Chỉ trong nháy mắt, cảnh tượng trên màn hình trong suốt trước mặt Chu Ninh thay đổi. Không còn những dòng chữ xanh lè trôi qua như trước nữa, thay vào đó là một mô hình hoạt họa chân dung của chính cậu, bên dưới là các thông tin cá nhân hiển thị rõ ràng.
[Người được hệ thống liên kết: Chu Ninh
Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ cấp trung. Hệ thống rút thăm khen thưởng cho bạn là: “Kỹ thuật phục hồi khuôn mặt người (Cấp 1)”
Vui lòng lựa chọn một trong hai hình thức học:
- Nhận trực tiếp kỹ năng
- Hoàn thành học tập theo lộ trình trong 15 ngày]
Hai lựa chọn sáng lên, hiện rõ trước mắt cậu khiến cho Chu Ninh hơi ngẩn người:
“Kỹ thuật phục hồi khuôn mặt người”?
Đây chẳng phải... vẽ chân dung sao?
Cậu đã căng não hai ngày trời vì vụ án, không ngờ phần thưởng lại là cái gì giống như mỹ thuật thế này. Nhưng mà nói tới mới nhớ, trong tổ hình sự bên cạnh, cũng có một “nhân tài” cực kỳ lợi hại, chỉ cần dựa vào mô tả của nhân chứng là có thể vẽ ra bức họa chân dung chính xác của hung thủ.
Vậy thì thứ kỹ thuật này cũng không hẳn là vô dụng.
Chẳng qua nó chưa ăn nhập lắm với nghề pháp y mà cậu đang theo đuổi.
Do dự một chút, cuối cùng Chu Ninh chọn lộ trình học 15 ngày. Dù sao cậu cũng không có nền tảng hội họa, chọn “nhận ngay” e là chưa tiêu hóa nổi, chỉ tổ đau đầu như lần trước.
Hơn nữa, Chu Ninh giờ đây đã dần nắm được cơ chế hoạt động của hệ thống: chỉ cần cậu tiếp xúc với thi thể trong một vụ án, hệ thống sẽ kích hoạt nhiệm vụ, kèm theo các “món quà” hậu hĩnh nhưng cũng đầy áp lực.
Cái kiểu ép ăn nhồi nhét như lần đầu tiên thực sự khiến người ta hoảng hồn. Nếu giờ có thể từ tốn học, vậy thì cứ từ tốn học, chẳng việc gì phải vội.
Nghĩ thông rồi, cậu không ngần ngại chọn lộ trình 15 ngày.
Màn hình chuyển tiếp.
[Đang tải dữ liệu kỹ thuật... Vui lòng chờ trong giây lát...2 phút sau sẽ hoàn tất tải về.]
Lần này không còn cảm giác đau đầu như muốn nổ tung như lúc tiếp nhận kỹ năng giải phẫu lần trước. Chỉ hơi thấy mắt ê ẩm một chút, rồi dần dần hiện lên từng trang sách chuyên ngành, từng đoạn phân tích, từng khái niệm mấu chốt.
Cậu chú ý lướt qua ngày xuất bản của tư liệu: năm 2021.
Chu Ninh kinh ngạc. Đây là tri thức của mười một năm sau so với thời điểm hiện tại!
Phải biết rằng, tri thức chuyên ngành trong các trường đại học thường tụt hậu vài năm, mà ngành y lại càng thay đổi nhanh. Những tài liệu mới nhất có thể nói là tiên tiến tuyệt đối.
Chu Ninh càng đọc càng thấy bất ngờ. Kỹ thuật phục hồi không chỉ đơn giản là dựa vào mô tả để vẽ tranh chân dung hung thủ như cậu nghĩ lúc đầu. Nó là một hệ thống hoàn chỉnh:
Dựa trên cấu trúc xương sọ, kết hợp tuổi, giới tính, chiều cao, cân nặng của nạn nhân để phục dựng lại khuôn mặt sinh thời của người đã khuất.
Càng xem càng thấy đẳng cấp.
Cậu nuốt nước bọt, đến khi nghe “tích” một tiếng, trước mặt xuất hiện hẳn một quyển sách điện tử dày cộp có tiêu đề:
Kỹ thuật phục hồi chân dung người – Bản quyền đặc biệt
Lật qua mấy chương đầu, cậu nhận ra nội dung trong sách cực kỳ chi tiết. Mặc dù chưa từng học vẽ, nhưng qua phần giới thiệu kỹ thuật, Chu Ninh vẫn hiểu được, bởi mọi thứ được trình bày rất dễ tiếp cận, như thể dành riêng cho người mới bắt đầu.
Chưa từng có lớp học chính quy nào khiến cậu chăm chú đến thế.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, xe chợt khựng lại. Chu Ninh mở mắt ra.
Từ Đạt Viễn đã đứng giữa sân chờ sẵn, vừa vẫy tay, người phía sau đã bước lên áp giải Vương Thành Quyên đi. Các mẫu máu Chu Ninh mới thu thập thì được chuyển trực tiếp đến bệnh viện huyện, không cần phải lên thành phố xét nghiệm.
Từ Đạt Viễn vỗ vai Chu Ninh một cái mạnh mẽ, tràn đầy phấn khích:
“Giỏi lắm, Chu pháp y! Nói cậu là phúc tinh của tôi quả không sai, lần nào cũng mang đến bất ngờ. Giao chỉ tiêu 5 phần, cậu cho tôi kết quả tận 10 phần. Các cậu ai cũng nên học tập, người ta năng lực tốt, tác phong lại nghiêm túc!”
Mấy người như Hà Xuân Dương đứng bên cạnh cười ha hả. Không ai ghen ghét hay châm chọc vì ai cũng thật lòng vui mừng. Từ lúc nhận được báo án đến khi phá được án, chưa đầy 48 tiếng, tốc độ này đúng là kỷ lục.
Chu Ninh có hơi ngượng ngùng, dù sao cũng bị khen trước mặt nhiều người như vậy.
“Sếp Từ khen quá lời rồi. Tôi chỉ may mắn thôi ạ. Có điều, khẩu cung của Vương Thành Quyên cần tra hỏi kỹ. Người này nói dối như cơm bữa. Lúc nãy tôi có ghi âm toàn bộ đoạn đối thoại, để lát tôi gửi lại cho sếp.”
Từ Đạt Viễn gật đầu lia lịa:
“Được. Hà Xuân Dương, cậu đi thẩm vấn. Cô ta giấu hung khí, che giấu tung tích hung thủ, việc này đã đủ điều kiện tạm giam. Nhớ phân tích rõ lợi hại cho cô ta. Nếu chịu hợp tác thì cũng nên ghi nhận lập công.”
Hà Xuân Dương phấn khởi bước đi. Lần này có đầy đủ bằng chứng xác thực trong tay, chẳng còn gì khó khăn cả.
Triệu Tân Lợi thì đi giao mẫu, còn Chu Ninh quay về văn phòng, bắt tay vào việc viết báo cáo giám định tử thi. Trước đó mới chỉ ghi chú sơ lược, giờ phải hoàn chỉnh đầy đủ, đính kèm toàn bộ kết quả xét nghiệm, ảnh chụp, đối chiếu, không thể chậm trễ.
Mãi đến gần hết giờ làm, khi mặt trời sắp lặn, Triệu Tân Lợi với bộ mặt rạng rỡ lao vào văn phòng, ghé sát Chu Ninh đang dán mắt vào hồ sơ:
“Ê này, cậu không tò mò kết quả thẩm vấn à? Ngồi đây hí hoáy viết báo cáo mãi mà không mệt sao?”
Chu Ninh liếc Triệu Tân Lợi một cái, ánh mắt kia đã nói lên tất cả.
“Muốn nói thì nói nhanh đi. Tôi phải tranh thủ xử lý xong đống báo cáo này, không thể vì việc của tôi mà để vụ án này bị trì trệ. Từ đội trưởng với mọi người vẫn đang căng mình chạy đua với thời gian. Thời kỳ đặc biệt này, sự ổn định trong huyện là điều quan trọng nhất.”
Triệu Tân Lợi lập tức cụt hứng, ngồi phịch xuống bên cạnh Chu Ninh, tiện tay cầm lấy xấp báo cáo liếc qua một lượt.
“Nói chuyện với mấy người thông minh như các cậu thật chán chết. Sếp Từ sai tôi đến xem báo cáo của cậu làm xong chưa. Vụ án phải khẩn cấp chuyển sang bên kiểm sát rồi, lý do y chang như cậu vừa nói thôi.”
Chu Ninh kiểm tra lại lần cuối, mẫu máu do Triệu Tân Lợi mới mang về cũng đã được thêm vào. Không thấy sơ sót nào, cậu mới đem toàn bộ hồ sơ đưa cho hắn.
“Vậy anh kể đi, Lưu Vượng Tài và Vương Thành Quyên khai gì rồi?”
Lúc này Triệu Tân Lợi mới nở nụ cười lại, khuỷu tay chống bàn, ghé sát, vẻ mặt đầy thần bí:
“Tôi thực sự là phục cậu luôn. Cậu đoán đúng như thần. Lưu Vượng Tài tuy đã ly hôn trên giấy tờ, nhưng trong lòng vẫn chẳng buông được. Hắn ta giấu nhẹm chuyện ly hôn với người trong thôn, vẫn âm thầm cho Vương Thành Quyên theo dõi Chu Mỹ Phượng.
Ngày 21, sau khi Chu Mỹ Phượng gọi điện cho hắn, hắn lập tức lên xe quay về thôn. Hắn không dùng giấy tờ tùy thân để mua vé, nên Hà Trung đội tra mãi không ra. Giữa trưa, hắn cải trang đến gặp Vương Thành Quyên. Cô ta chuẩn bị sẵn cơm nước, hắn giấu đồ ăn ở lán đá.
Đêm 10 giờ, hắn lẻn vào nhà mình qua đường tường sau, không đi cửa chính. Vừa vào nhà, thấy Lý Đức Lâm và Chu Mỹ Phượng đang nằm ngủ. Lý Đức Lâm say rượu, Chu Mỹ Phượng vừa lay hắn dậy thì đã muộn.
Hắn lẻn vào bếp lấy dao, đâm trúng cổ Lý Đức Lâm. Lý Đức Lâm hoảng loạn ôm quần áo định chạy, bị hắn đâm tiếp 5 nhát. Chu Mỹ Phượng lao tới ngăn, cũng bị đá cho bất tỉnh.
Sau đó, Lưu Vượng Tài thu dọn hiện trường, băng bó tay, rồi dùng khăn trải giường bọc Chu Mỹ Phượng đang bất tỉnh, khiêng tới lán đá nhốt lại. Hắn bắt đầu nghĩ cách xóa sạch nghi ngờ, tạo chứng cứ ngoại phạm.”
Chu Ninh gật đầu liên tục, nghe rất chăm chú.
Triệu Tân Lợi nói tiếp:
“Khoảng 11 giờ đêm hôm đó, Vương Thành Quyên có nghe tiếng động từ nhà Lưu Vượng Tài. Cô ta có gọi nhưng không ai đáp, nên cũng không dám qua. Thực ra cô ta nghi ngờ Lưu Vượng Tài đã ra tay với Chu Mỹ Phượng rồi. Cô ta luôn ghen với Chu Mỹ Phượng. Cùng là phụ nữ kết hôn rồi, có con rồi, mà còn có đàn ông tốt với cô ấy, sao Chu Mỹ Phượng không tức?
Đến đêm ngày 24, Lưu Vượng Tài khiêng Chu Mỹ Phượng từ lán đá về nhà, treo lên xà nhà, ngụy tạo hiện trường treo cổ tự tử, lại còn dọn dẹp lần nữa để giống hệt như vụ tự sát thật sự.
Hắn bò ra bằng cửa sổ phía Bắc, qua nhà Vương Thành Quyên mượn cây chĩa ba để đóng cửa sổ lại. Nhưng đêm tối quá, hắn không để ý là cửa sổ không đóng kỹ. Sau khi dùng xong, hắn trả lại chĩa ba, bị Vương Thành Quyên phát hiện.
Hắn đưa cô ta 500 đồng, bảo mua đồ ăn cho bọn trẻ. Còn căn dặn sáng ngày 27 phải đến nhà hắn, nếu thấy gì bất thường thì báo cảnh sát. Cô ta hỏi hắn đã làm gì, hắn đe dọa: “Muốn sống thì đừng hỏi nhiều, không lại chết giống Chu Mỹ Phượng.”
Vương Thành Quyên sợ chết khϊếp, không dám nói gì. Hắn lập tức lên xe rời khỏi thôn, đến lại thành phố Lỗ Đông trong đêm. Bao tay và quần áo đều bị hắn ném vào thùng rác ở nhà ga.”
Chu Ninh thở dài.
“Vương Thành Quyên cũng ngu thật. Nếu lúc đó hắn muốn gϊếŧ thêm một mạng để bịt miệng thì cô ta cũng không sống nổi. Rõ ràng là có mưu đồ từ trước, không phải gϊếŧ trong cơn nóng giận. Hắn đã có kế hoạch làm giả hiện trường từ đầu.”
“Chuẩn luôn,” - Triệu Tân Lợi gật đầu. - “Đội trưởng cũng nói thế. Vụ này chạy trời không khỏi án tử. Còn Vương Thành Quyên thì phải chờ tòa phân xử, chắc chắn không dễ định tội. Thôi, tôi tranh thủ chưa tan ca, đi nộp hồ sơ. Làm công thật khổ, không được nghỉ chân phút nào.”
Chu Ninh cười, ném tập báo cáo vào người hắn:
“Đừng lải nhải nữa, mau đi đi!”
Sau khi đưa mắt nhìn Triệu Tân Lợi ra khỏi phòng, Chu Ninh mới thực sự thấy nhẹ nhõm. Vụ án này, hung thủ không khó đoán, nhưng chứng cứ để buộc tội thì cực kỳ khó tìm. Nếu không phải cậu quyết định quay lại hiện trường lần hai, e rằng vụ án này đã bị “nghẽn” ở chỗ không đủ bằng chứng.
Chu Ninh lắc đầu, bắt đầu đóng máy tính.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Trên màn hình là dòng chữ “Chú hai” cứ nhấp nháy liên tục. Chu Ninh hơi ngẩn người, nhớ lại cuối tuần trước ông nội bị trật chân, không lẽ bây giờ lại có chuyện?