Chương 33: Lão già hay thay vợ

Phòng họp yên lặng, không khí căng như dây đàn trong suốt mười mấy giây.

Từ Đạt Viễn trố mắt nhìn Chu Ninh, không giấu được sự kinh ngạc. Những suy luận của cậu gần như đảo ngược toàn bộ hướng điều tra trước đó. Thế nhưng, càng nghe lại càng thấy hợp lý, từng phân tích của Chu Ninh khiến ông dần dần gật đầu trong suy nghĩ.

Riêng việc phục dựng khuôn mặt nạn nhân từ thi thể bị hủy hoại, chuyện đó hoàn toàn vượt khỏi sức tưởng tượng của Từ Đạt Viễn. Không phải ông không tin, mà là không thể nào tin nổi. Một bác sĩ pháp y trẻ mới vào nghề, lại có thể làm được chuyện khó như thế?

“Pháp y Chu nói không sai, có lý lắm. Giờ các xét nghiệm chưa ra kết quả, chúng ta cũng chẳng còn cách nào. Nếu hướng điều tra hiện tại vẫn chưa có tiến triển gì, vậy cứ dựa theo phân tích này mà làm. Về phần khuôn mặt phục dựng này, Lưu pháp y, thấy có giống người chết không?”

Lưu pháp y gật đầu, chỉ tay vào bức ảnh đang được đặt trên màn chiếu.

“Hình dạng khuôn mặt thì khỏi phải nói, cấu trúc xương quyết định toàn bộ hình khối. Dù ngũ quan của nạn nhân bị rạch nát gần hết, nhưng lúc giải phẫu với Chu Ninh, chúng tôi đã cố gắng khôi phục lại từng phần trên khuôn mặt theo vị trí ban đầu. Đại khái nét mặt vẫn còn có thể nhìn ra.

Mọi người xem này, bọng mắt của nạn nhân rất lớn, mí mắt trễ, có hai mí ẩn phía trong. Còn đây, nửa phần lông mày và đôi môi mỏng, những đặc điểm này đều rất rõ ràng và trùng khớp. Cho nên, ngay cái nhìn đầu tiên tôi đã thấy rất giống.”

Từ Đạt Viễn đập tay lên bàn làm việc, tiếng “bộp” vang như hiệu lệnh xuất phát.

“Chụp hình! Dùng mô hình này, chụp cả chính diện lẫn góc nghiêng rồi đem đi đối chiếu. Từ khu chung cư nơi phát hiện thi thể, hãy rà soát toàn bộ các khu vực trong bán kính năm cây số. Đi từng khu một, hỏi từng người, đặc biệt là những người giữ trẻ, quản lý tòa nhà, bảo vệ ở cổng, bắt họ nhìn kỹ từng tấm hình. Làm nhanh lên, tất cả phải hành động ngay!”

Hà Xuân Dương hơi nghiêng người, hạ giọng hỏi nhỏ:

“Đội trưởng, có cần báo cho Sở trưởng Chu phối hợp điều tra không? Người của mình không nhiều, nếu chia ra hết thì tốc độ sẽ chậm. Tôi sợ càng kéo dài, càng bất lợi.”

Từ Đạt Viễn gật đầu dứt khoát.

“Tôi sẽ gọi cho ông ấy. Pháp y Chu đi chụp hình trước đi. Sau đó để Tiểu Vương đóng dấu bản ảnh rồi phân phát cho từng người. Mau hành động! Hà Xuân Dương, cậu ở lại một lát.”

Chu Ninh cùng Lưu Vĩnh Tân mang theo mô hình khuôn mặt đi ra ngoài.

Từ Đạt Viễn nhân cơ hội này trao đổi với Hà Xuân Dương về căn hộ mà Vu Kinh Vĩ đã thuê. Có vẻ họ đang tính kế để dụ người này quay lại.

Chu Ninh không nghe rõ họ bàn gì tiếp theo, cậu còn một việc cần làm gấp. Cậu lập tức quay về phòng pháp y. Thực ra, cậu cũng muốn nghe thêm một chút, vì nhiệm vụ nâng cấp lần này có ba yêu cầu, mà thời hạn chỉ còn mười ngày. Cậu có cảm giác áp lực như đang bị dao kề cổ.

Tấm vải đen được kéo lên, các bức ảnh góc chính diện và góc nghiêng đều đã được chụp xong. Chu Ninh nhanh chóng gửi ảnh cho Tiểu Vương. Khi vừa hoàn tất mọi việc, Lưu pháp y khẽ vỗ vai cậu.

“Cậu nghỉ một lát đi, thức trắng cả đêm dù còn trẻ cũng không nên liều mạng như vậy. Cơ thể chịu không nổi đâu.”

Chu Ninh lắc đầu. Đúng lúc đó, trên giao diện hệ thống nhiệm vụ, dòng đếm ngược 48 giờ nhấp nháy hai cái rồi chuyển sang đỏ, hiển thị thẳng 24:00. Chu Ninh nhăn mặt, đúng là khổ mà không thể nói ra lời.

“Thầy, con muốn theo đội đi điều tra thông tin nạn nhân. Nếu may mắn, biết đâu có người nhận ra từ những bức ảnh này, đúng không ạ?”

Lưu Vĩnh Tân liếc cậu một cái.

“Tôi không đi. Vừa rồi Tiểu Lưu nhắn tin, bên giám định của sở công an báo sẽ có kết quả xét nghiệm trong vòng nửa tiếng nữa. Tôi bảo cậu ấy chụp ảnh trước rồi gửi cho tôi xem, chuyện đó quan trọng hơn!”

Chu Ninh có chút hụt hẫng. Cậu cũng rất muốn biết, nếu sợi dây ni-lông tìm thấy trên thi thể có chứa ADN, vậy có thể đưa vào hệ thống cơ sở dữ liệu để đối chiếu, tìm ra nghi phạm.

“Vậy con đi nhé.”

Lưu Vĩnh Tân khoát tay, ông thừa hiểu Chu Ninh là người trẻ tuổi, lòng hiếu kỳ cao, muốn đi xem thử mô hình mình dựng lên có thực sự giúp phá án hay không, vậy nên ông rất thông cảm.

“Đi đi. Tôi còn mấy vết vân tay chưa đối chiếu. Hiện trường lấy được khá nhiều dấu vân tay trên tay nắm cửa. Bước đầu đã khoanh vùng ba người: một là khách thuê nhà Vu Kinh Vĩ , hai người còn lại là Tống Lỗ Thanh và Vương Nghị cùng ở trọ. Trong đó có vài dấu vân tay khớp, nhưng những dấu còn lại vẫn chưa xác định được ai.”

Việc có thể xác nhận được dấu vân tay của Vu Kinh Vĩ khiến Chu Ninh khá bất ngờ. Theo lời Từ Đạt Viễn lúc nãy, người này hiện đang đi du lịch tỉnh ngoài, không có mặt tại địa phương.

“Dấu vân tay của Vu Kinh Vĩ sao?” - Chu Ninh nhíu mày hỏi lại.

“Cập nhật chứng minh thư từ năm 2008 đã yêu cầu lăn vân tay rồi, cho nên hệ thống vẫn lưu thông tin,” - Lưu Vĩnh Tân giải thích - “Nhà hắn tình hình cũng khá đặc biệt. Vợ hắn ba năm trước bị bắt vì tội lừa đảo. Một mình hắn nuôi con, nhà cửa và xe cộ đều bị tịch biên cưỡng chế thi hành án. Lấy vợ kiểu đó thì đúng là xui tận mạng.”

Chu Ninh ngẩn ra. Nếu đúng như vậy, mức độ khả nghi của Vu Kinh Vĩ rõ ràng tăng cao.

“Hắn có thân quen gì với người chết không?” - Chu Ninh hỏi thêm.

Lưu Vĩnh Tân lắc đầu.

“Cái đó thì làm sao tôi biết được. Nghe bọn họ nói là đang xác minh. Cũng phải đợi hắn trở về mới rõ.”

“Thầy, vậy để con đi cùng tổ điều tra. Lỡ như gặp may, biết đâu xác nhận được gì thêm.”

Lưu Vĩnh Tân phất tay, đồng ý.

“Đi đi, đi xem cũng tốt. Giữ được nhiệt huyết như vậy không phải chuyện xấu.”

Hai tiếng sau.

Lúc này đã gần trưa. Triệu Tân Lợi lái xe chở Chu Ninh đến mấy khu dân cư để dò hỏi. Họ đã phát khá nhiều bản sao phục dựng chân dung, nhưng đến giờ vẫn chưa có phản hồi nào khả quan.

“Đi tiếp đến khu Bích Hải Lam Thiên.” - Chu Ninh nói.

“Lại đi nữa à? Không phải trước đó cậu bảo là hung thủ chọn "xa vứt gần chôn" sao?” - Triệu Tân Lợi vừa lái vừa hỏi.

“Phải đi thêm một vòng xem sao. Tôi vẫn cảm thấy hung thủ không định vứt xác tại đó từ đầu. Có khả năng hai người thuê trọ tạm thời đã phá vỡ kế hoạch ban đầu của hắn. Vụ này, tôi cho rằng không phù hợp với mô hình "xa vứt gần chôn" đâu.”

Triệu Tân Lợi không nói thêm, đánh lái thẳng đến khu Bích Hải Lam Thiên.

Vừa vào cổng khu dân cư, họ liền thấy một nhóm mấy bà lão đang tụ tập ở quảng trường trung tâm, vừa trông cháu vừa trò chuyện rôm rả.

Chu Ninh lập tức xuống xe, tiến thẳng về phía các bà. Những người này chính là “từ điển sống” của khu dân cư, chuyện gì cũng biết, từ cưới xin, ma chay, nhà ai có gà ốm vịt chết, đến chuyện bầu bí đứa thứ hai là trai hay gái cũng đều có thể phân tích như thầy bói.

Thấy Chu Ninh đi tới, mấy bà lão liền nhao nhao nhìn cậu từ đầu tới chân. Cậu còn chưa kịp mở lời thì một bà hơi mập, mặt phúc hậu đã tươi cười tiến lại gần.

“Chà! Cậu thanh niên này trắng trẻo sạch sẽ, cao ráo lại đẹp trai quá chừng. Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Có người yêu chưa?”

Chu Ninh sững lại một giây vì màn chào hỏi quá bất ngờ, vội xua tay:

“Cháu chưa có ai cả ạ.”

Chỉ bấy nhiêu thôi mà mấy bà cụ xúm lại ngay, ánh mắt ai nấy đều sáng rỡ. Chu Ninh biết nếu không cắt ngang thì sẽ bị hỏi han đủ thứ chuyện trời ơi đất hỡi, liền lên tiếng trước.

“Các dì ơi, bình thường ban ngày mọi người đều sinh hoạt ở khu này đúng không ạ?”

Bà cụ mập mạp vui vẻ đáp:

“Từ sau 10 giờ sáng là tụi tôi ra đây hết. Trời nắng là tụ họp mang cháu ra chơi. Buổi trưa thì về ăn cơm nghỉ một chút, chiều mát lại ra tiếp. Nói chung là tụi tôi lúc nào cũng ở quanh đây.”

Mấy bà khác cũng nhao nhao xác nhận. Câu trả lời rất đồng nhất, chứng tỏ vừa nãy Chu Ninh tới chưa đúng thời điểm.

Ngay sau đó, các bà bắt đầu quay lại tra hỏi Chu Ninh như tra khảo con rể tương lai. Cậu liền đưa tay ra hiệu, cố gắng nở nụ cười hoà nhã:

“Các dì, cháu là cảnh sát. Cháu xin hỏi mấy chuyện công vụ một chút, xong xuôi cháu sẽ trả lời hết các câu hỏi của các dì sau, được không ạ?”

Bà cụ mập ôm đứa cháu đang nghịch, xê dịch người ra phía ghế đá, rồi vỗ tay xuống chỗ bên cạnh.

“Mấy bà trật tự xem nào. Cậu muốn biết gì thì hỏi đi. Ở khu này ai tôi cũng quen.”

Nghe vậy, Chu Ninh lấy từ túi ra hai tờ ảnh chân dung phục dựng và đưa cho bà.

“Cháu muốn tìm người này. Không rõ tên là gì. Dì xem thử có quen không ạ?”

Mấy bà truyền tay nhau xem ảnh. Có vẻ như vì ảnh phục dựng bằng đất sét mô phỏng nên nhìn hơi khác người thật. Ai nấy đều lắc đầu. Riêng bà mập mạp kia thì khựng lại, như vừa nhớ ra điều gì đó. Chu Ninh lập tức cảm nhận được manh mối.

“Dì, dì từng thấy người này rồi sao?”

“Cũng không dám chắc. Nhưng mặt mày nhìn rất giống một ông già ở khu nhà số 18. Ông ta đen lắm, thường đội mũ bảo hiểm, lái xe máy. Trên xe lúc nào cũng treo túi lớn túi nhỏ. Có lần tôi thấy ông ấy đến văn phòng bất động sản ở đây.”

Lúc này Triệu Tân Lợi cũng vừa bước đến, kịp nghe bà lão nói câu cuối. Anh cúi xuống hỏi:

“Dì nhớ được ông ta sống ở căn nào không ạ?”

Một bà lão gầy đét ngồi bên chọc nhẹ bà béo.

“Bà đang nói cái ông già đen chuyên thay vợ như thay áo đó hả?”

Bà béo vỗ đùi cái đét.

“Đúng rồi! Sống ở căn 202, đơn nguyên đầu tiên của tòa số 18, họ Trần. Nghe đâu là cán bộ nghỉ hưu. Còn làm ở đơn vị nào thì tôi không rõ.

Từ mùa hè năm ngoái tới hè năm nay, ông ta thay bốn bà vợ rồi, bà lâu nhất cũng chỉ ở được ba, bốn tháng là xách đồ đi. Tính khí cổ quái, nóng nảy, cả khu không ai ưa nổi.”

Chu Ninh mừng rỡ, quay sang thúc Triệu Tân Lợi:

“Liên lạc đội ngay, tới văn phòng bất động sản kiểm tra danh sách cư trú!”

Triệu Tân Lợi đã gọi điện xong, dặn dò mấy câu rồi cũng chạy nhanh về phía cổng khu. Cũng may văn phòng bất động sản đặt cạnh chốt bảo vệ, rất dễ tìm.

Lúc này, bà béo kéo tay áo phao của Chu Ninh, ghé sát lại thì thầm, gương mặt đầy vẻ tò mò:

“Này, cậu thanh niên, hôm qua tôi đã thấy xe cảnh sát tới khu này. Lúc thì chở đồ, lúc thì hỏi thăm. Rốt cuộc có chuyện gì vậy hả?”