Chu Ninh chớp mắt. Không lẽ ông ấy đang muốn thẩm vấn mình à?
“Cần phải giám định tử thi thêm bước nữa mới có thể kết luận, nhưng không loại trừ khả năng đây là một vụ gϊếŧ người.”
“Cậu nói đây là hiện trường chính? Nghĩa là cả vết đâm lẫn va chạm xe đều xảy ra tại khu vực này?”
Nếu đúng là hiện trường số một, thì xung quanh chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Hiện tại Chu Ninh chỉ có một mình, chỉ có thể lựa chọn hoặc là đi khám nghiệm tử thi, hoặc tiếp tục tìm kiếm dấu vết tại hiện trường. So ra, tìm kiếm quanh đây vẫn dễ hơn.
Chu Ninh đáp nhanh:
“Đúng vậy, cần mở rộng phạm vi tìm kiếm quanh khu ngã tư. Phải tìm được dấu máu và vết phanh. Nếu tốc độ xe đủ lớn, người bị tông hoàn toàn có thể bị hất xa vài chục mét. Đợi đưa thi thể xuống, tôi sẽ rà soát xung quanh. Nhưng cần mở rộng phạm vi tra xét.”
Từ Đạt Viễn gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng, phất tay ra lệnh:
“Đứng đó chờ ăn cơm chắc? Nhanh lên! Không nghe Chu pháp y nói cần cưa điện à? Đi quanh đây tìm xe nâng, chuẩn bị sẵn. Mấy người còn lại nghe cậu ấy chỉ đạo, phụ giúp chuyển thi thể.”
Mọi người lại tiếp tục hành động. Bên cạnh là khu công nghiệp, xe nâng không thiếu. Tuy hơi kiêng kị khi dùng xe nâng để xử lý thi thể, nhưng cảnh sát đã ra lệnh thì không họ thể chần chừ.
Chưa đầy năm phút, xe nâng đã được chuẩn bị xong. Trên xe nâng có hai cảnh sát mang theo cưa điện và túi đựng thi thể, tiếp cận thi thể trên cây. Vì không gian thao tác bị hạn chế, nên Chu Ninh không thể đi leo lên cùng.
Việc di dời thi thể vẫn phải thật cẩn thận, không thể làm ẩu.
Chu Ninh huých nhẹ Triệu Tân Lợi vẫn còn đang ngơ ngác:
“Tiểu Chu, làm gì thế?”
“Anh Triệu, giúp tôi giữ thang. Tôi cần leo lên lại lần nữa. Chân thi thể bị mắc vào chạc cây, tôi muốn xem nên cưa nhánh nào để không làm tổn thương thi thể. Tôi lên nhanh thôi, Từ đội trưởng đang bận nghe điện thoại liên tục rồi.”
Triệu Tân Lợi liếc sang Từ Đạt Viễn, quả nhiên thấy ông đang gọi điện với vẻ mặt căng thẳng. Anh ta vừa định với tay đỡ Chu Ninh thì bị né tránh, Chu Ninh lườm một cái. Người này lúc nào cũng tranh làm thay.
Chu Ninh bỏ lại máy ảnh, lần này lên thang nhẹ nhàng, chỉ mang theo găng tay. Có vẻ như nhờ xem qua bản mô phỏng hệ thống nên cậu phần nào yên tâm với trạng thái mắc kẹt của thi thể.
Lên đến nơi, cậu nhẹ nhàng nâng chân trái của thi thể rồi dùng tay vạch một đường ngang ở dưới chạc cây:
“Chân mắc kẹt khá chặt. Nếu cứ kéo thô bạo sẽ làm rách da thịt. Cưa nhánh cây ở đoạn này rồi nhấc thi thể xuống luôn là được.”
Dừng một chút, Chu Ninh hỏi:
“Có cần tôi cùng phụ một tay nhấc thi thể không?”
Từ Đạt Viễn đang quan sát ở bên dưới, hai cảnh sát kia nào dám phản đối, vội lắc đầu:
“Không cần. Tôi sẽ cưa. Tiểu Chu, cậu giúp giữ chân cô ấy, tránh để cưa trúng.”
Chu Ninh không nói gì thêm, nhanh chóng nâng phần chân trái đã gãy của nạn nhân. Tiếng cưa điện vang lên, mùn cưa ướt bắn tung tóe, mùi gỗ tươi tỏa ra khắp xung quanh.
Chưa đến một phút, nhánh cây to bằng bắp đùi đã bị cưa rời. Hai người, một đứng trên thân cây, một đứng trên xe nâng, cùng hợp sức nhẹ nhàng tách thi thể khỏi nhánh cây, đặt vào túi đựng.
Xe nâng từ từ dịch chuyển và hạ xuống.
Chu Ninh cũng nhanh chóng leo xuống, hỗ trợ kéo túi thi thể ra khỏi xe.
Từ Đạt Viễn đi tới, vẻ mặt bực bội:
“Bên đội giao thông báo về, đoạn đường này đang được cải tạo, camera chỉ là loại lắp tạm thời. Tiểu Chu, cậu nhanh chóng về khám nghiệm tử thi, phải xác định được thời gian tử vong và danh tính nạn nhân. Như vậy tôi mới có cơ sở điều tra tiếp.”
Chu Ninh ngẩn ra.
Từ nãy đến giờ, cậu ta chỉ “chơi liều”, dựa vào đoán mò với một chút gợi ý từ hệ thống. Còn thực tế giám định tử thi? Cậu ta chỉ toàn xem video, chưa từng thực hành thật sự!
“Từ đội trưởng, hay là chờ thầy Lưu tới khám nghiệm thì hơn. Tôi ở lại đây tiếp tục tìm vết máu và dấu phanh cũng được.”
Chưa nói xong, Từ Đạt Viễn đã khoát tay ra hiệu cảnh sát đưa thi thể lên xe.
“Không cần chờ. Thầy cậu sáng nay bị xe tông, đang nằm viện. Tôi vừa gọi, có y tá bắt máy. Dù giờ có xin chi viện từ pháp y thành phố thì cũng chẳng kịp. Cậu làm trước đi, án mạng không chờ người đâu. Không làm được thì gọi thầy hỏi sau. Việc đầu tiên là xác định danh tính nạn nhân và thời gian tử vong để tôi tìm được người thân của nạn nhân. Đừng vội vàng phẫu thuật."
Chu Ninh choáng váng.
Mới vào nghề hơn mười ngày, gặp thầy chưa được mấy lần, lần đầu ra hiện trường đã bị giao làm giám định một mình, thế này là sao?
Chu Ninh kéo khẩu trang xuống, vội nắm tay áo Từ Đạt Viễn:
“Từ đội trưởng, đừng đi vội. Tôi mới vào nghề, còn chưa biết phòng giám định ở đâu. Bắt tôi làm một mình thế này là quá sức! Không thể đưa thi thể về Cầm Đảo được sao?”
Từ Đạt Viễn cười, vỗ vai cậu:
“Tiểu tử, đừng sợ. Vừa nãy cậu phân tích đâu ra đấy, tôi tin cậu làm được. Cả đội này làm gì có ai ngoài cậu có bằng cấp cao, được đào tạo bài bản? Đây là mệnh lệnh.”
“Còn chuyện đưa về thành phố? Làm thế chẳng khác gì bảo cả huyện này bất lực. Trụ sở Công an huyện còn đang xây, nên chưa có phòng pháp y riêng, nhưng bệnh viện huyện thì có phòng mổ, dùng tạm được.”
Chu Ninh vẫn chưa buông tay.
Một mình đưa thi thể đến bệnh viện huyện, không biết phòng giải phẫu ở đâu thì khác gì làm khó người mới?
“Không được, tôi…”
Từ Đạt Viễn giơ tay ngắt lời.
“Triệu Tân Lợi, tới đây. Cậu lái xe đưa Tiểu Chu tới bệnh viện huyện. Dùng chiếc xe Jinbei (xe Cúp Vàng, thường được dùng làm xe công vụ ở TQ) mà chở thi thể đi. Gọi thêm một cậu lính trẻ đi cùng phụ việc.”
“Tiểu Chu, tôi nói trước, cậu phải nhanh chóng xác định danh tính nạn nhân. Lãnh đạo huyện đã biết chuyện rồi, điện thoại của tôi sắp nổ tung tới nơi rồi.”
Dứt lời, ông quay đi chỉ huy các cảnh sát tiếp tục tìm kiếm dấu vết quanh hiện trường.
Chu Ninh thở dài. Triệu Tân Lợi vỗ vai cậu:
“Đừng ngây ra nữa, lên đường thôi!”
Lúc này mà từ chối thì cũng không được, Chu Ninh nghiến răng cùng Triệu Tân Lợi lên xe. Tiếng còi hú vang suốt quãng đường về bệnh viện huyện.
Sân sau của bệnh viện huyện, phía bắc có dãy nhà nhỏ, phía tây là nhà kho thiết bị y tế bỏ không, phía đông có hai gian là nhà xác. Bên trong có nhiều tủ lạnh chứa thi thể. Khu giữa là phòng giải phẫu.
Thi thể đã được đưa ra khỏi túi, đặt lên bàn mổ. Nhánh cây còn mắc ở chân trái cũng được đặt lên bàn.
Triệu Tân Lợi vừa rửa tay vừa đưa cho Chu Ninh một cuốn sổ màu xanh dương là sổ ghi thông tin vụ việc. Anh ta còn xin số điện thoại của Chu Ninh, rồi để lại một anh cảnh sát trẻ tên Tiểu Lưu đứng ngoài cửa hỗ trợ chạy việc khi cần. Người này trông còn non lắm, anh ta còn chẳng dám bước vào trong.
Chu Ninh nhìn thi thể, trong lòng nặng trĩu.
Mùa thu đã về, nhưng phòng mổ lạnh lẽo đến rợn người.
Cậu chụp một bức ảnh và gửi cho Lưu pháp y kèm tin nhắn. Sau hơn chục hồi chuông kéo dài vào phút mới gọi được cho thầy. Bên kia vang lên tiếng thều thào:
“Alo”
“Thầy ơi, nghe nói thầy bị tai nạn, có nghiêm trọng không? Ở bệnh viện nào để em qua thăm?”
Chu Ninh không nỡ hỏi thẳng về thi thể, đành quan tâm ông trước.
Lưu pháp y ho vài tiếng, cười:
“Nứt xương ống chân. Tôi vừa bó bột xong, còn đau lắm. Cậu không cần phải khách sáo. Tôi vừa gọi cho lão Từ xong, ông ấy khen cậu biểu hiện tốt. Lần đầu ra hiện trường mà thế là ổn rồi.”
“Đừng lo, ai cũng phải có lần đầu. Cậu học bài bản, cứ theo quy trình mà làm. Chụp ảnh mặt nạn nhân như ảnh thẻ, thu dấu vân tay, đo nhiệt độ trực tràng, chụp X-quang, kiểm tra giác mạc, kiểm tra độ linh hoạt khớp xương. Quan trọng nhất là ghi nhận đặc điểm ngoại hình và trang phục. Tạm thời chưa cần mổ ngay.”
“Cảnh sát sẽ tra dấu vân tay trong hệ thống. Nếu không có, sẽ đối chiếu với danh sách người mất tích. Kiểu gì cũng tìm được danh tính.”
Lời dặn của thầy khiến Chu Ninh bình tĩnh hơn một chút.
Đúng thật là từng bước làm theo chỉ dẫn thì không đến nỗi bế tắc.
Cậu hít sâu, giơ máy ảnh, chuẩn bị chụp ảnh khuôn mặt nạn nhân như ảnh thẻ.
Dù trang điểm khá đậm, nhưng nhìn ra được là cô gái vẫn còn rất trẻ.
Chu Ninh cúi xuống chỉnh lại cổ áo bên trái cho nạn nhân. Vừa chạm tay vào cổ áo thì có vật gì đó sắc nhọn cạ vào găng tay cậu, phát ra tiếng “cạch” rõ ràng.
Cậu kéo bên dưới cổ áo lên xem, là một vật kim loại nhỏ hình tròn.
Ánh mắt của Chu Ninh lập tức sững lại:
Đây là một chiếc huy hiệu của trường học?