Chương 32: Cục diện bế tắc

“Cậu lấy xương sọ làm gì?” - Lưu Vĩnh Tân cau mày hỏi.

Chu Ninh tìm một tập tranh từ ngăn bàn, đưa cho ông xem.

“Thầy, thầy cũng biết, con theo học vẽ với cô Hạ Mạt Mạt không phải chỉ để giải trí hay nuôi dưỡng sở thích gì. Con chủ yếu là nghiên cứu hướng phát triển của xương sọ và cơ bắp khuôn mặt. Trước đây, con từng đọc một bài báo về một điều tra viên hình sự rất giỏi. Người đó có thể phục dựng lại khuôn mặt nạn nhân chỉ dựa trên mô tả nhân chứng, hoặc qua xương sọ.”

Lưu Vĩnh Tân nghe vậy thì im lặng hồi lâu. Đến lúc Chu Ninh tưởng ông sẽ từ chối thì ông ngẩng đầu lên, giọng trầm xuống:

“Suy nghĩ gì nữa? Dù sao giờ cũng rảnh rỗi. Vụ án đang bế tắc, nếu không Từ đội trưởng đã chẳng gọi điện liên tục như vậy. Bên phía họ hẳn cũng chưa có tiến triển gì. Coi như ngựa chết chữa như ngựa sống. Đi, xuống phòng xương cốt.”

Chu Ninh chợt khựng lại.

“Phòng xương cốt?”

Lưu Vĩnh Tân cười khẩy, vẻ mặt rõ ràng rất hài lòng với phản ứng của cậu.

“Đừng sợ. Vừa nãy cậu còn nói đầy lý lẽ, giờ lại ngập ngừng cái gì? Cậu muốn có xương sọ, chẳng lẽ còn chờ người khác giúp sao? À, cậu biết đổ khuôn không?”

Chu Ninh thành thật lắc đầu.

“Đổ khuôn là gì ạ?”

Lưu Vĩnh Tân liếc cậu một cái, nửa bực nửa buồn cười.

“Cậu ngốc thật hay giả ngốc vậy? Danh tính nạn nhân còn chưa xác định được, làm sao có thể đưa xương sọ thật cho cậu mang đi phục dựng? Dĩ nhiên phải làm một mô hình thạch cao tỷ lệ 1:1 trước đã.”

Chu Ninh gãi mũi, cười hì hì.

“Thầy là sư phụ của con cơ mà? Có vấn đề thì tìm thầy chứ sao. Với lại nếu thật sự thành công, chẳng phải cũng khiến thầy nở mày nở mặt à?”

Lưu Vĩnh Tân thở dài, vẻ bất lực.

“Đúng là đồ khôn lỏi. Tôi có cảm giác bị cậu bán đứng còn phải giúp cậu đếm tiền. Thôi, nói ít thôi, làm đi!”

Hai người lập tức xuống lầu, túm lấy “tài xế miễn phí” Triệu Tân Lợi, rồi cùng nhau đến bệnh viện huyện. Họ tất bật suốt từ chiều đến tận hơn 6 giờ tối mới hoàn thành mô hình. Dĩ nhiên, xương sọ và phần da đã bóc tách của nạn nhân cũng được trả lại nguyên vẹn.

Lưu Vĩnh Tân lau mồ hôi, đẩy mô hình thạch cao về phía Chu Ninh.

“Xong rồi đấy. Còn đủ thời gian, cậu đem về đi.”

Chu Ninh giơ ngón cái lên, tỏ ý khâm phục.

“Thầy đúng là cao tay thật. Việc gì cũng làm được, con không nghĩ là thầy biết cả mấy thứ này.”

Lưu Vĩnh Tân xua tay.

“Thôi đủ rồi, cầm đi nhanh đi. Tôi về nhà nghỉ.”

Chu Ninh nhanh tay giữ ông lại, lái xe đưa thầy về tận nhà. Sau đó, cậu mang theo mô hình thạch cao về nhà mình. Trên đường đi, Chu Ninh nhắn tin cho Hạ Mạt Mạt, người thầy dạy vẽ của cậu. Trước đó, cậu đã nói rõ lý do vì sao mình học hội họa, và lần này, cậu hy vọng cô có thể giúp cậu phục dựng khuôn mặt nạn nhân từ mô hình này.

Vừa về tới cửa, điện thoại reo. Người gọi không ai khác chính là Hạ Mạt Mạt.

“Alô, cô giáo Hạ!”

“Pháp y Chu, tôi đang ở phòng vẽ. Anh mang mô hình qua đây đi. Mấy học trò của tôi vừa về, mai là cuối tuần, nên chúng ta có nhiều thời gian.”

“Vâng, cô đừng ăn cơm, chờ tôi một lát.”

Chu Ninh tiện đường ghé mua ít đồ ăn, rồi xách theo mô hình thạch cao đến Cung Văn Hóa. Trời vừa chập tối, ánh đèn đường hắt xuống lớp tuyết mỏng phủ trên mặt đất. Chu Ninh bước đi nhẹ nhàng, lòng có phần háo hức.

Hạ Mạt Mạt đang pha cà phê, quay lại cười khi thấy cậu bước vào.

“Anh đến rồi!”

“Vâng, hôm nay tôi định nhờ cô giúp một việc lớn đấy.”

Cô chỉ mỉm cười, không nói gì, đưa cho Chu Ninh một ly cà phê. Cậu đặt phần đồ ăn xuống, cùng với chiếc mô hình xương sọ.

“Đây chính là hộp sọ cần phục dựng phải không?” - Hạ Mạt Mạt hỏi.

Chu Ninh bưng cà phê, gật đầu giải thích:

“Đúng vậy. Khuôn mặt nạn nhân bị phá hủy gần hết, tử trạng thảm lắm nên tôi không đưa ảnh cho cô xem. Qua phân tích pháp y, chúng tôi xác định đây là một người đàn ông khoảng 60 tuổi. Sư phụ tôi đoán ông ta làm nghề thợ xây, nhưng tôi lại không nghĩ thế.”

Tuy làn da trần của nạn nhân có màu nâu sậm, xuất hiện đốm tuổi già, nhưng cơ thể lại không có dấu hiệu lão hóa rõ rệt hay thương tích cũ. So với những người cùng độ tuổi, bộ xương còn khá chắc khỏe, chỉ có vấn đề ở tim là đáng lưu ý.

Hạ Mạt Mạt đặt mô hình thạch cao lên một giá đỡ. Bên cạnh là vài cục đất sét polyme đã chuẩn bị sẵn. Chu Ninh tiếp lời:

“Tôi theo cô học vẽ cũng chưa được bao lâu, năng lực còn rất hạn chế. Nếu gửi mô hình này lên trên Sở, chắc cũng chẳng biết bao giờ mới có phản hồi. Trong khi bọn tôi không có bất kỳ manh mối nào… nên tôi muốn thử. Phiền cô giúp một tay.”

Hạ Mạt Mạt phẩy tay, không để cậu nói thêm lời khách sáo.

“Không cần khách khí. Trước đây học trò tôi có ý định tự tử, chính anh là người tới hỗ trợ đầu tiên. Về nhà còn bị ba tôi mắng một trận. Tôi biết chuyện đó vốn không thuộc phạm vi công việc của bên anh, vậy mà cậu vẫn đến ngay lập tức. Lòng tôi thật sự rất cảm kích.”

Nói đến đây, mặt cô hơi đỏ, cảm thấy lời mình có phần mập mờ nên vội chuyển đề tài:

“Còn về năng lực hội họa của anh, chỉ sau một tháng từ con số 0 đã vẽ được bản phác thảo xương sọ thì… tôi còn biết khen thế nào cho đủ?”

Chu Ninh cười nhẹ. Thật ra mỗi đêm, cậu đều bị hệ thống bắt huấn luyện vẽ như một kẻ mất ngủ. Một thằng “phế vật” như cậu mà còn luyện được trình độ này, nghĩ cũng thấy đáng gờm. Lời của Hạ Mạt Mạt khiến cậu thêm tự tin.

“Vậy thì tôi không khách sáo nữa. Tôi đã xem qua ảnh thi thể. Cô không cần xem đâu, thảm lắm. Giờ ăn cơm xong, ta bắt tay vào làm luôn.”

Hạ Mạt Mạt không nói thêm, hai người ăn nhanh rồi bắt đầu công việc. Cô dùng đất sét từng chút một đắp lên mô hình thạch cao, Chu Ninh thì liên tục miêu tả những chi tiết cậu nhớ được từ khuôn mặt nạn nhân. Ngay trước mắt cậu là màn hình lớn trong suốt của hệ thống, không ngừng so sánh, không ngừng chỉnh sửa, từng chi tiết nhỏ nhất cũng được cân nhắc.

Thời gian trôi đi từng chút một. Đến khi Hạ Mạt Mạt ngáp dài vì mệt, Chu Ninh mới nhìn lại mô hình trước mặt đã gần như hoàn chỉnh. Nhìn vào, cậu cảm thấy thỏa mãn đến lạ, khuôn mặt người chết như đang dần hiện ra.

Cậu cúi nhìn điện thoại máy đã hết pin và tắt từ lúc nào. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, mới sực nhớ đã gần 9 giờ tối. Tính ra họ đã miệt mài làm việc hơn mười tiếng đồng hồ. Chu Ninh hơi áy náy, nhìn sang Hạ Mạt Mạt.

“Không ngờ làm phiền cô thức suốt một đêm như vậy, nhưng tôi có cảm giác đây chính là khuôn mặt của nạn nhân.”

Hạ Mạt Mạt xua tay, giọng mệt mỏi nhưng dịu dàng:

“Được rồi, anh mau về đi. Giúp được anh, tôi thấy vui mà.”

Chu Ninh không nói thêm, nhanh chóng thu dọn đồ và rời khỏi phòng vẽ.

Cậu không về nhà mà đi thẳng đến Đội hình sự. Vừa vào văn phòng đã thấy trống trơn. Cậu rửa mặt qua loa trong nhà vệ sinh, còn chưa kịp lau khô thì Lưu Vĩnh Tân đã bước vào. Thấy đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của Chu Ninh, ông nhướng mày, giọng ngạc nhiên:

“Nhóc con, điện thoại sao lại tắt máy? Đừng nói với tôi là cậu với cô Hạ kia lăn lộn nguyên một đêm đấy nhé!”

Chu Ninh dựng tóc gáy, gãi gãi mái đầu rối bù:

“Gì mà lăn với lộn. Chúng con làm cả đêm để phục dựng khuôn mặt nạn nhân. Không để ý điện thoại hết pin.”

“Vậy làm xong rồi à?” - Lưu Vĩnh Tân bước đến gần.

Chu Ninh lau mặt sạch sẽ rồi đến bàn làm việc, mở túi xách lấy mô hình ra.

Vừa thấy mô hình đầu nạn nhân làm từ đất sét polyme, mắt Lưu Vĩnh Tân đã sáng lên. Ông từng thấy mặt nạn nhân lúc thi thể vừa được phát hiện, dù khuôn mặt bị rạch nát nhưng vài đặc điểm như bọng mắt lớn, nửa vầng lông mày vẫn còn rõ. Và mô hình này giống đến đáng kinh ngạc.

“Giống lắm, quá giống! Thầy từng thấy hình phục dựng trên tạp chí pháp y, không ngờ hai người chỉ mất một đêm mà làm ra được thứ này. Giỏi lắm, tiểu tử!”

Chu Ninh chỉ cười, không nói gì. Lưu Vĩnh Tân lập tức bê mô hình lên:

“Đừng nói nhảm nữa, theo tôi đi! Thiếu chút nữa là tôi quên mất, Từ đội tưởng đang nổi giận trong phòng họp đấy. Vụ án chẳng có chút tiến triển nào. Một ngày một đêm điều tra mà không có ai trông thấy người vác xác hay kéo vali. Người mất tích cũng chẳng liên quan gì đến công trình. Mọi manh mối đều vô dụng!”

Chu Ninh gật đầu, nhanh chóng bước theo Lưu Vĩnh Tân đến phòng họp.

Khi cửa mở ra, suýt nữa cậu tưởng mình vào nhầm chỗ. Khói thuốc lượn lờ dày đặc như sương mù. Không khí ngột ngạt đến nỗi không mở nổi mắt.

Lưu Vĩnh Tân ho khan hai tiếng, đá nhẹ vào chân Triệu Tân Lợi:

“Mở cửa sổ ra! Mấy người muốn chết ngộp à? Từ đội trưởng, xem học trò của tôi làm ra cái gì này!”

Triệu Tân Lợi vội vã chạy đi mở cửa. Cả phòng họp lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Chu Ninh. Từ Đạt Viễn sau vài lần hợp tác cũng đã tin tưởng năng lực của cậu. Thấy Lưu Vĩnh Tân phấn khích như thế, ông lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt đầy chờ mong.

“Tiểu Chu, có phát hiện gì mới sao? Mau nói đi!”

Lưu Vĩnh Tân đặt túi lên bàn hội nghị, lấy ra mô hình và đẩy nhẹ tay Chu Ninh.

“Cậu trình bày đi, tôi đi lấy ảnh.”

Nói rồi ông mở máy tính, chiếu lên màn hình lớn các bức ảnh thi thể chính diện của nạn nhân.

Chu Ninh hắng giọng. Cậu không phải đang hồi hộp, mà vừa bị khói thuốc sặc tới đỏ cả mắt. Sau đó, cậu bắt đầu trình bày.

“Mọi người nghe tôi nói một chút. Dựa vào khuôn mặt phục dựng này, tôi có vài suy luận mới. Trước đây, chúng ta nghĩ nạn nhân là công nhân công trình, vì móng tay đen, kẽ ngón tay dính nhiều chất bẩn màu đen. Tuy nhiên, kết quả giám định vẫn chưa có, nên chưa thể xác nhận.

Tối qua tôi nghĩ kỹ lại, nếu là công nhân xây dựng, trên người sẽ có ít nhiều thương tích cũ như vết trầy xước, bầm tím hay vết chai. Nhưng nạn nhân lại hoàn toàn không có. Xương cốt còn chắc khỏe hơn cả người già bình thường.

Vậy nên tôi nghĩ, người thế nào lại có làn da đen sạm vì phơi nắng, cơ thể lại khoẻ mạnh đến thế?

Vậy nên câu trả lời của tôi, nạn nhân có thể là người già đã nghỉ hưu, sống tại địa phương, thường xuyên ra ngoài vận động câu cá, thả diều, đạp xe... Và còn một điều quan trọng nhất là ông ta sống một mình. Nếu không, việc mất tích trong nhiều ngày mà không ai hay biết là điều rất vô lý.”

Chu Ninh nói một mạch. Khi cậu dứt lời, cả phòng họp rơi vào im lặng.

Cậu hơi ngại ngùng, trong lòng thoáng lo, chẳng lẽ mình nói sai rồi sao? Hay cậu phân tích không đủ chặt chẽ?