Chương 38: Chân tướng

Sáng sớm ngày 13 tháng 12 năm 2010.

Chu Ninh vừa bước vào văn phòng đã nhìn thấy Triệu Tân Lợi đang cặm cụi lau nhà. Cảnh tượng ấy khiến cậu ngạc nhiên không biết làm như nào.

“Anh làm gì vậy, sao lại lau nhà giúp tôi?”

Triệu Tân Lợi đặt cây lau sang bên, nở nụ cười, khuôn mặt tròn đầy nhăn lại:

“Thì tôi muốn biểu hiện một chút thôi. Với lại tối qua thẩm vấn kết thúc sớm, tôi chờ cậu đến để đưa hết kết quả giám định của Sở và báo cáo pháp y cho cậu. Đã sửa soạn gọn gàng, sếp chỉ việc ký.”

Chu Ninh không ngạc nhiên với kết quả, bởi báo cáo trước đó họ đã có. Cái hộp thư chung của đội ai cũng có thể đăng nhập xem. Hiển nhiên Triệu Tân Lợi là muốn tìm cậu để nói chuyện, cũng là quan tâm cậu.

Tối qua Chu Ninh đã nghĩ thông suốt. Nhưng nhìn thấy sự nhiệt tình của Triệu Tân Lợi, cậu cũng thuận theo để nghe anh ta kể.

“Vương Nghị đã khai chưa?”

Triệu Tân Lợi thở ra, kéo ghế ngồi xuống đối diện Chu Ninh, giọng trầm hẳn:

“Hà đội trưởng lúc đi bắt người vẫn giữ thể diện cho hắn. Lên xe mới còng tay. Vừa về đến đội, hắn chỉ hỏi một câu:

Sáng nay người khám cho con gái tôi là do các anh sắp xếp phải không?"

Hà đội trưởng gật đầu. Vương Nghị xin một điếu thuốc, rồi mới bắt đầu khai.

Cậu còn nhớ lúc khám nghiệm, xương sống mũi của Trần Chấn Á có dấu hiệu gãy xương rồi liền lại chứ? Đó chính là do Vương Nghị đánh.

Ngày 6 tháng 11, vợ Vương Nghị đi công tác. Hắn mang con gái đến nhà Vu Kinh Vĩ chơi. Bên trên người lớn uống rượu, còn hai đứa nhỏ xuống quảng trường chơi.

Sau đó, không thấy Vương Hân Di đâu. Con gái Vu Kinh Vĩ là Vu Lôi Lôi chạy lên gọi người. Vu Lôi Lôi nói mấy đứa đang chơi trốn tìm, có một ‘ông già’ còn phát kẹo cho, rồi không biết Vương Hân Di trốn ở đâu mất.

Những người lớn uống say vội vã xuống tìm. Hỏi người trong khu, tra theo camera. Cuối cùng nhìn thấy Vương Hân Di từ khu 18 chạy ra, sau lưng có một ông lão túm tay áo, tóc tai cô bé rối bù. Bé gái hoảng sợ kêu thất thanh.

Vương Nghị lao tới, đấm ông lão một cú, ôm con vào lòng dỗ mãi. Vương Hân Di run bần bật, chỉ khóc đòi về nhà, không chịu chơi nữa.

Vu Kinh Vĩ, Tống Lỗ Thanh sợ sự việc ầm lên, túm Vương Nghị kéo đi, hội uống rượu cũng phải giải tán. Về đến nhà, Vương Nghị dỗ con thật lâu. Nhưng chuyện gì đã xảy ra, Vương Hân Di không nói.

Đêm đó vợ Vương Nghị trở về thì nhận tin mẹ mình đột ngột qua đời. Hai vợ chồng vội đưa con về nhà bà ngoại rồi chạy đi lo tang sự. Đến khi trở về thì đã là lâu sau đó.”

Triệu Tân Lợi kể đến đây, giọng cũng trầm xuống. Chu Ninh nắm chặt tay, nghe thôi mà máu đã dồn lên, huống chi người cha kia.

Triệu Tân Lợi vỗ vai Chu Ninh, tiếp tục:

“Về nhà, Vương Nghị phát hiện con gái đi đứng không bình thường. Hắn đưa bé đi khám. Kết quả, phần ngoài âʍ ɦộ bị tổn thương. Sau này đưa đi khoa Tâm lý điều trị, bé mới chịu kể.

Cậu nghĩ xem, đứa con gái mới nhỏ xíu mà phải chịu việc như vậy, hắn ta không phải con người nữa.

Vương Nghị nóng nảy, định báo công an ngay lúc đó. Nhưng vợ hắn ngăn lại. Bởi chuyện đã qua nhiều ngày, lúc xảy ra lại ở nhà hắn. Nói ra ai tin? Bề ngoài đồng ý với vợ, nhưng trong lòng Vương Nghị nuốt không trôi cơn giận này.”

Vu Kinh Vĩ tìm Vương Nghị vào ngày 28 tháng 11, nói mình sắp đi du lịch vài ngày, nhờ Vương Nghị ghé qua nhà cho chó ăn, mỗi ngày chỉ cần đến một lần là đủ. Vương Nghị đồng ý, và ngay tối hôm đó đã đến nhà Vu Kinh Vĩ.

Từ thời điểm đó, hắn bắt đầu dùng ống nhòm theo dõi hành tung của Trần Chấn Á, biết được lão thường đi câu cá đến chiều muộn mới về, và tầng trên cùng không có ai ở. Hắn còn lén ghi nhớ mật mã cửa mà Trần Chấn Á nhập.

Tối ngày 1 tháng 12, tan làm xong, Vương Nghị lén lút đột nhập vào căn hộ của nạn nhân.

Khi Trần Chấn Á trở về nhà và vừa cởϊ áσ khoác, Vương Nghị từ phòng ngủ phụ lao ra, vòng dây nilon siết chặt cổ lão ta. Trần Chấn Á tưởng gặp phải cướp, lập tức van xin:

“Cần bao nhiêu tiền? Một trăm vạn, hai trăm vạn cũng được.”

Vương Nghị gào lên một tiếng, rồi siết chặt hơn. Sau khi nạn nhân ngừng giãy giụa, hắn cầm dao phay trong bếp, chém vào mặt Trần Chấn Á, khiến khuôn mặt nát bét như muốn trút hết thù hận.

Xong xuôi, hắn khóa cửa bỏ đi.

Hai ngày sau, cảm thấy để thi thể trong nhà không ổn, hắn quyết định xử lý triệt để. Rạng sáng ngày 4 tháng 12, Vương Nghị quay lại hiện trường đầu tiên, mang xác đi, đóng gói rồi vận chuyển về nhà Vu Kinh Vĩ.

Hắn không ngờ được rằng, Tống Lỗ Thanh trong cơn say thuốc lại bất ngờ phát hiện, khiến kế hoạch bị lộ.

Nghe đến đây, Chu Ninh chỉ biết thở dài, lấy ra một điếu thuốc ném cho Triệu Tân Lợi. Cả hai trầm mặc hút thuốc, chẳng ai nói thêm lời nào.

Nhưng chỉ sau vài hơi thuốc, ánh mắt Chu Ninh khựng lại, tay cứng đờ giữa không trung.

Triệu Tân Lợi ngẩng lên nhìn, định ngăn cậu lại:

“Đừng nói cái kiểu như ‘Trần Chấn Á chết chưa hết tội’. Tôi biết ông ta đáng chết, nhưng Vương Nghị đã vi phạm pháp luật. Chuyện này không đến lượt chúng ta định đoạt. Nếu đã chuẩn bị đủ chứng cứ thì cứ theo quy trình đi. Nhất là mẫu tϊиɧ ɖϊ©h͙, lời khai của dì béo, những thứ đó đều có giá trị pháp lý đấy.”

Chu Ninh lắc đầu, vỗ vai anh:

“Không, tôi không định nói thế. Anh có để ý không, lúc bị siết cổ, Trần Chấn Á lập tức nhắc đến tiền. Mà mở miệng ra là một hai trăm vạn. Ông ta chỉ là cán bộ tài chính đã nghỉ hưu, theo lý mà nói thu nhập không đến mức ấy, sao phản ứng đầu tiên lại là vung tiền như rác?”

Triệu Tân Lợi nhíu mày:

“Ý cậu là sao? Cậu nghi ngờ ông ta tham nhũng?”

Chu Ninh gật đầu:

“Cũng không hẳn, chỉ là tôi cảm thấy không đơn giản như cái lý do bị đuổi việc vì quấy rối đồng nghiệp nữ. Một người độc thân, con đang học ở nước ngoài, sinh hoạt tốn kém. Dựa vào lương hưu thì khó mà kham nổi. Nếu có thể điều tra thêm về nguồn thu nhập của ông ta, chưa biết chừng còn đào ra thứ khác. Biết đâu, sẽ giúp ích được cho việc xét xử Vương Nghị.”

Triệu Tân Lợi gật đầu lia lịa:

“Cậu nói đúng. Loại người như thế, chết rồi cũng không nên để yên. Nhất định phải cho mọi người thấy hắn là loại người gì.”

Anh vừa định quay đi thì Chu Ninh đưa tay cản lại:

“Khoan. Còn chuyện này nữa. Dì béo mà bé gái từng nhắc đến, nếu có thể mời được bà ta ra làm chứng, càng có lợi cho việc xác định động cơ gây án của Vương Nghị. Người chết rồi, những người sống không cần phải e dè nữa. Chúng ta làm được gì thì làm.”

Triệu Tân Lợi thở dài, rời khỏi phòng.

Lúc này, Lưu Vĩnh Tân đang đứng ngoài cửa. Rõ ràng, ông đã nghe toàn bộ. Chu Ninh chỉ cúi đầu chào nhẹ, với tư cách pháp y, cậu biết mình không nên xen quá sâu.

Nhưng Lưu Vĩnh Tân không trách, chỉ đến gần vỗ vai cậu:

“Cậu đã làm rất tốt rồi. Tôi nghĩ, Vương Nghị trong lòng cũng biết ơn cậu. Làm cha, hắn biết rõ hậu quả khi lựa chọn con đường đó. Nhưng ít ra, được nói ra hết mọi chuyện, đối với hắn cũng là giải thoát.”

Chu Ninh lắc đầu, giọng bình tĩnh:

“Em không cần Vương Nghị cảm ơn. Em chỉ hy vọng một điều, sau này khi Vương Hân Di lớn lên, không bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Dù sao, con bé mới chỉ tám tuổi. Em sẽ không quên được gương mặt trong sáng, nụ cười rạng rỡ của nó hôm ấy.”

Lưu Vĩnh Tân trầm mặc. Ông thu lại nụ cười, thở dài:

“Tôi từng nói rồi, làm ngành của chúng ta, mỗi ngày đối mặt nhiều nhất, là mặt tối tàn nhẫn của nhân tính. Đừng để nó ảnh hưởng tới cậu. Đây mới chỉ là bắt đầu.

À mà này, dạo này cậu không liên lạc với Tiến sĩ Lư sao?”

Chu Ninh hơi sững người vì chuyển chủ đề quá nhanh, nhưng nghĩ lại, đúng là gần đây mình mải học vẽ với cô Hạ, rồi lại lao vào vụ án, nên không liên lạc.

“Chắc gần nửa tháng rồi. Gần đây em mải học vẽ với cô giáo Hạ, sau đó dính vụ án này. Sao thế, Lư tiến sĩ tìm Từ đội trưởng ạ?”

Lưu Vĩnh Tân xua tay:

“Không, gọi cho tôi. Lúc cậu lên hiện trường hôm mùng 10, tắt máy, ông ấy gọi sang máy tôi. Hình như mấy bài viết của cậu trên tạp chí pháp y thu hút chú ý. Có người từ trung tâm giám định hỏi tôi về cậu đấy. Cậu sắp nổi tiếng rồi.”

Chu Ninh bất ngờ. Thực ra, cậu chỉ viết mấy bài phân tích kỹ thuật, đăng lên mấy tạp chí chuyên ngành cho đủ điều kiện xét danh hiệu, chứ không nghĩ sẽ có ai đọc kỹ. Có lẽ tạp chí pháp y này hơi đặc biệt.

Nhớ lại lần trước nhận được kỹ thuật phục dựng hình người, Chu Ninh trầm tư, kỹ thuật thì có rồi, nhưng nếu chỉ dựa vào một người, liệu có thể phục dựng nhiều hộp sọ không?

Thời đại này là thời đại của khoa học kỹ thuật mới. Nghe nói nước ngoài từng có nghiên cứu phần mềm liên quan, nhưng chưa thấy ai triển khai thực tế. Đây là một hướng rất đáng khai thác.

Lưu Vĩnh Tân thấy Chu Ninh im lặng, bèn huých tay cậu một cái:

“Này, đang nghĩ gì thế? Tôi hỏi mà không trả lời là sao? Mấy hôm không có án, ngày nào tôi cũng thấy cậu gõ lạch cạch trước máy tính. Đang nghịch cái gì thế, cho người thầy này mở mang tầm mắt với?”