Chương 37: Hành động

Chu Ninh cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề, còn chưa kịp nói gì thì Triệu Tân Lợi, đang ngồi ở ghế phụ, đã thò cái mặt tròn xoe tươi cười về phía sau.

“Không sao đâu, để tôi gọi cho dì tôi tra giúp xem bé đó học lớp nào, tên gì, rồi nhờ cô giáo gọi cả lớp đến trường tập trung. Cứ bảo là tổ chức khám sức khỏe miễn phí cho học sinh. Mấy thầy cô mà nghe thế thì phụ huynh nào chẳng đồng ý. Dù sao cũng là lo cho con cái mà. Đây đúng là cái cớ hợp lý nhất rồi còn gì!”

Từ Đạt Viễn nhìn hắn cười khẩy:

“Tiểu tử này ăn no rồi đầu óc thông minh hẳn ra! Còn đứng đực ra đó làm gì, gọi ngay đi! Tôi sẽ liên hệ bên bác sĩ, y tá hỗ trợ luôn, nói thật chứ, chiêu này khá đấy!”

Hai tiếng sau.

Chu Ninh mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang kín mặt, đứng trước phòng đa năng của Trường Tiểu học Cảng.

Học sinh lục tục kéo đến, các giáo viên đứng ở cửa lớp chia thẻ, sắp xếp từng nhóm nhỏ vào trong. Những em không phải của lớp được gọi cũng được cho vào luôn đây là chỉ thị ngầm của Từ Đạt Viễn, không để sót ai có liên quan.

Chờ thêm một lát, số học sinh đã lên hơn bốn chục em. Đúng lúc ấy, một người phụ nữ dắt theo một bé gái tiến đến bàn đăng ký trước cửa phòng.

Giáo viên phụ trách cười rất thân thiện, đeo thẻ vào cổ bé gái, còn xoa xoa mái tóc được buộc hai bên của em.

“Vương Hân Di, hôm nay con tết tóc xinh quá. Mà sao hôm nay mẹ đưa con đến vậy?”

Câu hỏi ấy là ám hiệu đã bàn sẵn từ trước chỉ cần gọi đúng tên bé gái, thì những người đang chờ liền biết đó chính là mục tiêu cần quan tâm.

Từ Đạt Viễn đứng ở phía sau khẽ hạ tay ra hiệu: đừng manh động.

Người phụ nữ mỉm cười đáp lễ, được cô giáo khen ngợi như thế, chị ta không giấu nổi vẻ hài lòng.

“Ba con bé hôm nay tăng ca, dạo này chỗ ảnh làm việc bận lắm. Đúng lúc tôi nghỉ, nên đưa con đi luôn.”

Giáo viên cười, ghé sát lại nhỏ giọng:

“Cũng phiền các anh chị quá. Nhưng lần này phòng giáo dục tổ chức đợt khám sức khỏe miễn phí cho học sinh, lớp mình lại may mắn được chọn. Có cơ hội kiểm tra toàn diện cho các con là tốt rồi.”

Người mẹ liên tục gật đầu, tỏ vẻ cảm kích.

“Đúng rồi cô, tụi tôi hồi nhỏ có được như thế đâu. Cảm ơn cô giáo nhiều lắm!”

Giáo viên gật đầu, nắm lấy tay bé Vương Hân Di.

“Chị cứ qua khu chờ cùng các phụ huynh khác một chút, xong khám là chúng tôi sẽ dẫn các con ra lần lượt.”

Người phụ nữ không nói thêm gì, đi nhanh sang khu vực dành cho phụ huynh đang đợi, có khá đông người nên cô không hề nghi ngờ.

Vương Hân Di được dẫn vào trong phòng. Cô giáo có phần căng thẳng, tay run nhẹ khi nhìn thấy Chu Ninh đang đứng chờ.

Chu Ninh mỉm cười trấn an:

“Cô Lưu vất vả rồi, để tôi đưa bé Hân Di đi kiểm tra.”

Cô Lưu gật đầu lia lịa, lo lắng hỏi:

“Khám sức khỏe bình thường thôi phải không?”

Chu Ninh gật đầu, đáp khéo:

“Đúng rồi, vẫn là khám tổng quát như các bạn khác. Chỉ là bé gái thì có thêm một vài mục kiểm tra riêng, cô yên tâm.”

Nghe vậy, cô giáo cũng yên tâm phần nào. Cô hiểu mình không nên hỏi nhiều, vì ngay từ đầu ban giám hiệu đã chỉ đạo phải hợp tác hết sức. Nhưng ánh mắt cô nhìn Chu Ninh vẫn đầy lo lắng cho học trò. Cảm nhận được điều đó, Chu Ninh nhẹ giọng nói thêm:

“Cô là một giáo viên tốt, rất có trách nhiệm. Cô cứ yên tâm, dù có chuyện gì xảy ra, chúng tôi cũng sẽ không để tổn thương đến học sinh.”

Nói xong, cậu dẫn bé Vương Hân Di vào khu vực được che bằng rèm vải phía trong. Vừa lúc đó, một bé gái khác vừa khám xong được đưa ra.

Chu Ninh bế bé Hân Di lên, đưa cho chị Phùng nữ cảnh sát phụ trách chính trong khâu kiểm tra.

“Bé này tên là Vương Hân Di, nhờ chị kiểm tra giúp.”

Chị Phùng hiểu ngay ý cậu, đây chính là mục tiêu trọng điểm của hôm nay. Chị khẽ vẫy tay:

“Được rồi, ra ngoài chờ đi.”

Chu Ninh đi ra, nhưng không rời xa. Cậu đứng ngay bên ngoài rèm vải, trong lòng thầm mong sẽ không có gì nghiêm trọng. Đứa bé này quá nhỏ, ôm trong tay còn mềm nhũn như búp bê. Chỉ mong tất cả là hiểu lầm.

Mười mấy phút trôi qua với Chu Ninh mà nói là dài vô tận. Đến khi rèm vải được vén lên, chị Phùng bước ra, ôm chặt Vương Hân Di trong lòng. Tay chị nhẹ nhàng vỗ về lưng bé.

“Được rồi Vương Hân Di, con đã kiểm tra xong hạng mục đầu tiên. Bây giờ đi theo cô giáo để kiểm tra thị lực nhé, xem con có nhìn rõ hàng chữ nào không.”

Chị Phùng bế cô bé đi ngang qua Chu Ninh, khẽ đưa mắt ra hiệu.

Chu Ninh lập tức vén rèm bước vào. Bên trong là hai bác sĩ phụ khoa nữ. Thấy Chu Ninh tiến vào, họ tháo khẩu trang, nói nhỏ:

“Phần màиɠ ŧяiиɧ còn nguyên vẹn. Nhưng vùng bên ngoài có một vết sẹo dài khoảng bốn xăng-ti-mét, nhìn như bị móng tay cào. Ngoài ra, khi chúng tôi hỏi, bé ban đầu rất sợ hãi nhưng sau đó đã trả lời. Chị Phùng đưa ảnh, bé chỉ đúng và xác nhận chính người ấy đã làm hại mình. Toàn bộ quá trình chúng tôi đều ghi âm, sẽ chia cho anh ngay bây giờ.”

Chu Ninh gật đầu, liếc qua ảnh chụp vết sẹo. Máu như dồn lên não, cậu còn cảm thấy phẫn nộ đến vậy, huống chi Vương Nghị.

Cậu đeo tai nghe, nghe hết bản ghi âm. Sắc mặt mỗi lúc một tối sầm. Hai bác sĩ cũng chẳng khá hơn, ai cũng giận đến nghiến răng. Việc này xảy ra ngay trong khu dân cư của mình thật khiến người ta căm phẫn.

Chu Ninh tắt ghi âm, thu tai nghe lại, chuẩn bị quay người ra thì hai bác sĩ kéo tay cậu, giọng nghẹn ngào:

“Có thể bắt được người đó rồi chứ? Nếu cần chúng tôi ký xác nhận hay làm chứng cứ, chúng tôi sẽ chuẩn bị ngay. Chuyện này thật quá phẫn nộ. Một kẻ lớn tuổi như vậy mà dám xuống tay với một đứa trẻ…”

Chu Ninh hít sâu, đáp khẽ:

“Hắn đã chết. Tôi không thể tiết lộ về vụ án, nhưng rất có thể sẽ cần hai chị cung cấp bằng chứng cụ thể sau này. Điều đó có thể giúp được gia đình bé gái.”

Hai nữ bác sĩ nghe xong thì hiểu ra, nhất là khi cậu nhấn mạnh chữ “sau này”, họ nghiêm túc gật đầu.

Chu Ninh không chần chừ thêm, lập tức gọi cho Từ Đạt Viễn, rồi bước ra cửa.

“Sếp Từ, hành động thôi. Kết quả kiểm tra trùng khớp với phân tích của chúng ta, chỉ cần bắt người.”

Từ Đạt Viễn nghe rõ, thở phào một hơi, rồi quay sang bấm số Hà Xuân Dương.

“Hành động! Cố gắng chừa cho Vương Nghị chút thể diện, đừng bắt ở chỗ đông người.”

Chu Ninh không vội tham gia. Đến lúc này, không cần cậu trực tiếp nữa. Trên màn hình trong suốt trước mắt đã hiện lên dòng chữ quen thuộc:

“Xác nhận đối tượng, có muốn nộp nhiệm vụ không?”

Cậu hít một hơi, ấn xác nhận. Lúc này, dù Vương Nghị chưa bị còng tay, nhưng chân tướng đã rõ ràng: hung thủ chính là Vương Nghị, động cơ chính là Trần Chấn Á xâm hại con gái hắn.

Dòng chữ trên màn hình nối tiếp hiện ra:

[Nguyên nhân chết: Nạn nhân bị ngạt thở đến chết, sau đó bị chém vào mặt để trả thù. Thời gian còn lại của nhiệm vụ: 2 giờ 12 phút.

Thân phận nạn nhân: Trần Chấn Á, 61 tuổi, nhân viên tài chính về hưu. Thời gian còn lại: 21 giờ 02 phút.

Thân phận hung thủ: Vương Nghị, nam, 33 tuổi, điều hành Cảng Cầm Đảo. Động cơ gϊếŧ người: Trần Chấn Á xâm hại con gái Vương Hân Di, Vương Nghị gϊếŧ để trả thù. Thời gian còn lại: 8 ngày.]

[Chúc mừng người chơi Chu Ninh hoàn thành nhiệm vụ cấp cao. Tiến hành rút thưởng…]

Màn hình chuyển, chữ biến mất. Hiện lên dòng chữ đỏ:

[Hệ thống đã thay bạn rút ra phần thưởng: Quyền hạn phân tích vết máu cấp 3. Có mở khóa ngay không?]

Có hai lựa chọn “Có” và “Không”. Chu Ninh chọn “Không”. Ngay lập tức, chữ trên màn hình tan biến như chưa từng tồn tại.

Cậu bước ra khỏi cổng bảo vệ, châm một điếu thuốc, hít một hơi, như tìm hơi ấm giữa mùa đông để xua tan khói mù trong lòng. Quả nhiên đúng như thầy từng nói: làm pháp y phải có trái tim thật mạnh mẽ.

Vụ án này khiến Chu Ninh nặng lòng. Dù nhiệm vụ cấp cao cho phần thưởng cậu ao ước, giờ phút này cậu cũng chẳng còn tâm trí để nhìn.

Không biết đã đứng bao lâu, điếu thuốc cháy hết, cậu mới vẫy tay ném mẩu thuốc vào thùng rác.

Phía sau vang tiếng bước chân. Bọn trẻ trong tay phụ huynh lần lượt rời đi. Trên khuôn mặt non nớt ấy vẫn là những nụ cười hồn nhiên. Các em còn vẫy tay chào, miệng líu lo “cảm ơn”. Cha mẹ cũng nở nụ cười, dắt con đi.

Một bàn tay nặng nề đặt lên vai Chu Ninh. Không cần quay lại, cậu cũng biết là ai.

“Chu pháp y, cậu ở đây à? Tôi tìm cậu nãy giờ, sao không nghe điện thoại?”

Chu Ninh khẽ lắc đầu, không nói. Triệu Tân Lợi nghiêng người nhìn cậu, giọng pha chút hài hước:

“Thôi, đừng có mà u sầu nữa. Nhìn mấy đứa nhỏ kìa. Chúng ta không thể bảo vệ tất cả mọi người khỏi kẻ xấu ngoài kia, nhưng khẩu hiệu đội mình treo trên tường là gì?”

Giọng Triệu Tân Lợi trầm xuống, chậm rãi đọc:

“Kiên quyết, nghiêm khắc trấn áp mọi hành vi phạm pháp, giữ vững trật tự sinh hoạt bình thường cho nhân dân!”

Hắn vỗ nhẹ vai Chu Ninh:

“Làm được như thế chính là bảo vệ tốt nhất cho những đứa trẻ, cho những gia đình này. Phá án trong 48 giờ, chẳng phải là điều đáng tự hào sao?”