Chương 21: Vết máu trên cửa

Phản ứng của Lưu Vượng Tài rất dữ dội.

Chu Ninh làm như không thấy, đeo camera lên cổ, từ hộp công cụ lấy ra một chiếc kéo, bước đến bên cạnh ghế.

Từ Đạt Viễn xua tay, hai cảnh sát lập tức bước lên, mỗi người giữ chặt một bên tay của Lưu Vượng Tài, trực tiếp còng tay hắn lại, rồi dùng sức ghì xuống, cố định đôi tay hắn trên mặt bàn.

Chu Ninh tiến đến gần, dùng kéo "xoẹt xoẹt" hai nhát, cắt băng gạc ở phần cổ tay. Lưu Vượng Tài siết chặt nắm đấm, băng gạc bị cuộn lại trong lòng bàn tay, khiến khi kéo ra sẽ kéo theo vết thương rách toạc.

Chu Ninh ngẩng đầu, nhìn hắn đang quằn quại như giòi bọ:

“Giờ anh phản ứng như vậy, mọi hành động đều bị camera ghi lại. Anh phản ứng dữ dội như thế, chẳng phải là chột dạ sao? Chỉ có để tôi kiểm tra vết thương, mới có thể chứng minh mình vô tội. Vậy nên đừng giãy giụa vô ích, chỉ khiến người ta càng nghi ngờ thêm thôi.”

Giọng Chu Ninh không lớn, tốc độ nói cũng không nhanh, nhưng vừa dứt lời, Lưu Vượng Tài lập tức khựng lại. Hắn dường như thấy lời cậu nói có lý. Thấy hắn ngừng vùng vẫy, hai cảnh sát mới thả tay, lui lại sau, thở hổn hển.

Từ phản ứng của họ cũng có thể thấy: sức của Lưu Vượng Tài không hề nhỏ, hoàn toàn không tương xứng với vóc dáng nhỏ bé gầy gò bên ngoài.

Chu Ninh không vội vàng, chờ hắn buông nắm tay ra, từ từ tháo lớp băng gạc. Vì vừa rồi hắn siết tay quá chặt, vết thương lại chảy máu, khiến băng gạc bị dính vào. Nhưng nhờ đó mà phần băng gạc không còn dính sát như trước, cậu dùng nhíp nhẹ nhàng gắp ra, miệng vết thương hiện rõ.

Hai bàn tay của Lưu Vượng Tài đều bị trầy xước diện tích lớn, da rách lộ cả thịt. Trong đám vết thương lẫn máu thịt, ở mặt trong ngón cái tay phải, lộ ra một vết cắt sắc lẹm, cắt sâu, gọn, rõ ràng không giống các vết trầy khác.

Chu Ninh lập tức giơ máy ảnh lên chụp lại. Cậu còn phát hiện trên tay trái có một mảng da đóng vảy nhỏ, nằm sâu trong vùng tổn thương.

Cậu đưa máy ảnh cho Từ Đạt Viễn giữ, rồi dùng nhíp kẹp lấy mảng vảy đó, bỏ vào túi vật chứng. Động tác của cậu mạch lạc, gọn gàng, không chút do dự.

Lưu Vượng Tài đứng hình, không hiểu cậu đang làm gì.

“Sếp Từ, tôi đi đối chiếu kết quả một chút, rồi xuống báo cáo với anh.”

Từ Đạt Viễn gật đầu, Chu Ninh lập tức xách đồ chạy đi.

Cậu nhảy hai bậc một, lao thẳng lên tầng hai, ghi ảnh vừa chụp vào phần mềm đối chiếu.

Chưa đầy một phút, máy tính kêu "ting" một tiếng, hiện lên kết quả so sánh:

Dấu vết lòng bàn tay thu được trên hung khí và dấu bàn tay của Lưu Vượng Tài trùng khớp đến 80%!

Chu Ninh đập mạnh một cú tay vào bàn quả nhiên là hắn!

Vết thương tuy nhìn có vẻ nặng, nhưng chỉ cần không cắt quá sâu thì vân tay hoặc vân lòng bàn tay vẫn có thể giữ lại đặc điểm, mà kết quả hiện ra có tới 80% trùng khớp, lại nằm đúng vị trí giữa ngón cái và ngón trỏ. Điều này gần như có thể xác định Lưu Vượng Tài chính là hung thủ.

Tuy nhiên… liệu tòa án có chấp nhận loại chứng cứ này hay không thì vẫn khó nói. Nếu chỉ có bấy nhiêu, có thể hồ sơ bị trả lại. Nhưng nếu phối hợp thêm các chứng cứ khác, đây sẽ là đòn đánh trí mạng.

Chu Ninh lập tức gửi tin nhắn cho Từ Đạt Viễn, chưa đầy vài phút sau, ông đẩy cửa bước vào.

“So sánh xong rồi à?”

Chu Ninh gật đầu dứt khoát:

“Dấu bàn tay trùng khớp 80%. Nhưng chứng cứ này vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn. Tôimuốn đích thân quay lại hiện trường đầu tiên và khu Lan Đài xem một lượt.”

Từ Đạt Viễn hơi nhíu mày:

“Lan Đài? Đến đó làm gì?”

Chu Ninh đáp:

“Vì trước khi chết, nạn nhân nữ Chu Mỹ Phượng bị bỏ đói hơn 48 tiếng. Trên người không có dấu vết trói buộc, cho nên tôi suy đoán cô ấy bị nhốt ở đâu đó. Nếu Lưu Vượng Tài từng theo dõi họ đến Lan Đài, hắn có khả năng từng đến đó.

Có thể cô ấy bị giam ở đó trước khi bị gϊếŧ.”

Hơn nữa, việc Lưu Vượng Tài có thể nghĩ ra dùng một dãy số lạ để gọi về, chứng tỏ hắn rất có khả năng đã tìm được một nơi ẩn thân gần đó. Chẳng phải anh từng nói nơi Lan Đài đó cách thôn không xa, lại vắng vẻ, rất thích hợp để lẩn trốn hay sao? Có thể đi một chuyến để xem thử.”

Từ Đạt Viễn cười, vỗ nhẹ vào lưng Chu Ninh:

“Được, vậy thì đi xem. Tôi cũng nghĩ như vậy, không thể bỏ qua bất kỳ khả năng nào, tìm được thì quá tốt, mà không tìm thấy cũng đợi tin từ Lỗ Đông và kết quả giám định hôm qua. Dù sao thì cả hai cũng phải đến chiều mới có kết quả.”

“Sếp cứ yên tâm, nếu có phát hiện, tôi sẽ gọi điện ngay.”

Một tiếng sau.

Chu Ninh ngồi nhắm mắt ở hàng ghế sau, Triệu Tân Lợi lái xe như bay, Tiểu Lưu ngồi ghế phụ, không dám hó hé nửa lời.

Từ Đạt Viễn dặn dò kỹ: trên đường phải để Chu Ninh nghỉ ngơi thật tốt, đầu óc cậu là tài sản quý giá, biết đâu trong lúc mơ màng lại nghĩ ra được manh mối phá án thì sao.

Nhưng Chu Ninh không hề ngủ. Mỗi khi nhắm mắt, màn hình trong suốt kia lại hiện lên trong đầu, đếm ngược còn 48:00. Ánh sáng từ nó nhấp nháy không ngừng, như thể đang reo hò sung sướиɠ, ánh sáng thậm chí còn sáng rực hơn các lần trước.

"Chiếu theo đà này... đến lúc còn 24 tiếng, chẳng phải nó sáng đến chói mắt luôn sao?"

Chu Ninh cạn lời, chẳng buồn nghĩ tiếp. Lần này chủ động đề xuất các phán đoán với sếp Từ, nguyên nhân lớn nhất chính là vì cái đồng hồ đếm ngược kỳ quái kia. Cảm giác nó khiến mình càng lúc càng sốt ruột, chẳng khác gì một quả bom thời gian.

Khi xe khựng lại, Chu Ninh mở mắt.

Trước mặt cậu là một khu đá ngầm lởm chởm, chứ không phải bãi cát. Trên mỏm đá là dãy nhà bằng đá, vật liệu lấy tại chỗ, dùng đá tảng xếp thành tường, mái lợp bằng tôn màu xanh lam.

Chu Ninh xuống xe, Triệu Tân Lợi và Tiểu Lưu mỗi người mang một món, người đeo máy quay, người xách hộp công cụ.

Đường đi khó khăn, đá ngầm gập ghềnh, ba người lần mò leo lên từng bước. Lên đến nơi, có thể phóng tầm mắt nhìn toàn bộ thôn xóm bên dưới. Ở đây tầm nhìn trống trải, không hề bị che khuất.

Chu Ninh đứng trên bậc đá, không vội kiểm tra các ngôi nhà, mà tập trung quan sát kỹ lưỡng xung quanh.

“Chỗ khe kia... hình như có một điểm đen. Hai anh thấy không?”

Triệu Tân Lợi và Tiểu Lưu cùng nhau lắc đầu.

“Tiểu Chu, đá ngầm chỗ này đen sì sì, cậu nhìn kiểu gì ra được? Tôi chỉ thấy toàn một màu đen thôi.”

Bốp! - Triệu Tân Lợi vung tay vỗ mạnh vào sau gáy Tiểu Lưu, khiến cậu suýt ngã nhào.

“Đánh còn nhẹ đấy! Làm việc thì làm, bớt lảm nhảm. Tiểu Chu phát hiện gì, ta làm theo là được! Chuyên môn của cậu ấy, anh so được à?”

Tiểu Lưu xụ mặt, không dám phản bác.

Chu Ninh giơ lọ Luminol lên phun thử một chút, không có phản ứng huỳnh quang, cậu đứng dậy, nghiêm túc nói:

“Nhìn nhầm rồi. Nhưng hai anh giúp tôi để ý kỹ vào tuy đá ngầm này toàn màu đen, nhưng nếu là vết máu khô, nó sẽ có sắc tím đen, không phải xám đen như đá.

Dựa theo suy đoán trước đây, hung thủ sau khi gϊếŧ Lý Đức Lâm, dẫn Chu Mỹ Phượng tới đây nhốt lại. Mà lúc đó, tay hắn bị thương, rất có khả năng để lại vết máu ở đâu đó quanh đây.”

Triệu Tân Lợi nhíu mày:

“Ủa, sao cậu biết hung thủ bị thương? Sếp Từ có nói đâu?”

Tiểu Lưu bên cạnh bĩu môi, tuy bất mãn nhưng không dám mở miệng.

“Không phải cũng chỉ là suy đoán thôi à?”

Triệu Tân Lợi lườm một cái:

“Bớt nói linh tinh. Tôi hỏi là để học hỏi. Sau này có vụ khác, tôi còn có kinh nghiệm. Không thấy tôi mang theo sổ tay hả? Ghi chép từng vụ một!”

Chu Ninh hơi bất ngờ, liếc nhìn khuôn mặt tròn tròn khờ khạo của Triệu Tân Lợi, hóa ra anh ta thật sự có lòng cầu tiến, cũng hiểu vai trò của cậu là pháp y trọng điểm, có thể giảng là chịu giảng, không phải giấu nghề.

(Nếu sau này huyện thực sự lên thành quận, chẳng phải pháp y phòng cũng được mở rộng? Mình có thể đề cử anh ta...)

Triệu Tân Lợi không biết cậu đang nghĩ gì, cười nịnh nọt:

“Cậu yên tâm, cái gì không hiểu là tôi sẽ hỏi liền. Học từ cậu mới nhanh được.”

Chu Ninh không nhịn được cười, rồi chia cho hai người mỗi người một lọ Luminol:

“Cả hai mỗi người chọn một dãy nhà. Cứ phun vào tay nắm cửa, then cài, ổ khóa... xem chỗ nào phát ra ánh sáng huỳnh quang trước.”

Hai người nghe xong thì hớn hở chia nhau đi làm, có cơ hội trực tiếp tham gia điều tra, lại còn được dùng thiết bị chuyên dụng, ai mà không vui?

“OK, chia ra làm việc!”

Ba người tản ra, mỗi người một khu. Chu Ninh một mình đi đến dãy giữa, căn thứ hai.

Căn đầu tiên sụp đổ hoàn toàn, cửa hỏng, mái bay, không còn giá trị gì.

Căn thứ hai thì khác, nhìn vẫn còn mới, trên cửa có treo ổ khóa màu đỏ, không chút gỉ sét, cực kỳ mới.

Chu Ninh dừng bước. Căn nhà không lớn, bên cạnh cửa là một ô cửa sổ nhỏ cao khoảng 10 cm, dài 40 cm, bị mái che khuất nên không thể nhìn vào trong.

Cậu giơ lọ Luminol lên, còn chưa kịp xịt, đã phát hiện một vệt đỏ mờ ở tay nắm cửa.

Chu Ninh đưa tay thử lắc nhẹ ổ khóa, vết máu khô lập tức kéo thành một đường dọc, hiện rõ phía dưới ổ khóa.

Hít sâu một hơi, cậu lập tức hét to:

“Mau tới đây! Tôi tìm thấy vết máu rồi!”