việc tổng hợp và chuẩn hóa chưa hoàn tất.

Theo bản kế hoạch, ít nhất chúng tôi cần xây dựng hai cơ sở dữ liệu mới:

Thứ nhất là cơ sở dữ liệu xương người, đặc biệt là xương sọ. Phân loại theo dân tộc, tuổi tác, màu da, chiều cao, cân nặng… Dữ liệu có thể lấy từ hình ảnh X-quang, CT tại các bệnh viện lớn, kết hợp với ảnh chụp chân dung để đối chiếu.

Thứ hai là cơ sở dữ liệu tổn thương: tổng hợp các loại vết thương như đâm, bỏng, tai nạn xe, va đập… cùng với dữ liệu người bị hại để phân tích mối tương quan giữa cơ chế tác động và hậu quả gây ra.

Hai nhóm dữ liệu này sau đó sẽ tích hợp vào phần mềm, cho ra các phân tích chính xác về cơ chế tổn thương, mô phỏng lại hiện trường bằng đồ họa, phục vụ giám định và đối chiếu lời khai.

Tôi đã trình bày rõ trong bản kế hoạch, không biết câu trả lời của tôi có đáp ứng được kỳ vọng của mọi người không?”