Chương 29: Dưới giường có xác người

Vừa lên xe, Chu Ninh cùng Lưu pháp y đều đồng loạt nghiêng đầu nhìn về phía Từ Đạt Viễn.

Nhìn hai thầy trò cùng một biểu cảm, Từ Đạt Viễn giật nhẹ khóe miệng, khẽ chậc một tiếng.

“Đừng nhìn tôi kiểu đó, tôi cũng không biết nhiều đâu. Là bên đồn công an cảng gọi điện tới, nói phát hiện một thi thể. Địa điểm hơi xa chút, nằm ở khu khai phá phía nam có tên là tiểu khu Bích Hải Lam Thiên, gần cảng Cầm Đảo.”

Nơi xảy ra vụ việc là tiểu khu có tỉ lệ cư dân vào ở rất cao, dù sao đây cũng là vị trí gần nhất giữa Khải Đông và Cầm Đảo, lại gần bệnh viện, trường học, có đến hai trường đại học, mà còn sát biển nữa.

Người báo án là hai thanh niên, nghe nói gần đây tăng ca liên tục nên dọn sang ở nhờ nhà bạn, sáng nay dậy sớm, vô tình phát hiện dưới giường có người.

Lưu pháp y vừa nghe vừa gật đầu liên tục, thấy Từ Đạt Viễn dừng lại thì đưa tay ra như ra hiệu:

“Rồi sao nữa?”

“Không có gì nữa. Bên đồn công an cảng cũng chỉ lên nhìn một cái, xác nhận đúng là thi thể rồi mới gọi cho tôi. Hai người báo án hiện vẫn đang được giữ lại tại hiện trường.”

Chu Ninh không nói gì, trong xe điều hòa không tốt, gió lùa khắp nơi. Cậu đội mũ lên, khoanh tay lại rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Bên tai là tiếng Lưu pháp y và Từ Đạt Viễn nói chuyện đứt quãng.

Nửa tiếng sau, xe xóc nảy vài cái như vừa đi qua gờ giảm tốc, Chu Ninh vén mũ lên, quả nhiên đã đến nơi.

Cậu đeo khẩu trang, nhảy xuống xe, xách theo hộp dụng cụ khám nghiệm, lặng lẽ đi sau Lưu pháp y.

Hôm nay cậu không có ý định ra mặt, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cùng Lưu pháp y xuất hiện tại hiện trường, mọi việc đều sẽ nghe theo sự sắp xếp của thầy.

Bên kia, vừa mới chuẩn bị xong, mấy cảnh sát đã đi tới, bắt tay chào hỏi nhiệt tình với Từ Đạt Viễn. Trong đó có một người đàn ông to béo cao lớn là Sở trưởng Chu, nhìn thấy Lưu pháp y thì liên tục gật đầu, tay giơ ra nửa chừng rồi rụt lại, chỉ tay về phía dãy nhà phía sau. Lưu Vĩnh Tân cũng giơ tay lên nửa chừng rồi chậm rãi bỏ xuống, chỉ mỉm cười, không lộ vẻ khó chịu.

Cái kiểu đãi ngộ này, Chu Ninh không ngạc nhiên, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.

Sở trưởng Chu không để tâm, vẫn tiếp tục giới thiệu:

“Thi thể được phát hiện ở căn hộ số 102, đơn nguyên 3, tòa nhà số 6. Hai người báo án đều làm ở cảng Cầm Đảo, một người tên Tống Lỗ Thanh là công nhân lắp ráp, người còn lại là Vương Nghị, nhân viên vận hành. Dạo này cảng bận rộn, họ tăng ca suốt, tám chín ngày nay đều ở đây.”

“À, căn hộ này thuộc về một bà lão bị tật ở chân, tên là Phùng Thúy Cầm, 74 tuổi sống ở khu Đông Đài. Bà ta có nhiều bất động sản, riêng trong tiểu khu này đã có ba căn.”

“Căn hộ 102 này được thuê lại vào tháng sáu năm nay, người thuê do một trung gian giới thiệu tên là Vu Kinh Vĩ, cậu ta còn trả phí trung gian 500 tệ. Thông tin về Vu Kinh Vĩ thì ta chưa tra được, các cậu tới nhanh quá.”

Sở trưởng Chu giơ điện thoại lên, đọc lại nội dung trên đó một lượt, xem ra đã điều tra sơ bộ. Từ Đạt Viễn gật đầu:

“Được rồi, vất vả rồi. Bên này nhờ các anh tiếp tục giữ trật tự hiện trường. Để pháp y chúng tôi vào xem xét trước, sau khi khám nghiệm xong sẽ xác định hướng điều tra tiếp theo. À, cho gọi hai người báo án đến để tôi hỏi một chút.”

Sở trưởng Chu lau tay, liếc nhìn Lưu pháp y và Chu Ninh:

“Chúng tôi xử lý mấy vụ không manh mối kiểu này vẫn thấy thiếu kinh nghiệm. Hay là liên hệ tổ pháp y thành phố cho người xuống giúp?”

Từ Đạt Viễn cười phá lên, không phải kiểu cười xã giao, mà là bật cười thật sự, như thể vừa nghe chuyện cười thú vị. Anh ta khoát tay về phía sau:

“Thôi đi, coi như anh lo xa. Vụ này để chúng tôi xử lý. Các anh rút về đi, còn chờ ăn cơm nữa hả?”

Lời vừa dứt, đội hình sự nhanh chóng triển khai, tiếp quản dây phân cách, giải tán đám đông hiếu kỳ, ký nhận lại hai người báo án.

Từ Đạt Viễn chưa phân công gì, Chu Ninh cũng không vội vàng. Hà Xuân Dương đi lấy lời khai bà lão, hai người báo án được đưa đến. Sở trưởng Chu không nói nhiều, dẫn người rời đi.

Lưu pháp y khẽ nói:

“Mấy ngày nay nghe đồn khu cảng Cầm Đảo này sắp sáp nhập vào khu Đông Đài. Sở trưởng Chu chắc cũng có suy tính riêng, mấy cậu đừng dính vào thêm phiền phức.”

Chu Ninh gật đầu. Cậu hiểu ý.

“Con biết rồi, sư phụ. Chờ đội trưởng Từ phân công, con sẽ đi khám hiện trường. Yên tâm, con sẽ không để thầy mất mặt.”

Lưu Vĩnh Tân cười cười, móc thuốc ra thong thả châm lửa. Hai người báo án được đưa tới, Chu Ninh liếc nhìn, thấy sắc mặt cả hai đều trắng bệch, rõ ràng bị dọa không nhẹ.

Cậu nghiêm giọng:

“Nói đi, các cậu phát hiện thi thể thế nào? Kể lại toàn bộ chi tiết, không cần giấu gì hết. Việc phân tích cứ để tôi lo, đừng sợ nói sai, càng chi tiết càng tốt.”

Người trẻ tuổi hơn, tên Tống Lỗ Thanh, căng thẳng nhìn về phía người đi cùng cao hơn nửa cái đầu là Vương Nghị.

“Tôi tên là Tống Lỗ Thanh. Khoảng tám chín ngày gần đây, chỗ làm của chúng tôi tăng ca đến tận nửa đêm. Tôi với anh Vương đây tạm thời ở nhờ phòng thuê của bạn ảnh, chính là căn 102 này, vì nơi này gần đơn vị.”

“Sáng nay, tôi dậy sớm, phát hiện không thấy thuốc lá, nên qua tìm anh Vương hỏi. Anh ấy liền nổi cáu, bảo tôi mỗi ngày đều hút ké thuốc của ảnh, tìm không ra thì tự đi mua. Tôi bèn lục lọi khắp nơi để tìm.”

“Lúc đang tìm, tôi phát hiện dưới giường phòng ngủ phía bắc hình như có gì đó. Tôi cúi xuống nhìn một lúc mà không thấy rõ, chỉ thấy một khối đen sì sì, không biết là cái gì, nên tôi kéo nệm lên. Từ khe giữa những tấm ván giường, tôi nhìn thấy... một bàn tay.”

Nói đến đây, Tống Lỗ Thanh nôn khan hai tiếng, nước mắt gần như trào ra. Cái cảm giác rùng rợn đó như thể đang sống lại lần nữa trong đầu anh ta.

Vương Nghị tiếp lời:

“Để tôi nói tiếp. Nghe Tống Lỗ Thanh hét lên, tôi lúc đó đang trong nhà vệ sinh, vội kéo quần chạy ra xem. Cái tay đó đen sì, tuyệt đối không giống tay người sống. Tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát.”

“Chúng tôi không đυ.ng chạm gì cả, chỉ đứng dưới lầu chờ cảnh sát đến. Sau đó Sở trưởng Chu tới, lên xem qua rồi gọi cho các anh. Tụi tôi không dám làm gì thêm nữa. Các vị lãnh đạo, bọn tôi có thể xin đơn vị nghỉ phép được không?”

Vương Nghị lớn tuổi hơn một chút, kiểm soát cảm xúc cũng khá hơn, nhưng tay cầm điện thoại vẫn run rẩy. Người bình thường ai mà gặp cảnh đó chẳng sốc, phản ứng như vậy là hoàn toàn bình thường. Từ Đạt Viễn gật đầu:

“Chờ thêm chút nữa rồi gọi xin nghỉ cũng được. Nhưng cần hai người phối hợp lấy lời khai. Nếu không có gì vấn đề, thì có thể về lại làm việc ngay, không trì hoãn quá lâu đâu.”

Nghe vậy, cả hai thở phào nhẹ nhõm. Từ Đạt Viễn hỏi tiếp:

“Hai anh thử nói xem tại sao lại ở căn hộ này? Theo tôi biết thì đơn vị của các anh có ký túc xá, tăng ca thì ở ký túc xá được mà?”

Vương Nghị nhìn thấy Tống Lỗ Thanh vẫn còn ngồi bệt dưới đất, liền nhanh chóng giải thích:

“Đúng vậy, tụi tôi có ký túc xá. Nhưng căn hộ này là bạn học của tôi, Vu Kinh Vĩ thuê. Ảnh đưa con gái đi du lịch, đi nửa tháng, trong nhà lại có nuôi chó, nên nhờ tôi qua chăm giùm. Tôi đồng ý, tạm thời ở đây.”

“Du lịch? Đã đi bao lâu rồi?”

Vương Nghị lưỡng lự suy nghĩ, Tống Lỗ Thanh ngồi bệt cạnh đó liền giơ tay nói:

“Ngày 29 tháng trước. Ngày đó tôi làm ca đêm, tôi là người đến cho chó ăn.”

“Vậy anh ta để lại chìa khóa cho mấy người sao?”

Vương Nghị lắc đầu:

“Cửa này là khoá vân tay. Có thể mở bằng cả vân tay lẫn mật mã, không cần chìa.”

Từ Đạt Viễn gật đầu, chỉ tay về phía một cảnh sát bên cạnh:

“Được rồi, để lại thông tin liên lạc, gọi điện xin nghỉ xong thì đi theo cảnh sát ra ngoài làm biên bản. Sau đó các anh có thể rời đi. Nếu sau này có vấn đề gì, chúng tôi sẽ liên hệ. Thời gian này đừng rời khỏi địa phương.”

Hai người gật đầu lia lịa, như trút được gánh nặng.

Từ Đạt Viễn quay sang nhìn Chu Ninh và Lưu pháp y. Thấy Lưu pháp y vẫn đang hút thuốc, tư thế cho thấy ông hoàn toàn không có ý định bước lên.

“Chu pháp y, cậu mang theo Triệu Tân Lợi đi khám hiện trường trước đi. Lưu pháp y chắc cũng cần thu thập mẫu vật?”

“Tôi thu thập mẫu.”

Lưu pháp y xách theo một túi lớn, đi theo hướng hai người báo án rời đi.

Chu Ninh ra hiệu cho Triệu Tân Lợi, cậu ta cũng nghe hết cuộc đối thoại ban nãy nên nhanh nhẹn lại giúp Chu Ninh xách hộp dụng cụ, tung tăng đi vào khu nhà.

Đến cửa căn hộ 102, cửa mở toang, không có dấu hiệu bị cạy khóa. Triệu Tân Lợi khá tự giác, lấy bột phấn và cọ để tìm dấu vân tay ngay tại cửa.

Chu Ninh đặt ba lô xuống, đứng trước cửa quan sát. Đối diện cửa chính là nhà vệ sinh, bên trái là phòng khách và một phòng ngủ. Bên phải lần lượt là khu ăn uống, bếp, và một phòng ngủ phụ.

Căn nhà nhìn chung còn sạch sẽ, chủ yếu là do không có nhiều đồ đạc. Phòng khách chỉ có một chiếc ghế sofa to, trên tường gắn một cái tivi LCD. Bàn ăn, tủ bếp đều đầy đủ, nhưng rõ ràng không nấu nướng vì chẳng có vật dụng hay gia vị nào. Trên mặt bàn còn phủ đầy bụi.

Chu Ninh bước vào phòng khách. Lúc này, từ ban công truyền tới tiếng chó sủa. Một con Labrador lông đen đang vẫy đuôi trong l*иg sắt. Dù nó sủa dữ dội, nhưng phần đuôi lại đang ngoáy tít mù.

Khi đến giữa phòng khách và nhà ăn, một mùi hôi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Chu Ninh hơi cau mày: "Mùi của con chó khϊếp vậy sao?"