Mẹ ơi, may mắn như vậy sao?
Chu Ninh hưng phấn cúi người xuống, cẩn thận quan sát chiếc huy hiệu.
Trên đó còn dính vết máu, nhưng vẫn nhìn rõ bốn chữ "Trường Trung cấp Y tế Khải Đông"
Tìm thấy cái này rồi thì việc xác định danh tính nạn nhân sẽ dễ hơn rất nhiều. Chu Ninh nhanh chóng lau sạch vết máu trên huy hiệu, rồi chụp cận cảnh nó và gương mặt của người chết.
Cậu xoay người, gõ cửa phòng. Anh cảnh sát mới Tiểu Lưu từ bên ngoài ló đầu vào:
"Có việc gì vậy, pháp y Chu?"
"Anh có điện thoại cảnh vụ không? Tôi cần gửi ảnh cho đội trưởng Từ."
Tiểu Lưu gật đầu nhanh, lấy trong túi ra một chiếc điện thoại trông khá xịn.
Chu Ninh không nói nhiều, nhận lấy máy rồi bước tới cái máy tính cũ trong phòng giải phẫu, chép ảnh vào và gửi trực tiếp cho Từ Đạt Viễn.
Vừa gửi xong, cậu liền gọi cho Từ Đạt Viễn.
Chuông vừa đổ một tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy:
"Tiểu Chu, có gì mới à?"
Chu Ninh nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh:
"Tôi vừa gửi hai bức ảnh, một là chân dung nạn nhân, hai là huy hiệu của trường tìm thấy trên người cô ấy. Tôi nghi ngờ nạn nhân là học sinh trường Trung cấp Y tế Khải Đông. Anh hãy xác minh thử xem."
Từ Đạt Viễn cười ha hả:
"Tốt lắm, tôi sẽ liên hệ với trường ngay."
Chu Ninh thở phào, ngắt máy sau đó trả lại điện thoại cho Tiểu Lưu. Anh ta nhận lấy rồi lập tức đi mất hút, không nói thêm câu nào.
Chu Ninh mặc lại đồ bảo hộ, mang đầy đủ khẩu trang, găng tay, rồi cầm lấy bảng ghi chép kiểm tra thi thể. Hiện tại chưa xác định được danh tính nạn nhân nên cậu cũng chưa vội tiến hành giải phẫu
Trong đầu cậu vẫn còn đang hiện lên những kiến thức vừa được hệ thống truyền vào: nào là phân tích vết máu, suy đoán vật gây thương, khám nghiệm hiện trường, xử lý các vụ án thi thể không rõ danh tính. Mọi thứ cứ như là ký ức sẵn có trong đầu.
Không biết qua bao lâu, Chu Ninh mở mắt, đẩy nhẹ gọng kính. Trên giao diện hệ thống không có thêm thông báo gì mới, chỉ thấy bên cạnh chân dung nạn nhân xuất hiện một dòng chữ: "Nghi ngờ là học sinh trường Trung cấp Y tế Khải Đông".
Hệ thống dường như đang đợi cậu tự mình phát hiện và hành động, chứ không cung cấp thêm gì nữa.
Chu Ninh bắt đầu thu thập dấu vân tay, đo nhiệt độ trực tràng của thi thể. Chu Ninh nhờ Tiểu Lưu gọi người chụp X-quang, các thiết bị có sẵn trong phòng nhưng cậu không biết cách dùng.
Gần nửa tiếng sau, sau khi đã ghi chép đầy đủ tình trạng khớp xương và các chỉ số, cậu lại gọi cho pháp y Lưu.
"Thầy, em báo cáo một chút: nhiệt độ trực tràng nạn nhân là 32.1 độ. Theo công thức 37 trừ 32.1 chia cho 0.83, em suy đoán thời gian tử vong là khoảng 8 giờ 16 phút trước.
Em đo vào lúc 10 giờ 50 sáng, vậy thời gian tử vong rơi vào khoảng 2 giờ 23 sáng. Tình trạng cứng cơ bắt đầu ở ngón tay, ngón chân, phù hợp với suy đoán. Em nên ghi báo cáo thế nào ạ?"
Đầu dây bên kia, pháp y Lưu kêu lên một tiếng, chắc là do vừa động đến chỗ bị thương:
"Tính toán vậy là ổn rồi. Chỗ này đang vào mùa nóng, dùng hệ số mùa hè là được. Nhưng khi báo cáo cho đội trưởng Từ thì chỉ cần đưa ra khoảng thời gian, hãy ghi tử vong từ 2 đến 3 giờ sáng ngày 27 tháng 9 là được."
Tìm được thân phận nạn nhân chưa?"
"Chưa xác định ạ, nhưng em tìm thấy huy hiệu trường trên người nạn nhân, chắc sắp tra được ra thôi."
"Vậy thì từ từ. Cậu làm rất tốt rồi, cứ đợi thêm chút, lát nữa tôi cố gắng đến xem."
Vừa cúp máy thì điện thoại lại hiện số của Từ Đạt Viễn. Chu Ninh nhanh chóng bắt máy.
"Tiểu Chu, cậu còn trong phòng giải phẫu chứ? Tôi dẫn người nhà nạn nhân đến xác nhận. Chuẩn bị giấy đồng ý khám nghiệm nhé."
"Vâng ạ."
Chu Ninh lục lọi quanh máy tính, cuối cùng cũng tìm được mẫu đơn đồng ý. Chưa kịp in xong, cửa phòng đã bị đẩy ra. Từ Đạt Viễn dẫn theo một đôi vợ chồng, phía sau còn có một nữ cảnh sát lớn tuổi.
Chỉ nhìn vẻ mặt căng thẳng của họ là biết đó là người thân ruột thịt.
Tiểu Lưu đóng cửa lại, phát khẩu trang cho họ. Chu Ninh cầm giấy đồng ý bước tới, đứng giữa bàn mổ và người nhà.
Từ Đạt Viễn ra hiệu cho Chu Ninh giữ bình tĩnh, rồi nhẹ giọng nói:
"Hai người đến gần nhìn thử xem có phải là Tiểu Mạn con gái của mình không."
Người đàn ông còn cố giữ bình tĩnh, nhưng người phụ nữ thì gục luôn xuống sàn, khóc lóc thảm thiết.
Từ Đạt Viễn khẽ thở dài. Không cần nói cũng biết, thân phận nạn nhân đã được xác nhận. Nhưng thủ tục thì vẫn phải hoàn thành nốt.
"Hai người bình tĩnh lại một chút. Chúng tôi vẫn còn nhiều việc cần hỏi. Không thể để mọi chuyện mù mờ như vậy được. Phải tìm cho ra hung thủ. Đưa tôi tờ giấy đồng ý này, rồi ta ra ngoài nói chuyện tiếp."
Nữ cảnh sát đỡ người phụ nữ ra ngoài. Người đàn ông lau nước mắt, cầm lấy giấy đồng ý khám nghiệm. Dừng lại một chút, ông ta cúi đầu thật sâu trước Chu Ninh và Từ Đạt Viễn:
"Xin các anh hãy điều tra đến cùng, bắt được kẻ sát hại con gái tôi."
Từ Đạt Viễn gật đầu, vỗ vai ông ta:
"Anh yên tâm. Đây là pháp y mới của đội, là người đã tìm ra manh mối xác định thân phận nạn nhân. Chúng tôi sẽ làm hết sức. Mời anh ra ngoài cung cấp thêm thông tin."
Sau khi dẫn người nhà đi, Từ Đạt Viễn quay lại, ánh mắt nhìn Chu Ninh đã khác hẳn.
"Không ngờ cậu làm việc tỉ mỉ vậy, mới vô nghề mà tìm ra ngay manh mối. Đây là ảnh và thông tin cơ bản: nạn nhân tên Tô Mạn Lệ, 17 tuổi, sinh viên năm 3 chuyên ngành điều dưỡng của trường Trường Trung cấp Y tế Khải Đông. Học hành không tốt, khá nổi loạn, hay bỏ học đi chơi, từng bị nhà trường phê bình. Cô ấy sống một mình ở chung cư gần trường."
Ba cô ấy mở tiệm sửa xe lớn, thường xuyên không ở nhà. Trên đường đến đây, ông ấy cứ nói nghi ngờ có người cố tình trả thù mình rồi hại con gái. Tôi nói tình hình nạn nhân như vậy, cậu hiểu khi kiểm tra thi thể phải chú ý tới chỗ nào rồi chứ?"
Chu Ninh nghe xong mà đờ người. Ông ấy đang đánh đố mình sao?
Cậu không hiểu Từ Đạt Viễn đang ám chỉ chỗ nào. Bộ không thể nói thẳng ra được sao?