Chương 26: Cái gì, bao nhiêu tiền?

Ngày 3 tháng 12

Chu Ninh khoác áo lông vũ, bước nhanh đến gần văn phòng.

Cậu dậm mạnh một cái, một lớp tuyết phủ trên người bị làm cho rơi xuống. Lưu pháp y đang ngồi bên lò sưởi, nghe vở hài kinh kịch gì đó, cười hì hì nhìn về phía Chu Ninh.

“Lạnh không?”

Chu Ninh gật đầu, xoa xoa tay rồi cởϊ áσ lông vũ ra. Cậu chủ động đi lau sàn, chỉ có vài người trong một văn phòng nhỏ như vậy, làm xong rất nhanh. Rửa tay sạch sẽ xong, cậu trở lại văn phòng, tự rót nước ấm, rồi sà tới gần Lưu pháp y, lấy một dúm hồng trà của ông ném vào ly, rồi nhanh chóng lỉnh đi.

Lưu pháp y giả vờ đưa tay ra bắt, cười mắng:

“Thằng nhóc thối keo kiệt ngươi về nhà, mỗi ngày trộm trà lá của ta uống. Ta nghỉ hai tháng, trong hũ trà mất tiêu bốn phần, ngươi cũng không biết hiếu kính thầy một chút. Tuyết lớn thế còn mò đến đi làm, ngươi nhìn bạn đồng trang lứa mà xem, mấy đứa người ta chạy xe hơi rồi, ngươi cũng có bằng lái, mua một cái mà chạy đi, cho ta ké với.”

Chu Ninh lắc đầu như trống bỏi, thổi phù phù lớp bọt trong ly, uống một ngụm. Nước trà nóng rực từ cổ họng chảy xuống tận bụng, lập tức xua tan hàn khí.

Thực ra, không nói trong đội điều tra, ngay cả đám bạn học của cậu, rất nhiều người cũng đã mua xe cả rồi.

Cậu không phải không muốn, nhưng làm việc lương mỗi tháng hơn ba nghìn, tuy là khu trung tâm nhưng mức lương lại không thực tế, không theo chính sách tiền lương hợp lý, lẽ nào còn muốn mở miệng xin tiền chú hai với ông nội?

Chuyện học hành họ lo cho cậu, nhà cửa cũng là họ mua. Chuyện này Chu Ninh hiểu rõ, không thể cái gì tốt cũng để mình hưởng. Dù sao nhà chú hai còn có hai đứa con, một trai một gái cũng gần tuổi cậu.

“Không mua đâu, con không có tiền.”

Lưu pháp y lắc đầu, than một câu.

“Tiền thưởng phát rồi đấy, định mời thầy ăn cơm chưa?”

Chu Ninh cười.

“Chuyện đó thì không thành vấn đề, trong mức hai trăm, tùy thầy chọn quán.”

“Tạo nghiệt a, ta keo kiệt cả đời, không ngờ nhận một học trò còn keo kiệt hơn mình.”

Lưu Vĩnh Tân giơ tay lên, liếc cậu một cái đầy cảm khái.

“Con học được từ thầy cả đó.”

Lưu pháp y cạn lời. Hai người vừa uống trà vừa tán gẫu. Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra, một ông lão tóc bạc ló đầu vào, nhìn Lưu pháp y, rồi dừng ánh mắt lên người Chu Ninh.

“Cậu là pháp y Chu Ninh?”

Ông lão hình như đang bị cảm, giọng hơi khàn khàn. Chu Ninh vội đứng dậy, có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu.

“Đúng vậy, tôi là Chu Ninh. Xin hỏi ông là…”

Tóc bạc ông lão cười tươi, đẩy cửa bước vào, hớn hở đi tới trước mặt Chu Ninh, nắm tay cậu, lắc mạnh:

“Có lẽ do giọng tôi hơi khàn, nên cậu không nhận ra. Tôi là Lư Thành Huyên, tiến sĩ Hóa học, Đại học Cầm Đảo. Trước đây chúng ta từng nói chuyện qua điện thoại, cậu còn nhớ không?”

Chu Ninh tỉnh ra ngay.

“À! Lư tiến sĩ! Sao ông lại đến đây?”

Lưu pháp y cũng thò đầu qua, còn đang khập khiễng, lập tức vỗ mạnh sau lưng Chu Ninh một cái.

“Ngơ ngẩn gì nữa! Mau mời Lư tiến sĩ ngồi xuống! Hay các người sang phòng họp nói chuyện đi?”

Lư tiến sĩ xua tay, không để ý lắm đến sự vụng về của Chu Ninh, tự tìm ghế ngồi, ném áo khoác sang một bên, lấy laptop từ cặp công văn ra.

“Ở đây nói là được rồi. Tôi tới gấp quá, chỉ mải cao hứng, cũng chưa kịp báo trước với Chu Ninh, làm cậu bất ngờ ra thế này cũng đúng thôi, tôi hiểu mà, đừng trách cậu ấy.”

Lưu pháp y xoa xoa sống mũi, ông có vẻ là kiểu người nghiên cứu học thuật, toàn tâm toàn ý chỉ chú trọng vào chuyên môn. Trước đó Từ đội trưởng có nhắc chuyện liên hệ với giáo sư nào đó, cậu cũng biết, rõ ràng lần này Lư tiến sĩ đến là có liên quan.

Quả nhiên, tiến sĩ Lư mở một tập tài liệu trên laptop, trong đó là bản văn song ngữ Anh - Trung, xen kẽ từng đoạn một. Chu Ninh bị Lư tiến sĩ kéo ngồi xuống bên cạnh, chăm chú đọc phần tiếng Trung. Nhìn lướt qua một lượt, cậu lập tức nhận ra: đây chính là bản luận văn mà cậu từng đưa cho Lư tiến sĩ trước đó. Nhưng lần này nó đã được chỉnh sửa rất hoàn chỉnh: các bước thực nghiệm, số liệu liên quan đều chi tiết rõ ràng, phần trích dẫn tài liệu phía dưới có mấy cái cậu còn chưa từng nghe tới.

Cậu tò mò hỏi: “Lư tiến sĩ, bài này được đăng rồi à?”

Lư tiến sĩ gật đầu, hít sâu một hơi như để trấn định cảm xúc trong lòng.

“Một tháng trước, sau khi chúng ta chỉnh sửa lại luận văn và hoàn tất hồ sơ thực nghiệm, tôi gửi nó cho một người bạn. Không ngờ sau một vòng phản hồi, bài viết đã được đăng trên "Tạp chí nghiên cứu pháp y" trong nước.

Mấy ngày gần đây tôi phải làm một số kiểm tra sức khỏe, còn lên bàn mổ tiểu phẫu, đến cả máy tính cũng không khởi động được. Hôm qua vừa về lại văn phòng, tôi mở hộp thư thì thấy Journal of Forensic Science International gửi email, nói muốn đăng lại bài này. Tôi muốn hỏi, cậu có đồng ý không?”

Chu Ninh sững người.

“Journal of Forensic Science International?”

Lưu pháp y ở bên cạnh cũng xen vào, tay đặt lên vai Chu Ninh, cười nhẹ rồi nói: “Gì mà hai người nói chuyện nghe cứ như đang lên mặt trăng, có thể nói đơn giản chút cho tôi hiểu không?”

Chu Ninh vội giải thích.

“Đó là tạp chí y học pháp y quốc tế, một trong những tạp chí chuyên ngành có tiếng tăm nhất thế giới. Họ thường xuyên đăng những nghiên cứu và phát hiện tiên tiến của các nước. Nhưng theo tôi được biết, ở nước ngoài thì nghiên cứu về dấu vết phân tích hiện trường vốn đã đi trước chúng ta rất nhiều, sao họ lại muốn đăng lại bài này?”

Thực lòng mà nói, Chu Ninh trong lòng đang rất rối. Bởi vì nội dung bài luận này, tám phần là từ cuốn sách nội bộ "Hiện trường học pháp y" mà cậu học thuộc, kể cả các bước thực nghiệm, các khả năng phát hiện, và phương pháp đối chiếu đều là kiến thức tổng hợp từ đó.

Cậu vốn chỉ nghĩ đơn giản, có thể được “mượn” danh phát biểu mà không cần nộp tiền thì tốt rồi. Sau này khi xét danh hiệu hay chức danh cũng có cái để ghi vào hồ sơ. Nhưng giờ thì phiền thật rồi. Nếu có người lớn nào đó thấy hứng thú, bắt cậu phải lên sân khấu trình bày thuyết trình, chẳng phải sẽ xấu hổ chết người?

Lư tiến sĩ liếc nhìn Chu Ninh, trên mặt cậu chẳng có chút biểu cảm mừng rỡ nào, ngược lại còn lộ rõ lo lắng và lúng túng. Điều này làm ông thoáng sững lại. Nhưng suy nghĩ một chút, ông như bừng tỉnh: một pháp y trẻ tuổi có thể viết ra loại nội dung như thế này, chắc chắn là kiểu người không muốn đời sống riêng bị quấy rầy, muốn yên tĩnh để tiếp tục tập trung nghiên cứu.

Lư tiến sĩ mỉm cười, nói chậm rãi: “Tôi hiểu rồi. Yên tâm, sau này mọi chuyện liên quan tôi sẽ đều gửi email trước để cậu chủ động xử lý. Tuyệt đối không để cậu bị làm phiền. Nếu có phỏng vấn gì, ta có thể chọn hình thức gọi điện hoặc video trực tuyến, thế nào?”

Ông ngừng một lát rồi nói tiếp: “Nhưng mà này, Chu pháp y, có chuyện phải nói trước với nhau. Sau này nếu cậu có viết thêm bài chuyên môn, không nhất thiết phải liên quan đến hóa học đâu, chỉ cần trong lĩnh vực pháp y là được. Nếu cần, cứ liên hệ tôi, tôi sẽ tìm giúp phòng thí nghiệm để cậu triển khai. Nếu là đề tài chuyên sâu, cần thiết bị lớn, tôi sẽ lo mọi thứ. Miễn là cậu chịu viết.”

Lời nói của Lư tiến sĩ tuôn ra như súng liên thanh, khiến Chu Ninh chóng mặt. Cậu há hốc mồm, mặt ngơ ngác, trong đầu chỉ còn lại biểu cảm: ⊙0⊙

Hiển nhiên, Lư tiến sĩ đã hiểu lầm ý cậu, nghĩ rằng cậu không muốn đồng ý, nên phải “chiêu dụ” để giữ chân hợp tác lâu dài. Suy cho cùng, người làm nghiên cứu một khi có tuổi, rất dễ rơi vào bế tắc, cần hướng đi mới, cần những người trẻ như Chu Ninh đồng hành.

Chu Ninh sờ túi tiền khô khốc, trong lòng thấy hơi ngại. Trước kia cậu nghe nói muốn đăng bài thì phải trả phí, nên khi Từ Đạt Viễn nhận lời giúp là cậu nghĩ mình khỏi lo phần đó. Giờ Lư tiến sĩ đích thân đến, lại còn mang theo tin tốt như vậy, nếu không nói gì thì cũng thấy áy náy.

Cậu khẽ ho nhẹ, nói nhỏ: “Bài luận này là chúng ta cùng ký tên, Lư tiến sĩ không cần phải hỏi ý tôi nữa. Tôi đồng ý cho đăng lại. Còn chi phí…”

Lư tiến sĩ lập tức giơ tay, đứng bật dậy. Bên cạnh, Lưu pháp y nhìn cảnh đó đến ngẩn người, không hiểu gì, chỉ biết ngơ ngác xoa cằm suy đoán.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Một người đàn ông cao lớn bước vào, dậm mạnh chân rồi ngẩng đầu lên nhìn. Thấy Lư tiến sĩ, anh ta lập tức kinh ngạc, vội vã bước tới bắt tay.

“Lư tiến sĩ? Ngài đến đội chúng tôi sao?”

“Từ đội trưởng, anh giới thiệu cái cậu Chu pháp y này cho tôi thật sự rất xuất sắc.”

Lư tiến sĩ nhanh chóng kể lại toàn bộ câu chuyện. Trên mặt ông vẫn đầy tiếc nuối, cảm thấy nếu không phải vì phải nhập viện thời gian trước, thì bài này đã có thể được đăng sớm hơn. Một vinh dự như vậy mà lại chậm mất mấy tuần, cảm giác tiếc hùi hụi.

Từ Đạt Viễn vừa định nói chen vào thì bị Lư tiến sĩ vỗ nhẹ tay ngăn lại, ông tiếp lời:

“Anh không hiểu đâu. Những kỹ thuật kiểu này, chúng ta hiện vẫn còn đang chạy theo. Thế mà giờ lại được một tạp chí danh giá như vậy chủ động liên hệ, còn bàn chuyện tái bản nghiêm túc như thế, đây là điều vô cùng đáng quý! Đối với nước ta mà nói, đây là chuyện lớn đấy!”

Chu Ninh ngồi đơ toàn thân. Mới đầu chỉ là cảm giác tê ở mắt cá chân, giờ lan đến tận cổ, tê rần cả người.

Chết rồi. Đúng là tự mình chuốc họa vào thân!

Lúc trước đâu nghĩ chuyện sẽ thành ra thế này. Chỉ mong có thể “đi đường tắt”, không tốn tiền vẫn có được một bài đăng. Ai dè thành chuyện to, mà còn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cả ba người Từ Đạt Viễn, Lưu Vĩnh Tân và Lư tiến sĩ cùng nhìn cậu chằm chằm. Chu Ninh biết giờ có trốn cũng vô ích. Lúc này nhất định phải thể hiện “tinh thần trách nhiệm” để không mất mặt.

Cậu nuốt nước bọt, nhìn Lư tiến sĩ.

“Lư tiến sĩ, tôi hỏi thật nhé. Cái bài này, đăng trên "Tạp chí nghiên cứu pháp y " trong nước và "Journal of Forensic Science International " ở nước ngoài… thì phải trả bao nhiêu tiền vậy? Tôi… tí nữa tôi ra ngân hàng chuyển khoản cho anh!”

Lư tiến sĩ ngớ người.

Lưu pháp y thì mắt trừng tròn như cái đĩa, nhìn cậu như thể vừa nghe nhầm gì đó, mặt đầy dấu chấm hỏi.

Ông ho khan, nói to: “Hai người đúng là không cùng một tần số. Tôi ở bên ngoài nghe mà còn hiểu là cậu đồng ý thì người ta sẽ đăng. Có khi còn được nhận tiền nhuận bút nữa ấy chứ!”

Mắt Chu Ninh sáng rỡ, lập tức tỉnh cả người.

“Khoan đã… nhuận bút? Là… được tiền á? Bao nhiêu tiền vậy?”