Chương 35: Dây nilon có 2 mẫu DNA

Ngày 11 tháng 12, 14:30

Công tác rà soát chính thức bắt đầu. Thông tin và hình ảnh phục dựng của nạn nhân đã được phát đến từng tòa nhà trong khu. Do khối lượng công việc quá lớn, lực lượng từ các đồn công an trực thuộc cũng được điều đến hỗ trợ. Sau cuộc họp phân công nhanh, tất cả lập tức tản ra hành động.

Chu Ninh được ghép tổ với Triệu Tân Lợi. Nhưng thay vì phân công tới một tòa nhà cụ thể, cả hai tiếp tục đứng chờ ở quảng trường trung tâm khu dân cư.

Dù sao hôm nay cũng là thứ Bảy. Cảnh sát đến đông như vậy khiến dân khu kéo xuống xem rất nhiều. Đa phần là người già, ông bà dẫn cháu đi chơi.

Triệu Tân Lợi có con mắt rất tinh, đang nhìn quanh đám đông thì lập tức nhận ra bà lão mập lúc sáng. Anh kéo tay Chu Ninh chạy tới.

“Dì cả, dì còn nhớ cháu không?”

Bà lão thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười:

“Nhớ chứ, nhớ rõ mà! Hai cậu trai trẻ đây định làm gì tiếp? Không phải tìm được ông Trần đó rồi à?”

Bà nói trực tiếp với Chu Ninh. Gương mặt đẹp trai đúng là có lợi thế, dù già hay trẻ, ai thấy cũng có thiện cảm hơn ba phần.

Chu Ninh ra hiệu cho hai người cùng ngồi xuống chiếc bàn đá ngoài quảng trường. Đợi mọi thứ ổn định, cậu mới nhỏ nhẹ hỏi:

“Dì sống ở đây đã lâu, có thể kể lại giúp cháu một chút về ông Trần Chấn Á không ạ?”

“Ông Trần Chấn Á? Là cái ông Trần già đen đen đó hả?”

Chu Ninh gật đầu xác nhận.

“Vâng, đúng là ông ta. Chúng cháu muốn hiểu thêm về hoàn cảnh của ông ấy. Thường ngày ông ấy thân thiết với ai, có xích mích hay mâu thuẫn gì với ai không? Dì biết gì cứ nói giúp cháu với ạ.”

Nụ cười trên mặt bà lão chùng xuống. Thay vào đó là vẻ thận trọng.

“Cậu thanh niên, nói thật với dì đi, ông ấy đã gặp chuyện gì vậy? Mà sao hôm nay nhiều cảnh sát thế?”

Chu Ninh thoáng khựng lại. Án mạng này vẫn chưa có kết luận điều tra, nếu để rò rỉ thông tin là trái quy định. Nhưng Triệu Tân Lợi lại không nghĩ nhiều như thế. Anh ghé sát vào bà, hạ giọng:

“Dì à, tụi cháu chỉ hé lộ một chút thôi nhé. Ông Trần Chấn Á đã bị sát hại. Hiện hung thủ vẫn chưa bắt được. Nếu biết thêm chút gì đó, tụi cháu có thể sớm tìm ra thủ phạm, đảm bảo an toàn cho khu này, cũng là để cho các dì an tâm hơn, đúng không?”

Chu Ninh sững lại, quay sang liếc Triệu Tân Lợi, nhưng anh ta chỉ chớp mắt tinh nghịch. Quả nhiên, bà lão lập tức gật gù thông cảm, vỗ đùi cái đét:

“Biết ngay mà! Ông già đó tính khí nóng nảy, lại kỳ cục. Chẳng sớm thì muộn cũng xảy ra chuyện.”

Triệu Tân Lợi ngồi xổm ngay dưới đất, giọng thì thào như đang tám chuyện hàng xóm:

“Dì kể cho tụi cháu đi. Không ghi chép gì đâu, chỉ là tám chuyện chơi thôi. Mọi điều dì biết hoặc nghe kể, cứ chia sẻ. Tụi cháu sẽ tự xác minh. Dì yên tâm, không ai bị liên lụy hết. Tụi cháu cũng chỉ muốn bảo vệ sự an toàn cho người già và trẻ nhỏ trong khu thôi. Chứ nếu hung thủ sống ngay đây, ai mà ngủ yên cho nổi?”

Chu Ninh vẫn im lặng. Triệu Tân Lợi đúng là có năng khiếu trò chuyện, mấy câu đã đánh trúng tâm lý bà lão.

“Cậu nói đúng lắm. Vậy thì dì kể. Thật ra con dâu và con trai dì đã dặn không được xía vào chuyện người khác, nhưng ông Trần đó, nhân cách đúng là chẳng ra sao. Bà con trong khu ai cũng tránh xa.”

“Sao lại nói nhân cách không tốt? Lúc sáng nghe bảo ông ấy chỉ hay thay bạn gái thôi mà?” - Triệu Tân Lợi hỏi tiếp.

Bà lão nhìn quanh, hạ giọng, vẻ mặt kín đáo:

“Chuyện xấu thế ai dám nói to? Hè năm nay, tòa số 3 có một bé gái đột nhiên mất tích. Cả khu đều đi tìm. Cuối cùng thì tìm thấy bé ở nhà chòi ngoài sân, lúc đó con bé sợ lắm.

Sau khi trấn an, con bé mới kể rằng có một ông già bế bé ra đó, rồi động tay động chân, còn cởi cả quần bé ra. Khi gia đình hỏi, con bé chỉ tay vào ông Trần, nói chính là ‘ông đen đen đó’.

Gia đình đó suýt đánh nhau với ông ấy. Ông Trần xách gậy ra cãi, lớn tiếng bảo là đang ngồi câu cá ở bờ hồ gần đó. Nhưng đứa bé mới 4-5 tuổi, ai tin lời được? Cuối cùng cũng không báo công an, chắc vì sợ tai tiếng. Không có chứng cứ, chỉ có lời kể của bé, nên vụ đó chìm xuồng.

Từ sau hôm ấy, chúng tôi dặn hết đám trẻ con, tuyệt đối không được đến gần cái ông Trần gì đó.”

Nghe đến đây, Chu Ninh sững sờ.

Không ngờ người đàn ông Trần Chấn Á đó lại có thể bỉ ổi đến mức này.

Bất chợt, Chu Ninh nghĩ đến Vu Kinh Vĩ, người thuê căn hộ kia hiện đang đi du lịch cùng con gái. Chẳng lẽ…

Triệu Tân Lợi tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:

“Thật hay đùa đấy? Lão già đó bao nhiêu tuổi rồi, lại có thể làm ra chuyện đó à?”

Bà lão mập trở nên nghiêm túc, nghiêng đầu nói:

“Dù gia đình đó không báo công an, nhưng tôi tin con bé đó không nói dối. Nhà họ ở tòa số 3, đơn nguyên 2, căn 601. Không tin mấy cậu cứ tới hỏi thử. Nhưng ba mẹ con bé là kiểu người nhút nhát, hỏi cũng chưa chắc dám nói, sợ ảnh hưởng tới tâm lý con nít.”

Chu Ninh ra hiệu bằng ánh mắt, rồi gõ vài dòng vào điện thoại, đưa cho Triệu Tân Lợi đọc. Anh gật đầu rồi đứng dậy gọi điện, chuyện này phải xác minh ngay. Nếu đó là thật, thì khả năng động cơ trả thù là rất cao.

“Dì à, chuyện dì vừa nói là lần gần nhất, đúng không?” - Chu Ninh hỏi tiếp.

Bà gật đầu chắc nịch.

“Đúng vậy. Tôi chỉ biết lần đó thôi. Mà chuyện này ai dám nói lớn tiếng? Nhà nào chẳng có thể dính chuyện không hay. Nếu không phải vì con bé bị lạc, cả khu xúm lại tìm, thì có lẽ chẳng ai biết gì. Mà cụ thể ra sao cũng ít người rõ.”

Chu Ninh mở điện thoại, tìm lại tấm ảnh chụp Vu Kinh Vĩ mà cậu đã lưu từ buổi họp chuyên án. Cậu đưa cho bà xem:

“Dì nhìn người này có quen không?”

Bà nhìn kỹ vài giây, rồi như sực nhớ ra:

“Ơ, đây chẳng phải là người khách thuê mà cảnh sát đến tìm hôm qua à?”

“Dì có biết người này có quen biết với ông Trần Chấn Á không? Hay hai người từng cãi nhau gì không? Cháu nghe nói nhà ông ta cũng có con gái nhỏ?”

Bà lắc đầu:

“Không thân thiết gì lắm. Người này thuê nhà ở đây nhưng cũng ít khi ở. Thường là có một cậu thanh niên cao cao tới ở thay. À mà đúng rồi, ông ta có dắt theo con gái nhỏ, hình như học ở Tiểu học Hải Cảng gần khu này.”

“Thanh niên cao cao?” - Chu Ninh hơi nhíu mày.

Bà lão nhìn kỹ Chu Ninh từ đầu đến chân, rồi so sánh:

“Ừm, cao chắc cũng tầm mét tám, hơi thấp hơn cậu một chút, nhưng to con hơn. Tôi chỉ nhìn chứ chưa từng nói chuyện, không biết họ tên.”

Chu Ninh suy nghĩ một lát. Nghe mô tả thế thì đúng là Vương Nghị, người cao to, từng nói là bạn học của Vu Kinh Vĩ. Hôm trước chính anh ta nói mình đang trông giúp con chó của Vu Kinh Vĩ khi ông ta đi du lịch.

Ngay lúc đó, một người đàn ông bước nhanh đến bên bà lão, kéo bà đứng dậy với vẻ mặt vừa lo lắng vừa cảnh giác:

“Mẹ! Sao mẹ lại ra đây? Con bé đang khóc ở nhà, về nhanh xem nào.”

Bà bị kéo dậy, lập tức vỗ tay vào cánh tay con trai, gắt nhẹ:

“Kéo cái gì mà kéo? Cảnh sát hỏi, tôi phải nói cho rõ ràng chứ, mắc gì cản?”

“Miệng mẹ không giữ gì được. Về nhà mau!” - Người con trai nói gắt, giọng đầy căng thẳng.

Ông ta kéo bà đi mà không nói thêm lời nào. Chu Ninh không trách vì cậu hiểu phản ứng ấy. Ở xã hội này, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, huống hồ là vụ án mạng. Rất nhiều người dân bình thường chẳng dám ra làm chứng, sợ bị trả thù. Gặp phải hạng người cực đoan, độc ác thì ai dám dây vào?

Chu Ninh đứng dậy, gật đầu nhẹ về phía bà:

“Cảm ơn dì rất nhiều. Dì cứ yên tâm, bọn cháu sẽ không để việc này ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình.”

Người đàn ông không nói gì, chỉ đưa mẹ rời đi.

Đúng lúc đó, Triệu Tân Lợi và Từ Đạt Viễn quay trở lại. Thấy bà lão rời đi, hai người liền nhìn sang phía Chu Ninh.

Chu Ninh kể lại lời cuối cùng bà nói. Từ Đạt Viễn nghe xong, gật đầu lia lịa.

“Dễ hiểu thôi, ai mà chẳng sợ rước họa vào thân. Ai cũng có con cháu, chẳng ai muốn dây dưa vào vụ án gϊếŧ người cả. Hà Xuân Dương đang ở Lỗ Tây, đã tìm thấy Vu Kinh Vĩ. Tôi bảo họ áp giải về rồi. Triệu Tân Lợi, đưa Tiểu Chu về trước.”

Chu Ninh không phản đối. Phần cậu có thể tham gia cũng tạm thời xong. Giai đoạn tiếp theo là chờ kết quả thẩm vấn.

Gần 5 giờ chiều, Chu Ninh quay lại phòng pháp y.

Thấy Lưu Vĩnh Tân đang ngồi trước máy tính, cậu nhanh chóng bước tới:

“Thầy ơi, có kết quả giám định từ Sở rồi ạ?”

Lưu Vĩnh Tân tháo kính viễn thị, nhường chỗ cho cậu:

“Có rồi, vào xem đi. Móng tay của nạn nhân có chứa muối biển, vảy cá, và bùn phù sa, rõ ràng là có tiếp xúc với nước hoặc khu vực ven sông. Phân tích máu và dịch dạ dày cho thấy có thành phần của thuốc điều trị cao huyết áp, gồm Benzen, Clo, Kali… chứng tỏ trước khi chết 1- 2 giờ, ông ta có uống thuốc.”

Chu Ninh ghé sát vào màn hình, đọc kỹ các chỉ số. Kết quả nằm trong dự đoán của cậu.

Cậu lật sang trang phân tích mẫu trên dây ni lông, liền thấy điều đáng chú ý: tìm được hai mẫu DNA, một là của nạn nhân Trần Chấn Á, mẫu còn lại không khớp với bất kỳ hồ sơ nào trong hệ thống.

Khám phá này khiến Chu Ninh sững người.

Dây ni lông chỉ là một vật nhỏ, vậy mà lại may mắn thu được DNA của hung thủ. Tỷ lệ này không khác gì trúng vé số.

Cậu trầm ngâm.

Hung thủ khi chém vào mặt Trần Chấn Á đã đeo găng tay cao su. Không lý nào lại tháo găng rồi mới siết cổ ông ta bằng dây? Nếu hung thủ chủ động, thì phải rất tức giận và chuẩn bị kỹ. Không thể sơ suất để lại DNA.

Hay là hung thủ không biết rằng găng tay của mình đã rách?

“Thầy” - Chu Ninh quay sang - “nếu bọn em tìm ra nghi phạm, lấy máu để so sánh DNA thì có thể xem đó là bằng chứng xác thực không ạ?”