Chương 31: Cần xương sọ làm gì?

40 phút sau, tại phòng khám nghiệm.

Phim X-quang đã chụp xong, người đi chụp chạy nhanh như thể bị chó rượt vậy.

Chu Ninh và Lưu pháp y đều đã mặc đồ bảo hộ đầy đủ, mỗi người đứng một bên bàn khám nghiệm. Lúc này, các lớp bao quanh thi thể đã được tháo bỏ, dây thừng ở cổ cũng đã được cắt ra, thi thể đã hoàn toàn lộ rõ.

Phía trên thi thể là một chiếc áo khoác vải nỉ màu xanh đậm pha sọc trắng nhạt, bên trong là sơ mi cùng tông màu. Phía dưới là quần nỉ thể thao và một đôi giày sneakers. Chu Ninh cẩn thận cởi bỏ toàn bộ quần áo và đặt gọn sang một bên.

Cách ăn mặc này có chút kỳ quặc. Nửa trên thì như người nghiêm túc, nửa dưới lại quá tùy tiện. Nói là công nhân xây dựng thì cũng có vẻ gì đó không hợp lý, nhưng không nói rõ được là không phù hợp ở đâu.

Cậu lật kỹ từng món quần áo. Nhãn hiệu đều lạ, chẳng phải đồ phổ thông. Chiếc áo sơ mi có chất vải tốt nhất, nhưng nhãn mác ở cổ áo lại bị cắt bỏ. Trên túi ngực có thêu biểu tượng một chiếc chìa khóa cổ màu vàng dựng đứng, Chu Ninh chưa từng thấy nhãn hiệu nào như thế.

Lưu pháp y bắt đầu kiểm tra sơ bộ, vừa quan sát vừa nói ra kết quả. Chu Ninh ở bên ghi chép chi tiết vào mẫu phiếu khám nghiệm.

“Cổ có vết siết sâu, xuất hiện thuộc da hóa* (da mất nước sau tử vong, đã chú thích ở chương trước). Trên vùng tổn thương còn thấy sợi nylon màu xanh lục bám dính. Vết siết có hình tròn hoàn chỉnh, tạo thành ba vòng rõ nét, lan từ trên yết hầu đến dưới tai. Có một vết siết hình chữ U nổi bật.”

“Thi thể còn mềm, không có dấu hiệu phản kháng hay xuất huyết dưới da. Khi được phát hiện thì đang nằm nghiêng bên phải, chân co gập. Tuy nhiên vết hoen tử thi tập trung ở lưng, chứng tỏ sau khi chết ít nhất 36 giờ, thi thể đã bị di chuyển tới hiện trường hiện tại. Thời gian tử vong ước chừng: 7-10 ngày trước.”

Chu Ninh viết lia lịa, nhanh chóng đánh dấu đầy đủ vào biên bản khám nghiệm.

Lúc này, Lưu pháp y nói:

“Được rồi, cậu làm khám nghiệm chính đi.”

Chu Ninh khựng lại. Hôm nay từ đầu đến giờ, toàn bộ thao tác đều là thầy chỉ đạo, cậu cứ nghĩ Lưu pháp y sẽ tiếp tục tự làm. Nhưng giờ, ông lại giao hẳn cho cậu. Tuy bất ngờ, nhưng Chu Ninh không hề ngần ngại.

Thực ra, công việc này không có đường tắt, muốn giỏi thì chỉ có cách làm nhiều. Chu Ninh đeo thêm lớp găng tay mới, cầm dao mổ bước vào giai đoạn mổ pháp y.

Đầu tiên là kiểm tra cổ, theo quy trình, đây là bước tiên quyết. Dao mổ nhẹ nhàng rạch qua vùng cổ đã bị thuộc da hóa. Làn da cứng như da trăn khô, cắt vào có cảm giác đặc biệt rợn người như tiếng móng mèo cào vào thủy tinh.

Khi đã mở các lớp da xong, Lưu pháp y ở bên phụ trách chụp ảnh. Sau hơn 2 tiếng, toàn bộ quá trình khám nghiệm hoàn tất.

Chu Ninh thở phào, nhưng Lưu Vĩnh Tân hất cằm ra lệnh:

“Giờ đến lượt cậu đọc và diễn giải kết quả khám nghiệm, giống như tôi vừa làm lúc nãy.”

Chu Ninh hiểu, đây là Lưu pháp y đang cố tình rèn luyện cậu.

Cậu hít sâu một hơi, bắt đầu đọc:

“Màng niêm mạc ở vùng tuyến giáp, thanh quản, thực quản, amidan và gốc lưỡi đều có xuất huyết rõ ràng. Vị trí vết siết hình chữ U tương đối cao, xương móng bị gãy, khí quản có ba vị trí gãy sụn. Kết hợp với phim X-quang, đốt sống cổ thứ ba và thứ tư gãy lệch rõ rệt, chứng tỏ hung thủ ra tay cực mạnh.

Mặt nạn nhân bị chém nghiêm trọng, từ miệng bên trái đến má có tổn thương sâu, tổng cộng 32 vết dao, trong đó có vết gãy và dấu vết lành lại ở sụn mũi, nghi có thể từng bị thương khoảng một tháng trước khi chết.

Tim trái phình to, thành cơ tim dày khoảng 1,5cm, van tim bình thường. Quan sát ở mô tim có thấy mảng sợi mỡ hình thoi ở thành mạch máu. Hai lá phổi có dịch trào ra, cho thấy có dấu hiệu viêm cơ tim dạng thấp, khả năng bị suy tim trái.

Không phát hiện thương tổn ở các cơ quan nội tạng khác.”

Ngừng một chút, Chu Ninh bối rối:

“Còn phần hộp sọ thì sao ạ? Thầy, cái đó con chưa làm bao giờ.”

Lưu pháp y đặt máy ảnh xuống, bình thản đưa cho Chu Ninh một dao cạo.

“Thân phận người chết chưa rõ. Mà cái chết lại quá thảm khốc. Mở hộp sọ là việc bắt buộc trong trường hợp này. Làm pháp y, cạo đầu người chết là kỹ năng cơ bản, ai cũng phải trải qua lần đầu tiên.”

Chu Ninh nhận lấy dao cạo, hoàn toàn không có chút ngần ngại nào, nhanh chóng bắt tay cạo đầu cho nạn nhân. Việc này cậu thật sự không thấy áp lực, bởi từ nhỏ, tóc của ông nội đều là do cậu cạo. Ông cụ lại đặc biệt thích kiểu đầu trọc, cạo láng bóng.

Thấy động tác của Chu Ninh thành thục, Lưu Vĩnh Tân cười lớn:

“Nhóc con nhà ngươi được đấy, sớm biết lần trước cái thi thể khổng lồ kia cũng để cậu cạo đầu là xong rồi!”

Chu Ninh rùng mình khi nghĩ tới cảm giác thật khó quên đó , người ta hay nói đùa rằng, cạo đầu cho xác trương phình chẳng khác nào vuốt đậu hũ mềm, chỉ cần sơ sẩy một chút là...

Pháp y Lưu nhìn thấy biểu cảm của Chu Ninh thì cười càng đắc ý. Trong mắt ông, học trò của mình thế này mới là “đạt chuẩn”.

“Được rồi, đừng dây dưa nữa, lột da đầu nhanh lên. Tôi sẽ đánh dấu, cậu mở hộp sọ đi.”

Chu Ninh không nói nhiều. Những lúc như thế này, tốt nhất nên cho thấy tinh thần "chịu học". Đã là thầy thì ai cũng muốn học trò siêng năng, chủ động. Cậu cũng từng thấy một bài viết trên Weibo nói vậy, và đúng là hôm nay áp dụng rất thành công. Vừa rồi Lưu pháp y cười rạng rỡ, chứng minh điều đó.

Theo tiếng rít của máy cưa, bụi xương bay lả tả, Chu Ninh hoàn tất thao tác mở sọ, vệ sinh phần ngoài, rồi cùng Lưu pháp y nhìn vào bên trong.

Không cần lật lên, một cục máu tụ lớn bên trái sọ đã hiện rõ, ước tính khoảng 80ml — mức chảy máu đủ để gây tử vong.

Lưu pháp y hài lòng tháo găng, thở hắt ra, rồi xua tay bảo Chu Ninh:

“Xong rồi, lo khâu lại đi. Sau đó chuẩn bị các mẫu gửi xét nghiệm. Việc còn lại cứ từ từ làm, tôi đi trước đây.”

Chu Ninh ngạc nhiên:

“Thầy, người đi đâu vậy?”

“Đi viết báo cáo khám nghiệm tử thi, nguyên nhân chết là: ngạt thở cơ học.”

Dứt lời, Lưu Vĩnh Tân thay đồ rồi rời đi.

Chu Ninh còn đang định xử lý phần khâu cuối, thì giao diện hệ thống lại hiện lên. Cậu cũng đoán được đây là lúc cần nộp kết quả nhiệm vụ cao cấp. Cậu bấm xác nhận. Không có phản hồi gì đặc biệt, chỉ thấy đồng hồ đếm ngược dừng lại ở 2:12. Tính ra trong vòng chưa đến một tiếng, cậu đã hoàn thành giai đoạn đầu. Khá ổn.

Sau khi khâu xong, Chu Ninh lau sạch mặt ngoài thi thể. Phần mặt bị chém tổn hại nặng, tạm thời không thể khôi phục.

Nhưng nghĩ đến việc gần đây mình đang luyện kỹ thuật phục dựng khuôn mặt, cậu hơi khựng lại:

"Nếu không còn manh mối nào, sao không thử tái tạo gương mặt?"

Chỉ là xương sọ cần thiết cho việc phục dựng, làm sao lấy được?

Rửa tay xong, Chu Ninh rời phòng pháp y. Triệu Tân Lợi đang chờ ngoài cửa, thấy Chu Ninh bước ra thì nhanh chóng lại gần, tưởng rằng cậu cần hỏi việc gửi mẫu.

“Tiểu Lưu đang lái xe đưa mẫu xét nghiệm lên thành phố rồi. Nghe nói bên đó đang bận bịu xử lý hàng loạt vụ án tồn đọng cuối năm, kết quả chắc chậm lắm. Giờ cậu về đội chứ? Tôi chở luôn.”

Chu Ninh nhìn đồng hồ đã hơn một giờ, gật đầu rồi lên xe. Ghế phụ có đặt một hộp cơm, được áo cảnh phục che lại. Cậu mỉm cười:

“Cảm ơn anh nhé, còn giữ cơm cho tôi.”

“Khách sáo gì, làm nghề này không ăn no thì lấy đâu ra sức mà làm việc. Ôm lấy hộp cơm đi, lát về ăn luôn.”

Về đến đội, Chu Ninh thấy Lưu pháp y vẫn đang ngồi trước máy tính, hai ngón trỏ gõ từ từ, tốc độ như rùa bò. Với tốc độ này, chắc đến giờ tan làm cũng chưa gõ được 300 chữ.

“Thầy, để con gõ giúp cho!”

“Không cần, để tôi luyện tay một chút.” - Lưu Vĩnh Tân xua tay.

Chu Ninh lẳng lặng ăn cơm, toàn món chay, nhưng ăn xong vẫn thấy thoải mái, bụng no mới làm được việc.

Sau khi rửa tay, súc miệng xong, cậu tới gần. Lúc này Lưu pháp y mới tránh ghế, tháo kính lão, xoa mũi:

“Thôi được rồi, cậu làm đi. Gõ chữ này mệt thật đấy.”

Chu Ninh ngồi vào bàn, bắt đầu nhập liệu nhanh như gió. Không tới nửa tiếng sau, báo cáo khám nghiệm đã hoàn tất, cậu đóng dấu, in ra, để chuyển cho Từ Đạt Viễn.

Vừa mới gửi đi, điện thoại reo. Từ Đạt Viễn gọi đến:

“Lưu pháp y, các anh có gì phát hiện trực tiếp không? Hoặc dựa vào khám nghiệm, có thể phác họa chân dung nghi phạm không?”

Lưu Vĩnh Tân thở dài, ngồi xuống, từ tốn đáp:

“Tuy đã khám xong, nhưng không thể gấp. Phải đợi kết quả xét nghiệm. Giờ mà suy đoán, cũng chẳng nhiều. Nhưng nếu muốn hướng điều tra, tôi có thể nêu ba điểm:

Hung thủ có lực rất lớn, thuận tay phải. Hắn siết cổ nạn nhân bằng dây nylon, không chỉ làm gãy xương móng và sụn thanh quản, mà cả đốt sống cổ cũng gãy, người có sức lực bình thường không thể làm được.

Hung thủ rất có thể là người quen, hoặc hận thù rất sâu. Nạn nhân bị chém vào mặt tới 32 nhát, má trái gần như bị băm nát, đó không phải hành động vô tình.

Về thân phận người chết, tôi vẫn nghiêng về khả năng làm việc ngoài công trình, nhưng cụ thể thế nào thì đợi xét nghiệm đã.”

Từ Đạt Viễn nghe xong không nói gì thêm, tắt máy.

Chu Ninh do dự một lúc, rồi quay sang hỏi nhỏ:

“Thầy, giờ chưa có manh mối về thân phận người chết. Con có một ý tưởng, nhưng cần xương sọ của nạn nhân.”

Lưu Vĩnh Tân sững lại:

“Cần xương sọ làm gì?!”