Lưu Vĩnh Tân khẽ lắc đầu.
“Chứng cứ vẫn chưa đủ chắc chắn.”
Chu Ninh gật đầu, rồi đặt túi vật chứng có con dao phay lên bàn.
“Khi siết cổ Trần Chấn Á bằng dây ni lông, có thể găng tay cao su của hung thủ đã bị rách. Em cho rằng lúc đó, hắn không nhận ra điều đó, rốt cuộc lúc đó adrenaline đang tăng vọt, tâm trí bị lấp đầy bởi kɧoáı ©ảʍ báo thù, hoàn toàn không còn suy nghĩ tỉnh táo. Trên con dao này biết đâu cũng còn sót lại thứ gì đó. Vậy nên, ta cứ hy vọng vận may vẫn còn đứng về phía mình!”
Lưu Vĩnh Tân liếc nhìn con dao, ánh mắt sáng lên, nụ cười lộ rõ vẻ phấn khích.
“Được đấy! Vậy là các cậu đã tìm được hiện trường đầu tiên rồi?”
Chu Ninh gật đầu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ quá trình phát hiện tại khu Hoa Viên Bích Hải Lam Thiên, từ đầu đến cuối không sót một chi tiết.
“Không bao giờ được xem thường mấy bác gái trong khu dân cư đâu thầy ạ. Khả năng quan sát và độ nhạy tin tức của họ phải gọi là "đỉnh của chóp". Thôi, không đứng thất thần nữa, bắt tay vào việc thôi.”
Hai người bắt đầu cẩn thận kiểm tra con dao phay. Dựa vào vị trí và hình thái vết thương trên khuôn mặt nạn nhân, Lưu Vĩnh Tân suy đoán hung thủ là người thuận tay phải. Như vậy, phần găng tay bị rách hẳn là ở vị trí khuất, có thể là mặt trong bàn tay hoặc mé bên ngón út.
Sau một hồi lật tìm, đúng như dự đoán. Ở phần cuối của chuôi dao, họ phát hiện một mảnh găng tay cao su hình tam giác rất nhỏ, kẹt giữa chuôi dao và phần khớp nối. Đây là loại dao cũ, chuôi gỗ đã bị lỏng và có thể xoay nhẹ được.
Trên mảnh găng tay còn dính vết máu.
Lưu Vĩnh Tân nhe răng cười, lộ vẻ cực kỳ hào hứng:
“Tốt lắm! Gọi Tiểu Lưu lên đây! Cái này đừng gửi bệnh viện huyện nữa, phải đưa thẳng về trung tâm giám định của Sở! Ta sẽ gọi cho người quen bên đó, dặn họ làm thật cẩn thận.”
Chu Ninh suy nghĩ một lát, rồi lục trong túi vật chứng, lấy thêm quần áo của nạn nhân ra:
“Nếu đã đưa đi giám định, tốt nhất gửi luôn phần quần áo. Hôm trước, em thấy ở chỗ khóa quần trước của nạn nhân có mấy vết khô khô, chưa rõ là nướ© ŧıểυ hay thứ gì khác.”
Lưu Vĩnh Tân gật đầu, tỏ vẻ đồng tình hoàn toàn.
Chu Ninh gọi điện cho Tiểu Lưu lên phòng. Sau khi giao đầy đủ, Tiểu Lưu lập tức mang đồ đi. Lưu Vĩnh Tân thì gọi ngay cho người quen ở trung tâm giám định. Giọng ông cực kỳ nhún nhường, còn lễ phép hơn cả khi nói chuyện với Từ Đạt Viễn.
Dù sao cũng là nhờ người ta tăng ca phá án, phải lịch sự là chuyện đương nhiên.
Tối hôm đó, về đến nhà sau giờ tan tầm, tắm rửa xong, Chu Ninh vùi người vào giường.
Cả mệt mỏi lẫn buồn ngủ đều kéo đến cùng lúc. Vừa chợp mắt, điện thoại bất ngờ reo lên. Cậu nhanh tay cầm lên, màn hình gọi là Hạ Mạt Mạt.
Chu Ninh bật máy, giọng lập tức dịu xuống:
“Alo, sao thế cô giáo Hạ!”
“Chu Ninh, tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi chứ?”
“Không đâu, tôi tan làm rồi. Đang ở nhà.”
Giọng Hạ Mạt Mạt nhẹ nhõm hẳn ra, thở phào:
“Tôi không có việc gì gấp, chỉ là muốn hỏi, cái mô hình hôm trước có giúp được gì cho các anh không?”
Chu Ninh bật cười, như thể trước mắt đang hiện lên gương mặt Hạ Mạt Mạt với hai lúm đồng tiền xinh xắn.
“ Tôi bận quá nên chưa kịp nói. Mô hình đó giúp tụi tôi rất nhiều. Hôm nay, bọn tôi đã xác định được danh tính nạn nhân rồi. Thật sự cảm ơn cô, Hạ lão sư.”
“Thôi, đừng khách sáo. Chỉ cần giúp được là tôi vui rồi. Vậy anh nghỉ ngơi sớm đi, tôi không làm phiền nữa.”
Chu Ninh ngồi dậy khỏi giường:
“Cô cũng vậy nhé. Tối hôm qua làm việc thâu đêm, hôm nay phải nghỉ bù. À, vụ này đang gấp lắm, nên ngày mai chắc tôi không đến lớp học được.”
“Ừ, tôi hiểu. Lúc nào hết việc thì học tiếp. À, nếu cuối tuần bận quá thì ghé qua lấy vài tượng thạch cao về nhà luyện. Tối rảnh thì vẽ rồi chụp gửi lên QQ cho tôi xem là được.”
“Được, nếu vậy khi nào tôi định đi sẽ gọi cho cô trước.”
“Ngủ ngon nhé.”
“Ngủ ngon.”
Cúp máy xong, Chu Ninh cắm điện thoại vào sạc, vùi người vào giường. Dĩ nhiên, chỉ chưa tới hai phút, cậu lại “xuất hiện” trong căn phòng không cửa sổ quen thuộc ấy, trước mặt vẫn là chồng thư dày cộp, hệ thống một lần nữa vang lên nhắc nhở nhiệm vụ mới.
Ngày hôm sau.
Vừa đặt chân vào đội, Chu Ninh đã thấy mọi người đang tất bật chuẩn bị.
Triệu Tân Lợi vẻ mặt bí hiểm, len lén đi theo Chu Ninh vào văn phòng, còn cẩn thận đóng cửa lại. Chưa để Chu Ninh kịp hỏi, hắn đã hạ giọng thì thầm đầy hưng phấn:
“Tối qua Vu Kinh Vĩ và con gái đã bị đưa về. Bọn tôi đã lấy mẫu máu, giờ chỉ chờ kết quả so sánh với DNA thu được từ hiện trường thôi. Cái này chắc sắp có kết quả rồi ha?”
Chu Ninh liếc đồng hồ:
“Nếu gửi đi từ tối qua, chắc giờ gần có rồi.”
Triệu Tân Lợi cười híp mắt, lấy khuỷu tay hích vào tay Chu Ninh. Đáng lẽ anh ta nhắm vào vai, nhưng vì chênh lệch chiều cao nên đυ.ng trượt.
“Vậy còn đợi gì nữa? Mở máy lên coi liền chớ!”
Không còn cách nào khác, Chu Ninh đành bật máy tính. Cái máy cũ kỹ khởi động chậm như rùa bò, tiếng quạt gầm rú như xe kéo.
Triệu Tân Lợi đứng kế bên phàn nàn:
“Cái máy nát thế này mà cũng gọi là thiết bị phá án? Quăng ra ngoài bãi rác người ta còn chê.”
Chu Ninh chẳng buồn quay lại:
“Giỏi thì lên nói với đội trưởng Từ đi.”
Triệu Tân Lợi lập tức xua tay lia lịa:
“Thôi khỏi, tôi chỉ nói chơi vậy thôi. Mà nghe nói cuối năm xong trụ sở mới rồi, chắc qua tháng 5 năm sau là được chuyển. Cũng thấy tiếc cái lầu cũ này chút xíu…”
Chu Ninh không đáp, mở hộp thư. Quả nhiên, 10 phút trước, trung tâm giám định của Sở vừa gửi báo cáo kết quả xét nghiệm.
Cậu lập tức tải xuống và mở lên.
Triệu Tân Lợi ghé sát, nhưng nhìn không hiểu, chỉ đành hóng Chu Ninh giải thích.
Chu Ninh đọc kỹ từng mục:
Dấu vết ở khóa quần của nạn nhân xác nhận là tϊиɧ ɖϊ©h͙ của chính nạn nhân.
Trên dây ni lông và dao phay phát hiện hai mẫu DNA giống nhau, thuộc cùng một người.
Đến đây, mọi thứ đều như dự đoán không có gì bất ngờ.
Nhưng khi Chu Ninh lật tới trang cuối cùng, câu kết luận khiến cậu ngẩn người.
Triệu Tân Lợi không nhịn được hỏi:
“Sao rồi? Nói đi chứ!”
Chu Ninh nhíu mày, nói chậm rãi:
“Mẫu máu số 82 chính là của Vu Kinh Vĩ không trùng khớp với mẫu DNA trên dây ni lông và dao phay. Nói cách khác thì hung thủ không phải hắn.”
Triệu Tân Lợi trợn mắt:
“Bắt sai người rồi sao?”
Chu Ninh gật đầu, in báo cáo, nhét vào tay hắn:
“Mau đưa cho sếp Từ.”
Triệu Tân Lợi ôm tập giấy chạy ra, suýt đυ.ng trúng Lưu Vĩnh Tân đang huýt sáo bước vào.
Lưu Vĩnh Tân khó hiểu:
“Tên đó bị sao vậy? Mới sáng ra đã hớt ha hớt hải.”
Chu Ninh nhấc mắt lên:
“Vừa có kết quả xét nghiệm. Tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên người nạn nhân là của nạn nhân. DNA trên hung khí và dây ni lông trùng nhau, nhưng không phải của Vu Kinh Vĩ.”
Lưu Vĩnh Tân cũng sững người.
“Nghĩa là… chúng ta đang điều tra nhầm hướng?”
Chu Ninh im lặng, cắn môi suy nghĩ.
Nếu hung thủ đi theo Trần Chấn Á về nhà và gϊếŧ người tại đó, đồng thời biết được mật mã nhà nạn nhân, điều này có thể giải thích.
Nhưng thi thể lại được giấu trong phòng trọ của Vu Kinh Vĩ. Mà căn nhà đó đâu phải ai cũng tự tiện vào được?
Cậu nhớ lại, chỉ có 4 người có thể ra vào:
Chủ nhà (có chìa khóa)
Vu Kinh Vĩ (có chìa khóa và mật mã)
Tống Lỗ Thanh và Vương Nghị (cùng thuê trọ tại đó)
Bất chợt, một cái tên loé lên trong đầu Chu Ninh: "Vương Nghị."
Cái dì béo béo đã từng nói, Vương Nghị có một con gái đang học tiểu học ngay gần khu đó.
Chi tiết này lúc trước cậu đã bỏ qua!
Không kịp nghĩ tiếp, Chu Ninh chạy thẳng đến văn phòng của Từ Đạt Viễn. Vừa đẩy cửa vào đã thấy Triệu Tân Lợi đang báo cáo kết quả. Từ Đạt Viễn ngẩng lên:
“Có chuyện gì vậy, Tiểu Chu?”
Chu Ninh bước vào, ngữ khí gấp gáp:
“Sếp Từ, xin lỗi cắt ngang chút. Tôi vừa nhớ ra chi tiết quan trọng. Dì cả từng nói Vương Nghị có một con gái đang học ở trường tiểu học Cảng. Có thể người chết từng xâm hại đứa bé ấy.”
Từ Đạt Viễn nghiêm mặt:
“Cậu nghi ngờ Trần Chấn Á từng sàm sỡ đứa bé đó?”
Chu Ninh gật đầu, rồi lại lắc đầu, tay siết chặt:
“Không thể chắc chắn. Nhưng theo lời dì cả, con bé kia là may mắn vì được phát hiện kịp thời. Gia đình không làm lớn chuyện. Nhưng nếu là người cha biết chuyện này, tôi nghĩ việc trả thù là rất có khả năng.”
Từ Đạt Viễn lập tức đứng dậy, đội mũ lên:
“Cậu và Triệu Tân Lợi đi theo tôi tới trường tiểu học. Gọi luôn chị Phùng đi cùng.”
Chị Phùng là nữ cảnh sát duy nhất trong đội. Tuổi đã ngũ tuần, thường phụ trách hành chính, nhưng những vụ liên quan đến phụ nữ hoặc trẻ nhỏ, chị luôn được phân công. Đây là biện pháp vừa tế nhị, vừa thuận tiện.
Mọi người nhanh chóng xuống lầu. Lưu Vĩnh Tân đứng ở cửa phòng, ra hiệu bằng tay hình chiếc điện thoại.
Chu Ninh lập tức hiểu ý là nếu có gì mới, gọi điện cho ông. Cậu gật đầu rồi chạy theo đoàn.
Trên xe, Từ Đạt Viễn đột nhiên vỗ trán.
“Chết tiệt hôm nay là Chủ nhật, trường học nghỉ rồi còn gì!”