Chương 23: Lấy phần thưởng

Chu Ninh nhìn chằm chằm Vương Thành Quyên. Cô ta đã nhắm mắt lại, dường như mang vẻ cam chịu số phận.

“Hai đứa nhỏ là con của Lưu Vượng Tài?”

Vương Thành Quyên gật đầu.

“Lưu Bỉnh Nghĩa biết rõ. Anh ta... chuyện đó không được. Cả thôn ai cũng biết. Cũng chẳng phải chuyện gì bí mật to tát. Dù sao cũng là họ hàng gần, chẳng xa tới năm đời, huyết thống vẫn còn gần. Mấy ông chú trong họ đều đứng ra làm chủ.”

Câu trả lời này khiến Chu Ninh sững người. Cả cái thôn đều biết chồng cô ta là người "bị cắm sừng", thậm chí còn bị cắm một cách công khai và chủ động, mà dân làng dường như lại... chấp nhận chuyện đó? Tư tưởng gì kỳ lạ vậy?

“Đừng để tôi phải hỏi từng câu một. Những gì cô nói với chúng tôi ở đây và những gì cô khai với đội hình sự là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nếu để chúng tôi đưa cô đi, thì khi đó không phải là hỗ trợ điều tra ở đồn công an đâu. Cô hiểu không?”

Vương Thành Quyên lại gật đầu, lau nước mũi bằng tay áo. Động tác này kéo theo cả Lưu Dũng bên cạnh cô ta cũng giơ tay lên theo, rõ ràng là phản xạ có điều kiện chứng tỏ cậu bé sợ hãi.

“Anh muốn biết gì thì hỏi đi. Tôi biết cái gì thì nói cái đó.”

Chu Ninh ngừng lại một nhịp.

“Được, vậy trả lời tôi. Sau ngày 18 tháng 10, cô gặp Lưu Vượng Tài vào những ngày nào?”

“Sáng sớm ngày 21. Tôi thấy Chu Mỹ Phượng đi ra chợ. Vừa nhìn là tôi biết ngay cô ta lại đi gặp Lý Đức Lâm. Tôi gọi điện báo cho Lưu Vượng Tài, giữa trưa anh ta đến nhà tôi, nói là muốn đi theo xem thử. Tôi đưa anh ta bánh lạc, chuẩn bị cả thịt nướng, rồi anh ta đi luôn.

Tới nửa đêm ngày 24 mới thấy anh ta quay lại. Lúc đó trời còn chưa sáng. Tôi nghe tiếng leng keng leng keng, đá Lưu Bỉnh Nghĩa mấy cái mà hắn ngủ như chết. Tôi cầm đèn pin tự đi ra ngoài xem, vừa đến cổng thì thấy đống củi có tiếng động.

Lưu Vượng Tài chui từ trong đó ra, giày xách lên cổ, tay cầm cái chĩa ba nhét vào đống giấy lộn. Hắn bảo tôi đem giấy đi đốt, đốt luôn cả cái chĩa, không được để lại gì hết.

Sau đó đưa tôi 500 nghìn, bảo tôi mua đồ ăn cho mấy đứa nhỏ. Rồi còn nói đang làm chuyện lớn, phải trốn đi mấy ngày. Ngày 27 thì bảo tôi tìm cớ sang nhà hắn xem có gì khác thường thì báo cảnh sát.

Tôi lúc đó sợ chết khϊếp, biết chắc chắn là có chuyện rồi. Hỏi thì hắn không nói. Tôi có đưa cho hắn ít đồ ăn, rồi hắn đi ngay trong đêm. À mà xe ba bánh nhà tôi hình như cũng bị hắn lấy đi.”

Chu Ninh liếc sang chiếc xe ba bánh trong sân. Nếu để người đầu óc chậm như Vương Thành Quyên cũng phát hiện ra điều bất thường, vậy thì trên xe chắc chắn đã có vết máu.

Cậu lấy thuốc thử Luminol ra, xịt một lượt lên phần thùng xe. Quả nhiên, ánh huỳnh quang phản ứng lập tức hiện lên cho thấy có dấu máu.

Triệu Tân Lợi cười toe toét, lập tức quỳ xuống giúp Chu Ninh thu mẫu. Hắn nhìn nhiều lần rồi cũng học lóm được vài chiêu, còn chủ động lấy thuốc thử xịt thêm vào phần trong thùng xe.

Đúng lúc đó, điện thoại Chu Ninh đổ chuông. Là số của Từ Đạt Viễn.

Cậu lập tức bắt máy và bước ra khỏi sân nhà họ Lưu.

“Từ đội trưởng.”

“Chu pháp y à, tin từ toà án mới gửi tới, cậu đoán không sai. Chu Mỹ Phượng từng nộp đơn ly hôn trước Tết năm ngoái nhưng bị bác. Tháng 5 năm nay nộp lại với bằng chứng bị bạo hành, toà đã chấp thuận, tuyên ly hôn. Nhưng Lưu Vượng Tài không chịu nhường quyền nuôi con, tranh chấp khá căng.

Sau này chẳng biết ai bày mưu cho Lưu Vượng Tài nên hắn đề nghị điều kiện: giữ nguyên trạng một năm, để Chu Mỹ Phượng ly hôn nhưng không rời nhà, đợi con học xong tiểu học rồi mới công bố chuyện ly hôn. Hắn cũng cam kết không quay về nếu không có việc gì, thậm chí còn ký văn bản.”

Chu Ninh gật đầu, bỗng thấy mọi thứ đều có thể lý giải.

“Tốt quá rồi, sếp Từ. Bên tôi đã tìm được giấy vệ sinh dính máu ở lán đá, còn có dấu vết sinh hoạt. Đã thu mẫu, lát về xét nghiệm. Tôi nghi ngờ đó chính là nơi Lưu Vượng Tài ẩn náu, cũng là nơi hắn giam giữ Chu Mỹ Phượng trước khi gây án.”

Ngoài ra, còn vài phát hiện nữa."

Trong đầu Chu Ninh nhanh chóng sắp xếp lại các manh mối, từng bằng chứng xuất hiện rõ ràng như trình chiếu trên một màn hình trong suốt ngay trước mắt cậu.

Ngay lúc ấy một tiếng "Tích" vang lên khiến Chu Ninh khựng lại, lời định nói cũng tắc nghẹn.

[Chúc mừng! Đã hoàn thành nhiệm vụ trung cấp: xác định được đối tượng nghi phạm chính. Hiện tại có thể nộp nhiệm vụ để hệ thống đánh giá kết quả. Thời gian hoàn thành vượt chỉ tiêu. Mời chọn: nhận thưởng ngay bây giờ, hay đợi sau.]

Không chút do dự, Chu Ninh chọn “để sau”. Đang gọi điện thoại báo cáo mà bị cắt ngang thì chẳng khác gì rước xui xẻo vào người.

Điện thoại bên kia, Từ Đạt Viễn đợi một lúc thấy Chu Ninh im lặng, liền bật cười:

“Nhóc con, lấp lửng cái gì thế? Có gì thì nói thẳng!”

Chu Ninh điều chỉnh tâm trạng, bắt đầu báo cáo:

“Là thế này, hai đứa nhỏ nhà Lưu Bỉnh Nghĩa, nhìn mặt thì rất giống Lưu Vượng Tài. Tôi tra hỏi Vương Thành Quyên, cô ta cũng thừa nhận. Ngoài ra, trong nhà họ phát hiện một cây chĩa ba có dính vết máu và dấu vân tay rõ ràng của Lưu Vượng Tài. Tôi đã đối chiếu rồi, hoàn toàn trùng khớp.

Sau khi bị hỏi, Vương Thành Quyên cũng khai hết. Sự việc đại thể là vậy. Giờ chúng tôi sẽ đưa người về. Còn vật chứng, e là phải chạy thêm chuyến nữa về thành phố để giám định.”

Từ Đạt Viễn bên kia cười sảng khoái, giọng không hề giống một người đã làm việc căng thẳng suốt ngày đêm:

“Tốt lắm, Chu pháp y. Lần thứ hai cậu đến hiện trường mà tìm ra được chứng cứ then chốt thế này. Các cậu mau quay về đi, tôi sẽ cử người đưa vật chứng đi giám định.”

Chu Ninh trầm ngâm. Nếu hệ thống đã xác nhận bằng chứng, nghĩa là trên khung cửa sổ phía bắc chắc chắn còn dấu vết của cây chĩa ba, chẳng qua cậu chưa kịp để ý đến. Dù thế nào cũng phải quay lại kiểm tra.

“Sếp, chúng tôi sẽ về ngay sau khi tôi kiểm tra lại cửa sổ phía bắc. Nếu tìm được vết khớp với chĩa ba, thì toàn bộ chuỗi bằng chứng sẽ hoàn chỉnh.”

“Tốt!”

Từ Đạt Viễn hài lòng cúp máy.

Chu Ninh vừa quay lại thì thấy Triệu Tân Lợi đã đứng sau lưng, tay xách một chiếc thang nhôm rút gọn, vẫy tay gọi:

“Đi thôi! Tôi là phận cu li quen rồi. Cậu vẫn là người lên trước, tôi đỡ dưới.”

Chu Ninh bật cười. Chiếc thang vẫn còn mới nguyên chưa tháo bao, chắc chắn là do Triệu Tân Lợi xin thêm cho đội sau vụ án trước, không ngờ hôm nay lại dùng đến.

Hai người đi ra phía sau ngôi nhà. Chu Ninh theo thói quen đi thẳng đến cửa sổ bắc. Triệu Tân Lợi mở thang, giữ chặt cho Chu Ninh leo lên. Vừa đứng vững, cậu đã thấy hai lỗ thủng nhỏ bên cạnh khung cửa sổ.

Quan sát kỹ, đo khoảng cách, Chu Ninh dám chắc: đây chính là vết đâm do chĩa ba để lại.

Chụp ảnh, thu mẫu, hoàn thành thủ tục, Chu Ninh mới leo xuống, thở dài nhẹ nhõm.

“Xong rồi. Có thể quay về đội được rồi.”

Tiểu Lưu áp giải Vương Thành Quyên ngồi ghế sau. Chu Ninh ngồi ghế phụ, Triệu Tân Lợi khởi động xe, rẽ vào con đường nhỏ dọc bờ biển, hướng về trụ sở.

Chu Ninh nhắm mắt lại. Cậu thực sự mệt mỏi, nhưng đây cũng là thời điểm tốt nhất để lãnh thưởng từ hệ thống.

Vừa nãy hệ thống ép cậu nộp nhiệm vụ, cảm giác quá vội. Cậu còn chưa kịp hoàn thiện toàn bộ dữ kiện cơ mà? Hơn nữa, các mẫu xét nghiệm còn chưa có kết quả.

Mở mắt, Chu Ninh bật điện thoại. Đây là chiếc điện thoại mới do ông nội vừa đổi cho cậu, cấu hình mạnh, không cần lo chuyện dung lượng hay tốc độ mạng.

Cậu đăng nhập hộp thư công việc của phòng pháp y. Quả nhiên, có mấy email kết quả giám định đã được gửi tới, trùng khớp với lúc cậu đang gọi điện.

Chu Ninh mở lần lượt:

1. Kết quả DNA:

Mẫu thai nhi và mẫu nam giới có quan hệ cha con sinh học.

2. Trên hung khí thu được chất dầu mỡ

Thành phần bao gồm: thịt bò, heo, gà, rau củ các loại. Phòng thí nghiệm nhận định: đây là dầu tích tụ trong khe giữa chuôi và lưỡi dao, do đâm mạnh nên mới trào ra.

3. Trong 124 mẫu máu thu tại hiện trường, mẫu số 34 (được đánh dấu là: "hung khí gửi tới để lấy mẫu máu") có chứa DNA của hai nam giới:

Một là DNA của nạn nhân nam đã tử vong,

Còn lại chính là Lưu Vượng Tài (mẫu được đưa giám định từ sáng sớm hôm trước).

4. Mẫu nôn mửa chứa: thịt bò, bông cải xanh, cà rốt, rượu vang đỏ.

5. Nồng độ cồn trong máu nạn nhân nam: 140mg/100ml.

Đọc đến đây, Chu Ninh không kìm được kích động.

Mẫu máu số 34 chứa cả DNA của nạn nhân và nghi phạm, hơn nữa còn là mẫu duy nhất trong 124 mẫu tìm được như thế thật đúng là kỳ tích trong kỳ tích.

Toàn hiện trường đầy máu, nhưng chọn được mẫu chứa DNA của hung thủ thì xác suất thấp như trúng số. Vậy mà cậu lại trúng.

Triệu Tân Lợi liếc qua thấy Chu Ninh mím môi, ánh mắt sáng rực, thì biết chắc là có tin mừng. Nhưng vì Vương Thành Quyên vẫn đang ngồi sau, hắn không hé miệng, những nguyên tắc kiểu này, hắn hiểu rất rõ.

“Chu pháp y, cứ nghỉ một lát đi. Cậu là người dùng đầu óc mà phá án, nghỉ ngơi một chút cho tỉnh táo. Tới nơi tôi sẽ gọi. Sau đó chúng ta còn phải báo tin mừng với sếp Từ nữa.”

Chu Ninh gật đầu, không nói thêm, lại nhắm mắt.

Nhưng trong lòng không sao bình tĩnh được. Đây là chuỗi bằng chứng mang tính quyết định, đủ để kết tội.

Dấu tay trên chĩa ba, giấy vệ sinh dính máu tại lán đá, kết quả DNA khớp, vị trí đâm cửa sổ phù hợp với chiều cao hung thủ, tất cả gắn kết chặt chẽ.

Hệ thống công nhận chứng cứ, vân tay cũng đã đối chiếu thành công, nghĩa là...

Chu Ninh hít sâu một hơi, mở màn hình, chọn "rút phần thưởng".