Chương 25: Cô giáo Hạ

Chu Ninh cảm thấy lo lắng nên vội vàng bắt máy:

"Chú hai, sao tự dưng gọi cho cháu vậy? Ông nội cháu có chuyện gì không ổn ạ?"

"Phủi phui, cái thằng nhóc này, sao nói năng không lấy gì làm tốt đẹp vậy? Ông nội cháu không sao, chân đã hết sưng, vừa ăn cơm xong còn ra ngoài đi bộ. Chú gọi cháu vì chuyện khác cơ."

Nghe thế, Chu Ninh mới thở phào nhẹ nhõm. Dù gì người thân cũng chỉ còn lại vài người, không có chuyện gì là tốt nhất. Nhưng nhớ đến chuyện thím hai giới thiệu đối tượng lần trước, cậu lại thấy hơi căng thẳng.

"À, vậy thì tốt rồi ạ. Thế có chuyện gì vậy chú?"

Chu Hướng Hoa thở dài một hơi:

"Nghe nói mấy hôm nay cháu dính vào vụ án gì đó, đợi cháu bớt bận chú mới dám gọi. Chú thay mặt thím hai xin lỗi cháu ai mà nghĩ Trình Lị lại là loại người như vậy. Từ đội trưởng bảo không cần đưa tiền gì cho nó cả. Nó như vậy là tống tiền rồi, chú có bằng chứng trong tay, không sợ."

Chu Ninh cười khổ:

"Chú nói gì vậy, thím cũng chỉ vì lo cho cháu thôi. Người trong nhà cả, làm sao cháu giận được. Chú cứ bảo thím đừng để trong lòng. Xong vụ án này, cuối tuần cháu sẽ về thăm mọi người."

"Đừng có nói chen ngang, chú còn chưa nói hết! Gần đây đúng là bận thật, ngày nào cũng phải đi kiểm tra. Nhưng chuyện lấy vợ gả chồng không thể vì cái khúc mắc này mà trì hoãn. Qua Tết Âm Lịch là cháu 27 tuổi rồi, cha mẹ thì không còn..."

Chu Ninh nhấc điện thoại ra xa, bất đắc dĩ lắc đầu. Chú hai và thím đúng là thật lòng thương cậu. Nhưng nói đến chuyện yêu đương, lấy vợ... thì cậu thật sự chưa tính tới. Trước kia hệ thống chưa kích hoạt, cậu còn thoải mái. Giờ mỗi tối đều bị hệ thống “huấn luyện”, nào có thời gian rảnh để mà yêu với đương?

Đúng như dự đoán, đầu dây bên kia vẫn còn lải nhải:

"Cháu có nghe chú nói không đó?"

"Có nghe mà, chú đừng lo. Chuyện tìm người yêu thì cháu không gấp đâu. Cái này còn phải hợp duyên, đâu thể tùy tiện chọn bừa một cô gái là được đâu?"

Nghe vậy, Chu Hướng Hoa yên lặng vài giây. Chu Ninh tranh thủ lên tiếng:

"À đúng rồi, cháu đang cần nhờ thím giúp một việc. Thím có quen ai dạy vẽ không, giới thiệu cho cháu một người được không ạ?"

"Vẽ tranh? Cháu định học vẽ làm gì?"

Chu Ninh chớp mắt. Với trình độ vẽ như học sinh mẫu giáo của cậu, chỉ dựa vào hệ thống huấn luyện thì khó mà theo kịp. Có người dạy bài bản vẫn hơn.

"Cháu muốn nâng cao năng lực chuyên môn. Trong đó, quan trọng nhất là kỹ thuật vẽ chân dung. Ý cháu là vẽ phục dựng khuôn mặt người từ hộp sọ ấy. Nếu thím quen ai dạy thể loại này thì giúp cháu giới thiệu với."

Chu Hướng Hoa trầm ngâm một lúc, rồi “bốp" một tiếng như vỗ đùi đen đét:

"Chờ chút, tối nay chú gửi tin nhắn cho cháu. Chú nhớ bên trường của thím mới có một cô giáo mỹ thuật mới chuyển về, học ở bên Mỹ, còn được nhiều nơi mời đi giảng dạy. Nghe nói ở Nhà Thiếu Nhi còn có phòng vẽ riêng!"

Chu Ninh ngẩn ra, giờ mấy cô giáo cũng “cuốn” thế sao? Dạy tiểu học thôi mà bằng cấp cao chót vót?

"Cái này… Hay là thím tìm người bình thường thôi, trình độ như vậy dạy cháu có hơi phí của."

"Đừng có nói nhiều, để chú lo! À, cuối tuần không có gì thì đừng về quê. Ông nội nói thời tiết lạnh rồi, để ông đi theo chú lên thành phố ở cho tiện. Đến lúc đó cả nhà ở chung một khu tập thể, còn lăn tăn gì nữa. Cháu cứ tập trung lo công việc đi, chuyện kia để chú lo."

Cạch! Điện thoại bị dập ngang.

Chu Ninh đơ người, chú hai từ bao giờ lại quyết đoán như vậy? Cậu cứ có cảm giác mình vừa bỏ sót điều gì... nhưng thôi, hai ngày này đầu óc quá tải rồi. Cậu lắc đầu, thu dọn đồ đạc về nhà ngủ.

Thứ Bảy, Ngày 30 tháng 10 năm 2010

Trên tủ đầu giường, điện thoại sạc kêu leng keng. Chu Ninh mở mắt, bị tiếng động này kéo ra khỏi giấc ngủ lơ mơ sau buổi “huấn luyện” đêm qua. Cậu hít một hơi sâu, bật dậy:

"Chết tiệt, đêm qua còn là bài tập phân tích nguyên nhân tử vong theo từng bước... Phần trăm chính xác đạt khoảng 60%, may mà không bị điện giật liên tục!"

Lần này, hệ thống cho cậu bài phục dựng khuôn mặt từ hộp sọ, có người chết bị biến dạng hoàn toàn, không nhận diện được. Chu Ninh phải chọn ảnh tương ứng từ hàng trăm bức hình, mà chọn sai thì bị điện giật. Cậu bị giật suốt đêm, giờ người cậu như bị “nướng muối ớt”.

Cầm lấy điện thoại may quá, có tin nhắn từ chú hai!

Chu Hướng Hoa:

Cô giáo tên Hạ Mạt Mạt

Số điện thoại: 1390542****

QQ: ******

Cứ bảo là cháu trai của chú, nói rõ nội dung cần học. Cô Hạ có vẻ rất hứng thú. Chú đã giúp cháu đặt lịch hẹn sáng nay 10:00 tại phòng vẽ thư giãn, tầng 2 Cung Văn Hóa.

Nhớ ăn mặc cho đàng hoàng, đừng đến trễ! Nhớ kỹ!

Chu Ninh lập tức phản hồi: "Đã rõ."

Cậu nhanh chóng nhảy xuống giường, vội vàng đi tắm rửa. Sau khi chỉnh tề lại đầu tóc và quần áo, mùi khét vì bị "nướng điện" đêm qua dường như vẫn còn vương trên người. Nhìn đồng hồ đã là 9 giờ, cậu liền nấu vội một gói mì ăn liền, ngốn sạch trong vài phút, thay áo khoác mới rồi lập tức ra ngoài.

Rời khỏi khu dân cư Ngọc Hoa, Chu Ninh đi thẳng đến Cung Văn Hóa. Địa điểm cũng không quá xa, chỉ cần băng qua công viên là đến nơi. Cậu bất ngờ khi thấy nơi này đã được trùng tu lại kiến trúc kiểu cổ, thiết kế theo phong cách đấu củng* truyền thống, vừa thanh nhã lại đẹp mắt.

Vào bên trong Cung Văn Hóa, Chu Ninh theo bảng chỉ dẫn đi thẳng lên tầng hai, đến phòng vẽ thư giãn. Từ trên lầu vọng xuống tiếng đàn piano, chắc là cuối tuần có nhiều trẻ con đến học năng khiếu.

Cậu gõ cửa vài cái, bên trong vọng ra giọng nữ dịu dàng:

"Mời vào."

Chu Ninh đẩy cửa bước vào. Trong phòng, một cô gái mặc váy dài đang đứng cạnh giá vẽ, hơi nghiêng đầu nhìn về phía cậu. Tóc dài được vấn gọn ra sau bằng một cây cọ vẽ, vài lọn tóc rũ xuống bên má.

Cô ấy không trang điểm, nhưng vẻ ngoài đã rất xinh đẹp, khuôn mặt tinh tế, nụ cười dịu dàng, đôi lúm đồng tiền thấp thoáng nơi khóe môi, ánh mắt sáng lấp lánh khiến Chu Ninh thoáng ngây người, bối rối đến mức không biết mở lời ra sao.

"Anh là Chu Ninh phải không? Mau vào đi."

Chu Ninh vội gật đầu, nhanh chóng đóng cửa lại. Cô gái kia đi tới bên anh, nhẹ nhàng nói:

"Tôi là Hạ Mạt Mạt, còn khoảng 5 phút nữa là tan lớp. Anh cứ tự nhiên ngồi quan sát, làm quen một chút với không gian nơi đây."

Cách sắp xếp chu đáo như vậy khiến Chu Ninh lập tức thấy thoải mái hơn rất nhiều, cậu mỉm cười đáp lại đầy biết ơn.

Lúc đầu cậu cứ tưởng phải học chung với các sinh viên nghệ thuật chuyên nghiệp, nghĩ đến đã thấy áp lực rồi. Giờ nhìn kỹ, trên bục chỉ có vài lọ hoa, bình sứ và trái cây làm mẫu, những thứ cậu từng thấy qua trên TV chứ chưa bao giờ trực tiếp vẽ.

Không dám làm phiền, Chu Ninh rón rén bước tới đứng sau một nam sinh đang vẽ. Nhìn thấy bài vẽ, mặt cậu không tự chủ được mà giật giật.

"Cái gì vậy trời... vẽ giống y như máy in!"

Bên cạnh vài người khác có thể hơi kém hơn một chút, nhưng đường nét đều rất có hồn, cọ vẽ bay lượn nhịp nhàng trên giấy. Chu Ninh dù không hiểu, nhưng nhìn thấy Hạ Mạt Mạt mỉm cười gật đầu, chắc chắn là vẽ rất ổn.

Lúc này, Hạ Mạt Mạt đi lên giữa lớp, vỗ tay ra hiệu:

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Ngày mai nhớ đến đúng giờ, thời gian ôn thi nghệ thuật không còn nhiều nữa, mỗi cuối tuần đều phải tranh thủ luyện tập."

Đám học sinh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, ríu rít chào tạm biệt rồi rời đi. Trước khi ra ngoài, ai nấy đều lén liếc Chu Ninh vài cái, ánh mắt lấp lánh đầy vẻ tò mò như thể vừa phát hiện được điều gì đó thú vị.

Hạ Mạt Mạt liếc đồng hồ rồi mỉm cười có phần áy náy.

"Xin lỗi nhé, tôi có dạy quá giờ một chút, để anh phải đợi lâu."

"Không sao đâu cô Hạ, tôi ngồi quan sát thấy rất thú vị." - Chu Ninh vội xua tay đáp lại.

Hạ Mạt Mạt mời Chu Ninh ngồi xuống chiếc ghế đẩu thấp. Chân dài của cậu phải gập lại hơi khó chịu, cảm giác chẳng khác gì học sinh tiểu học bị giáo viên gọi phụ huynh vậy.

"Tôi nghe cô Trần nói anh là pháp y, muốn học vẽ? Tôi không ngờ pháp y cũng cần kỹ năng hội họa đấy."

Trong ánh mắt của Hạ Mạt Mạt ánh lên vẻ tò mò. Đôi mắt sáng long lanh, ánh nhìn ấy khiến người ta khó lòng rời mắt. Chu Ninh hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Tôi muốn học kỹ thuật phục dựng khuôn mặt từ hộp sọ. Mà lĩnh vực này thì yêu cầu cao về hội họa và điêu khắc. Tôi thì… không giấu gì cô, trình độ chỉ cỡ mầm non tô màu thôi."

Hạ Mạt Mạt bật cười. Hai má lúm đồng tiền lại lộ ra, vô cùng duyên dáng.

"Thật ra có nền tảng hay không cũng không quan trọng. Người lớn học vẽ quan trọng là quyết tâm. Nghe anh nói đến phục dựng khuôn mặt, tôi cũng thấy rất hứng thú. Là kiểu dựa vào hộp sọ rồi dùng phần mềm hoặc tay để tái hiện lại khuôn mặt đúng không?"

Chu Ninh gật đầu, cô giáo này không chỉ xinh mà còn thông minh.

"Đúng rồi. Đó là một phần, còn có phần vẽ chân dung tội phạm dựa theo lời miêu tả của nhân chứng nữa. Tôi có thấy qua trong mấy phim trinh thám. Cái đó khó lắm, miêu tả một đằng hiểu một nẻo, rất khó đồng bộ giữa lời nói và hình dung. Kỹ năng này đòi hỏi người vẽ phải cực kỳ nhạy bén.

Nên tôi mới quyết tâm học từ đầu. Nhờ thím tôi giúp tìm cô giáo dạy chuyên môn."

Hạ Mạt Mạt đứng dậy, đi đến một chiếc tủ, lấy ra mấy mô hình thạch cao, gồm một quả cầu, một hình nón và một khối lập phương rồi đặt lên bục.

Sau đó, cô mang đến một túi bút vẽ cùng giá vẽ rồi đặt trước mặt Chu Ninh.

Đã quyết tâm rồi thì bắt đầu từ bài nhập môn nhé. Buổi học hôm nay của chúng ta là về sáng tối và hình khối.

Hai tiếng sau…

Cánh tay và cổ tay của Chu Ninh như không còn là của mình nữa. Cậu nhìn tác phẩm của mình trên giá vẽ, một mảng tối om, chẳng rõ khối cầu đâu, khối vuông đâu, gương mặt cậu đỏ lên vì ngượng, gãi đầu nói nhỏ.

"Mắt thì thấy đấy, nhưng tay không chịu nghe lời. Thật sự xin lỗi cô Hạ."

Hạ Mạt Mạt nhìn bài vẽ, vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng.

"Phác họa là môn kiểm tra khả năng cảm nhận. Hôm nay mới chỉ là giới thiệu kỹ thuật cơ bản như cách cầm bút, tạo nét, biểu đạt sáng tối… Chỉ cần anh luyện tập chăm chỉ, chắc chắn sẽ tiến bộ."

Chu Ninh thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn đồng hồ đã là 12 giờ trưa.

Cậu hơi ngập ngừng một chút, quay sang nhìn Hạ Mạt Mạt.

"Cô Hạ, trưa nay cô có rảnh không? Tôi mời cô ăn cơm, tiện thể trao đổi luôn lịch học lần tới."

Chú thích:

Phong cách đấu củng: là một dạng kết cấu kiến trúc cổ truyền Trung Hoa (và ảnh hưởng đến cả kiến trúc truyền thống Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc...), được sử dụng chủ yếu trong kiến trúc gỗ. “Đấu” là những khối gỗ hình vuông, giống như miếng kê đỡ. “Củng” là những thanh gỗ nối hoặc đỡ giữa các “đấu”, thường có hình vòng cung hoặc thẳng.

Hai bộ phận này l*иg ghép vào nhau tạo thành một hệ thống đỡ mái nhà, nằm giữa cột và mái hiên, giúp phân tán trọng lực của mái xuống cột trụ.

Một số hình ảnh tiêu biểu:

- Kiến trúc Tử Cấm Thành (Trung Quốc)

- Chùa Một Cột, chùa Keo (Việt Nam)