Theo tiếng gọi lớn của cậu, hai người kia lập tức chạy lại. Nhìn thấy ổ khóa trên cửa, chưa cần Triệu Tân Lợi ra hiệu, Tiểu Lưu đã nhanh chóng quay đầu chạy xuống.
Chưa đầy một phút sau, cậu ta xách về một cái kìm cắt cực lớn, “cạch” một tiếng cắt đứt xiềng xích.
Triệu Tân Lợi cẩn thận cất ổ khóa và dây xích vào túi vật chứng, mặt thì căng cứng, mắt mở to đầy khẩn trương lẫn háo hức:
“Vào luôn không?”
Chu Ninh gật đầu:
“Tiểu Lưu, lấy đèn pin chiếu sáng từ cửa. Triệu Tân Lợi, đưa tôi camera , để tôi vào trước kiểm tra. Nhìn từ bên ngoài thì phòng này cũng không lớn lắm.”
Vừa bước tới cửa, một mùi hôi nồng nặc đã ập thẳng vào mặt. Cậu nín thở, bật đèn pin cường quang, cẩn thận quét qua từng góc căn phòng.
Căn phòng chật hẹp, chừng 11–12 mét vuông, chỉ có một khe cửa sổ nhỏ, khiến không khí bên trong kín như bưng, không có chút gió nào lọt vào.
Ở góc trong cùng có một chiếc giường đơn, bên cạnh là một thùng nhựa đỏ nửa đầy nước, cạnh đó đặt một gáo múc nước bằng nhựa. Mùi hôi nồng nặc rõ ràng phát ra từ chiếc xô nhựa cạnh đó, nơi này giống như từng là nhà vệ sinh tạm.
Chu Ninh nhẹ nhàng đẩy chiếc thùng nước sang một bên, phát hiện hai tờ giấy vệ sinh bị vò nát, nhét vào khe giữa thùng và tường, trên giấy còn có vết máu. Cậu quan sát thêm dấu nước loang bên cạnh, có dấu hiệu từng có túi rác hoặc vật bẩn được đặt ở đây, vết nước kéo dài chứng tỏ đã có chất lỏng chảy ra.
Nước sạch, bồn cầu, rác thải, vết máu, giấy vệ sinh từng thứ một đều gợi ra một sự thật hiển nhiên. Không cần cậu nói ra, Triệu Tân Lợi cũng đã hiểu ngay:
“Chỗ này rõ ràng từng có người ở! Mà không đúng, phải nói là hung thủ từng ở đây. Nếu không phải nơi này quá rộng, chỉ riêng cái mùi thôi cũng đủ để ruồi nhặng sinh sôi đầy nhà rồi.”
Chu Ninh gật đầu xác nhận, chụp hình hiện trường, lấy mẫu giấy vệ sinh dính máu, cuộn tấm ga trải giường có vết bẩn cho vào túi vật chứng, rồi mới đứng dậy:
“Tiếp tục tìm. Xem xem còn gì bất thường nữa không.”
Lúc này hai người kia cũng đã hoàn toàn nghiêm túc, phối hợp không chút lười biếng. Nhưng nửa tiếng sau, sau khi kiểm tra tất cả các căn nhà trên Lan Đài, họ đều xác nhận:
Chỉ có một căn duy nhất có dấu vết con người, còn lại hoàn toàn không có ai sinh hoạt ở đó trong thời gian gần đây.
Ba người trở lại xe.
“Chu pháp y, giờ mình đi vào thôn nữa không?” - Triệu Tân Lợi hỏi.
“Đi.”
Chu Ninh gật đầu không do dự.
Tối qua trước khi ngủ, cậu đã hồi tưởng lại toàn bộ quá trình khám nghiệm và điều tra ban ngày, vẫn cảm thấy có một mắt xích nào đó bị bỏ sót, nhưng chưa thể nhớ ra là gì.
Tới thời điểm hiện tại, manh mối đủ để xác định Lưu Vượng Tài là hung thủ. Tuy hắn có vẻ thâm sâu kín đáo, lại từng làm cảnh sát hỗ trợ, nên khá hiểu các thủ tục phá án. Nhưng Chu Ninh không tin có tội phạm nào là hoàn hảo.
Triệu Tân Lợi lái xe rất nhanh và chắc tay, chẳng mấy chốc đã tới thôn Chín Thượng Mương. Đường từ bờ biển về không phải vòng qua khu mới sửa, nên tiết kiệm khá nhiều thời gian.
Xe cảnh sát dừng ngay trước cổng nhà Lưu Vượng Tài, dân làng xung quanh lập tức thò đầu thò cổ ra xem.
Chu Ninh xuống xe, cẩn thận quan sát cổng nhà họ Lưu. Đúng lúc này, từ cánh cổng nhà bên cạnh, là nơi duy nhất có người ở gần đó, vang lên một tiếng động.
Chu Ninh ngẩng đầu nhìn qua: có một con mắt đang lén nhìn trộm qua lỗ khoá ra ngoài. Khi ánh mắt ấy giao nhau với ánh mắt cậu, đối phương hoảng hốt rụt lui ngay lập tức.
Chu Ninh liếc Triệu Tân Lợi một cái. Anh chàng lập tức hiểu ý, lao đến đẩy cửa, Chu Ninh và Tiểu Lưu theo sau bước vào.
Gϊếŧ người xảy ra ngay sát vách, lại còn bị gọi đi thẩm vấn giữa đêm, một người bình thường nếu không chột dạ thì cũng phải tạm thời rời khỏi thôn để tránh điều tiếng.
Ấy thế mà người này lại quanh quẩn bên nhà, còn rụt rè rình mò khi cảnh sát tới. Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.
Trước đó, việc thẩm vấn đều do cảnh sát đồn Thiết Sơn phụ trách. Cái ông Vương sở kia suốt từ đầu đã một mực đưa ra đủ loại suy luận tự suy diễn, tưởng như rất có kinh nghiệm, nhưng lại thiếu đi bằng chứng thực tế và tư duy đa chiều.
Cánh cửa vừa mở ra, Vương Thành Quyên đang mặc áo hoa, giật mình lùi vào trong sân, tay nắm chặt hai bên ống tay áo, môi run run không kiểm soát được.
Đôi mắt đỏ hoe, khóe mắt còn có quầng tím. Trên má trái sưng to một cục, rõ ràng là mới bị đánh không lâu.
“Các... các anh muốn làm gì? Tôi... tôi không biết gì cả! Nếu lại bị cảnh sát hỏi nữa, chồng tôi chắc chắn sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà mất. Làm ơn đi đi... tôi xin các anh đấy!”
Nói đến câu cuối, Vương Thành Quyên đã bắt đầu nấc nghẹn.
Cậu Chu chẳng thèm nhìn cô ta, ánh mắt liên tục quét khắp sân nhà.
So với nhà Lưu Vượng Tài thì nhà này có diện tích cũng tương đương, nhưng trong sân nhà này thì bừa bộn vô cùng: đồ chơi trẻ em, chậu giặt, xe ba bánh điện, bàn ghế, củi lửa, và một góc còn chất đầy giấy tiền vàng mã.
Thấy cậu Chu nhìn tới, còn định bước lại chỗ đó, Vương Thành Quyên hốt hoảng lao ra chặn lại, đưa tay kéo cánh tay Chu Ninh.
“Hay là... chúng ta vào nhà nói đi, chứ cứ đứng ngoài này mà có ai nghe được, tôi lại bị... bị đánh mất.”
Chu Ninh hất tay cô ta ra, né tránh sự đυ.ng chạm.
Triệu Tân Lợi tiến lên, nắm cổ áo cô ta, gằn giọng lạnh tanh:
“Hôm qua không phải đã bị gọi lên đồn Thiết Sơn rồi sao? Sao vẫn chưa học được cách phối hợp điều tra? Bọn tôi phá án không cần cô chỉ đạo. Lùi về, đứng im đó!”
Vương Thành Quyên co cổ lại, ngoan ngoãn lùi về phía sau. Dù sao, trong sân nhà cô ta vẫn có thể nghe thấy mùi tử thi thoang thoảng. Nhà Lưu Vượng Tài đối diện tuy đã đóng kín cửa, nhưng cửa sổ phía bắc vẫn có khe hở, mùi xác chết không chặn được. Bảo cô ta không ngửi thấy, cậu Chu không tin.
Cậu nghiêng người, nhìn về phía đống giấy tiền mà mình vừa liếc qua. Đây là nơi duy nhất trong sân đáp ứng đủ điều kiện để giấu đồ gì đó.
Nghĩ rồi, cậu bước thẳng lại. Đống giấy tiền được buộc lại bằng vải vụn, từ trong khe hở bên cạnh lòi ra một vật tròn tròn như cán gỗ.
Cậu Chu vừa đưa tay chạm vào, vừa quay đầu nhìn về phía Vương Thành Quyên. Cô ta lúc này đã trắng bệch mặt, môi mím chặt, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, chắp tay vái lấy vái để:
“Đừng... đừng động vào cái đó! Tôi xin anh đấy!”
Cậu Chu chỉ dùng chút lực, lôi ra được phần đầu của món đồ bằng gỗ kia. Không ngần ngại, cậu kéo tiếp.
Tiểu Lưu tiến lên, giữ chặt lấy Vương Thành Quyên, khóa tay cô ta lại, một tay còng vào người, một tay khóa với chính mình.
Triệu Tân Lợi nhanh nhẹn dọn đống giấy sang một bên. Khi lớp giấy được dọn đi, hiện ra một cây chĩa ba làm từ gỗ đầu dính hai dấu vết máu sẫm màu máu đen tím.
Cậu Chu nói khẽ, giọng lạnh như thép:
“Bình tĩnh lại đi. Cô với Lưu Vượng Tài rốt cuộc là quan hệ gì? Không nói bây giờ, sau này sẽ chẳng còn cơ hội để mà nói nữa đâu.”
Vương Thành Quyên vội xua tay, nước mắt nước mũi tèm lem, dùng tay áo quệt qua quệt lại. Nhưng cô ta biết, khóc lóc trước mặt cậu cảnh sát trẻ kia chẳng có tác dụng gì. Gương mặt nghiêm nghị kia không hề động lòng, còn toát lên sự chán ghét tột độ.
Cô ta được Tiểu Lưu đỡ dậy, run giọng nói:
“Tôi nói thật... cây chĩa ba đó là đồ nhà tôi, là do Lưu Vượng Tài tự đến lấy. Tôi nghe tiếng động chạy ra thì thấy hắn đang ôm về. Hắn còn đe dọa bắt tôi đốt nó đi.”
Cậu Chu ngồi xổm xuống đất, chụp ảnh lại cây chĩa, rồi đặc biệt chụp cận hai dấu vết máu.
Hai dấu máu này nằm ở giữa thân cây chĩa, cách đầu chĩa khoảng 67 cm. Với chiều cao 1m6 của Lưu Vượng Tài, cộng thêm sải tay khoảng 1m8, hắn hoàn toàn có thể với tới cửa sổ phía bắc.
Dáng dấu tay rõ ràng đến lạ dấu vân nổi lên hoàn hảo. Chu Ninh mở ảnh lưu vân tay của Lưu Vượng Tài ra so đối ngay tại chỗ. Không cần đến phần mềm so dấu, cậu cũng chắc chắn đây chính là dấu vân tay của hắn.
Nhưng... với một kẻ kín kẽ như Lưu Vượng Tài, làm sao lại dễ dàng tin tưởng Vương Thành Quyên, một người phụ nữ có vẻ thiếu đầu óc?
Toàn bộ hiện trường trước đó hoàn toàn không lưu lại một dấu vân tay nào của hắn. Ngay cả trên hung khí cũng chỉ sót lại một phần dấu tay không hoàn chỉnh. Nếu Lưu Vượng Tài thông minh, chỉ cần nói cây dao kia là đồ trong nhà hắn, thì dấu vết ấy sẽ lập tức vô hiệu.
Cậu Chu nhìn chăm chú Vương Thành Quyên, ánh mắt như muốn lột trần toàn bộ.
“Nói đi, quan hệ giữa cô và Lưu Vượng Tài là gì? Đừng viện lý do hàng xóm nữa. Và cũng đừng nhai lại câu chuyện ba ngàn tệ thuê cô giám sát Chu Mỹ Phượng. Mấy trò đó không lừa được tôi đâu.”
Đúng lúc đó, Triệu Tân Lợi đứng trong phòng, nhìn qua cửa sổ như thấy gì đó. Anh ta bước nhanh vào nhà Vương Thành Quyên, một lát sau mang ra một chiếc khung ảnh, vẻ mặt đầy châm biếm, đưa cho Chu Ninh.
“Xem đi, không biết thằng chồng của ả là thật khờ hay giả vờ khờ nữa đây!”
Chu Ninh nhận lấy, đây là bức ảnh chụp cả gia đình bốn người. Lưu Bỉnh Nghĩa, người hôm qua họ đã gặp có chiếc lưng còng, mặt trông chất phác, dáng vẻ ngoài bốn mươi, miệng hơi lệch, tay chân co quắp dị dạng. Là đặc điểm điển hình của bệnh bại não, nhưng mức độ không nặng
Nhưng hai đứa bé trai bên cạnh thì khác nhìn sơ đã thấy như bản sao thu nhỏ của Lưu Vượng Tài. Ngũ quan giống như từ mặt hắn cắt ra đặt lên.
Cậu Chu ngẩng đầu. Triệu Tân Lợi nhướng mày, nhếch mép cười.
“Ha ha… đầu mọc toàn cỏ xanh rồi!”
Chú thích:
Đầu mọc toàn cỏ xanh/ Đội nón xanh: là một câu nói ám chỉ người chồng/ người vợ nɠɵạı ŧìиɧ.