Chu Ninh phải vất vả lắm mới thoát khỏi vòng vây của mấy bà lão. Cậu men theo lối về phía cổng bảo vệ, vì Triệu Tân Lợi đi khá lâu vẫn chưa quay lại.
Vừa tới cửa văn phòng ban quản lý, cậu chạm mặt Triệu Tân Lợi. Trên mặt anh ánh lên vẻ phấn khích. Anh ta giơ điện thoại trước mặt Chu Ninh:
“Tiểu Chu, nhìn xem đây có phải người chết không?”
Chu Ninh nhận lấy. Đó là ảnh chụp thẻ, độ nét rất cao. So với khuôn mặt phục dựng, người trong ảnh trẻ hơn vài tuổi, nhưng đường nét trùng khớp. Việc có ảnh nghĩa là họ đã lần ra danh tính.
“Đúng, là nạn nhân.”
Triệu Tân Lợi huơ tay, mặt tươi rói:
“Chuẩn! Chính là ông ta. Bọn tôi đã xác định được lý lịch và liên hệ đơn vị cũ để trích hồ sơ. Tài liệu đang được mang đến. Chút nữa mình ghé nhà ông ta kiểm tra.
Ông tên Trần Chấn Á, 61 tuổi, nghỉ hưu ba năm. Trước là trưởng phòng ở Cục Tài chính. Con gái định cư ở nước ngoài, vợ mất gần hai mươi năm. Phía Cục Tài chính nói ông từng bị cưỡng chế cho nghỉ bệnh vì quấy rối đồng nghiệp nữ.”
Chu Ninh thở phào. Dù vậy, để khẳng định người chết là Trần Chấn Á, vẫn cần lấy ADN đối chiếu. Chưa rõ có kịp thời gian hay không.
Mười phút sau, một xe cảnh sát hú còi dừng trước cổng khu. Mọi người vội vã bước ra.
Từ Đạt Viễn nhìn thấy Chu Ninh, đôi mắt sáng lên, nụ cười không giấu được:
“Tiểu tử, cậu giỏi lắm. Không ngờ mô hình phục dựng lại hữu dụng đến thế, trực tiếp tìm ra manh mối.”
Chu Ninh giữ vẻ thận trọng:
“Hiện vẫn chưa thể kết luận. Chúng ta nên đến nhà của nạn nhân để kiểm tra.”
Từ Đạt Viễn gật đầu:
“Nhất định rồi. Đi thôi. Tôi đã gọi thợ mở khóa đây rồi.”
Cả đội lên xe, chạy thẳng đến tòa mười tám, căn 202 đơn nguyên đầu tiên. Chu Ninh tiến lên trước. Ở phần bên trong của tay nắm cửa khóa vân tay, có một vệt dấu vết mờ, màu tím đen, giống như bị cọ xát hoặc bị in lại. Cậu mừng thầm, lập tức giơ máy ảnh chụp hiện trường rồi thu mẫu.
Triệu Tân Lợi ghé sát, dùng bột và chổi lông xử lý bề mặt ổ khóa để truy vết vân tay. Khi quét qua, hiện lên vài dấu vết thao tác bất thường chứng tỏ có người đã cố tình lau chùi. Chu Ninh lập tức nâng cao cảnh giác.
Dù vậy, trên khóa vân tay vẫn còn lưu lại hai dấu vân tay hữu dụng. Từ Đạt Viễn khi đó mới ra hiệu lùi lại, nhường chỗ cho thợ khóa. Không cần phá cửa. Chỉ mười giây loay hoay, “lạch cạch” một tiếng, khóa bung.
Cánh cửa vừa mở, mùi tanh của máu ập thẳng vào mũi.
Chu Ninh là người đầu tiên bước vào. Cậu mang găng và khẩu trang, cúi sát sàn ngay lối vào. Trên nền gạch hiện rõ hai vệt lăn song song, quãng cách đều nhau, kéo từ phía phòng ngủ ra đến cửa rồi biến mất.
Đó là vệt của bánh xe hoặc là vali kéo, hoặc là xe đẩy hai bánh cỡ nhỏ. Chu Ninh đo nhanh khoảng cách trục: 46 cm. Cậu quay sang Từ Đạt Viễn:
“Tra cứu trên mạng giúp tôi khoảng cách 46 cm này phù hợp vali kéo hay xe đẩy hai bánh?”
Chưa cần lệnh, Triệu Tân Lợi đã tra cứu:
“Trên thị trường, vali 26 và 28 inch là gần nhất, nhưng khoảng cách hai bánh lần lượt khoảng 42 và 49 cm. Không khớp 46. Vậy không phải vali.”
Chu Ninh gật đầu. Nạn nhân không gầy. Quấn xác rồi nhét vào vali là chuyện khá tốn sức. Khả năng cao hung thủ dùng loại xe đẩy hai bánh nhỏ, một món đồ người già hay dùng. Điều này ăn khớp với vệt bánh trước cửa và hướng di chuyển từ phòng ngủ ra ngoài.
Chu Ninh bước thẳng, không dừng lại. Cậu cúi người nhìn bảng tên trước cửa rồi đi về hướng phòng ngủ chính. Căn phòng này có bố cục gần như giống hệt với hiện trường nơi thi thể được phát hiện trước đó là căn 102.
Vừa tới cửa phòng ngủ, lông tơ sau gáy Chu Ninh dựng đứng.
Trên giường vô cùng lộn xộn. Một con dao phay bị ném chỏng chơ trên chiếc tủ đầu giường. Mặt tường phía đầu giường vương vãi đầy máu. Không phải dạng bắn tung tóe thông thường, mà là máu bắn theo từng quỹ đạo rõ ràng: một chuỗi vệt tạo thành khi có vật nặng liên tục giáng xuống.
Rất rõ ràng hung thủ đã đứng ở đây mà chém liên tiếp vào khuôn mặt nạn nhân.
Hơn nữa, theo phân tích, đây là lúc nạn nhân vừa tử vong, hung thủ lập tức ra tay băm nát khuôn mặt, một hành vi rất rõ mang tính trả thù. Có thể thấy, hung thủ hận nạn nhân đến mức nào.
Cửa tủ quần áo mở toang, nhiều ga trải giường và vỏ chăn rơi ngổn ngang xuống sàn. Trên đống đồ đó là một chiếc xe đẩy hai bánh đã cũ.
Chu Ninh hít sâu một hơi, lập tức chụp ảnh cố định hiện trường, rồi thu mẫu máu trên tường và sàn.
Đang ngồi xổm làm việc, ngay trước mắt Chu Ninh, màn hình trong suốt của hệ thống bất ngờ hiện lên một dòng thông báo:
[Phát hiện tình tiết liên quan. Có muốn nộp nhiệm vụ nâng cấp sang mục thứ hai?]
Không chần chừ, Chu Ninh lập tức xác nhận.
Tuy chưa phân tích được nhóm máu, nhưng hệ thống chỉ cần chuỗi bằng chứng đủ rõ ràng là sẽ chấp nhận, giúp tiết kiệm được thời gian. Đây là điều khiến cậu hài lòng nhất.
Quả nhiên, sau khi nộp nhiệm vụ, đồng hồ đếm ngược trong hệ thống dừng lại ở mốc 21:02.
Con số này lập tức hiện lên góc trên bên phải giao diện. Một đồng hồ khác tiếp tục chạy, 213:02, thời gian còn lại cho nhiệm vụ tiếp theo.
Chu Ninh thở phào, cẩn thận cho con dao phay vào túi vật chứng, cùng bộ dụng cụ giám định xách ra khỏi phòng.
“Từ đội trưởng, hiện trường đã xử lý xong. Cần đưa mẫu máu đi bệnh viện huyện để xác định nhóm máu, so với mẫu của thi thể. Nếu khớp, đây có thể được xác định là hiện trường chính. Dao phay này có dính vết máu và dấu vân tay, tôi sẽ trích xuất dấu vân tay sau.”
Từ Đạt Viễn thở phào nhẹ nhõm. Trong vụ này, ông chính là người chịu áp lực lớn nhất. Giờ đã tìm ra danh tính nạn nhân, và khả năng xác định được hiện trường đầu tiên đúng là một bước đột phá.
“Khu này cách sở hơi xa. Cậu thử trích xuất dấu vân tay tại chỗ. Nếu cần so với cơ sở dữ liệu thì hẵng mang đến đồn công an để quét.”
Chu Ninh gật đầu. Cậu trải túi vật chứng ra bàn phòng khách, đặt dao lên. Triệu Tân Lợi đã mang găng tay, lập tức tới hỗ trợ.
Cả lưỡi dao lẫn cán dao đều có dấu vân tay. Trong đó, hai vết là dấu rõ ràng, còn lại là dấu máu in qua lớp găng cao su. Phát hiện này khiến Chu Ninh nhíu mày.
Dấu máu in trên lớp cao su cho thấy hung thủ đeo găng tay khi gây án.
Cậu đem toàn bộ dấu vân tay đặt cạnh dấu vân tay của nạn nhân Trần Chấn Á để đối chiếu.
Càng so, Chu Ninh càng thất vọng.
Cả hai vết vân tay hoàn chỉnh đều thuộc về nạn nhân.
Chu Ninh đứng lên, lắc đầu:
“Hai dấu vân tay hoàn chỉnh là của nạn nhân. Hai dấu còn lại là dấu vân tay in qua lớp găng cao su. Có vẻ hung thủ đã tính trước, lau sạch tay nắm cửa, không để lại dấu vết gì.”
Từ Đạt Viễn gật đầu, trầm ngâm.
“Không sao. Xác định được hiện trường gốc và danh tính nạn nhân là bước tiến lớn. Giờ cần đào sâu vào thông tin cá nhân của ông ta. Lúc nãy cậu hỏi trong khu, ai là người nhận ra?”
“Là một dì ở quảng trường khu nhà. Bà ấy mập, ôm theo một đứa bé chừng hơn một tuổi. Nhóm mấy dì đó đều xác nhận, ông Trần Chấn Á trong vòng một năm đã đổi bốn bạn gái, mà chia tay cũng rất nhanh.”
Từ Đạt Viễn khựng lại.
“Một năm bốn người?”
“Nghe nói dài nhất cũng chỉ ba, bốn tháng. Mà ông ta lại là cán bộ bị buộc nghỉ vì quấy rối đồng nghiệp nữ. Tôi thấy nên tới Cục Tài chính hỏi thêm, khả năng sẽ có vấn đề.”
Triệu Tân Lợi chen vào, nói như súng liên thanh:
“Hà Xuân Dương! Dẫn người đến Cục Tài chính, điều tra kỹ về Trần Chấn Á. Tôi muốn thông tin thật, đừng mang về mấy bản tóm tắt lý lịch sáo rỗng. Hiểu chưa?”
Hà Xuân Dương đáp “rõ” rồi dẫn người đi ngay.
Từ Đạt Viễn xoa cằm, nhìn Chu Ninh và Triệu Tân Lợi:
“Hai cậu thay đồ thường phục đi. Dễ gần hơn, đỡ gây áp lực. Với lại mấy bà dì trong khu đều quen mặt hai người rồi. Qua đó trò chuyện, lắng nghe, nếu có gì lập tức báo về.”
Triệu Tân Lợi hí hửng, được giao nhiệm vụ điều tra lần này là điều hiếm hoi đối với anh, người thường chỉ làm “chân chạy”. Anh kéo tay Chu Ninh:
“Đi nào Tiểu Chu! Có cậu đi thì vận may lên luôn. Lâu rồi chưa mua vé số, giờ theo cậu chắc trúng lớn!”
Chu Ninh không từ chối. Cậu cũng đang sốt ruột. Nếu hoàn thành nhiệm vụ sớm, phần thưởng hệ thống sẽ tăng, giống như lần trước nhận được kỹ năng phục dựng khuôn mặt, lần này đúng là dùng trúng phóc.
Hai người xuống lầu, đi dạo một vòng quanh quảng trường. Nhưng không thấy nhóm mấy dì cả đâu. Nhìn đồng hồ, Triệu Tân Lợi than nhẹ:
“Gần 12 giờ rồi, chắc họ về hết rồi. Không biết chiều mấy giờ họ mới ra?”
Hai người định ra cổng tìm bảo vệ thì thấy Từ Đạt Viễn đã đứng chờ. Ông vẫy tay gọi lại:
“Không sao. Tôi đã cho người canh ở cổng Đông và cổng Nam để theo dõi. Giờ chúng ta về thay ca, ăn trưa, sau đó từng tổ sẽ đến từng nhà điều tra. Dựa trên thời điểm nạn nhân tử vong, số người cần tra rất nhiều.”
Triệu Tân Lợi tỏ vẻ lo lắng:
“Đội trưởng, điều tra rầm rộ thế này, không sợ làm kinh động hung thủ sao?”
Từ Đạt Viễn cười nhạt, ánh mắt sâu xa:
“Mục đích chính là muốn rút dây động rừng!”