Cho đến khi Vương sở rời đi, Từ Đạt Viễn vẫn chưa giải thích rõ vì sao phải làm vậy, chỉ bảo ông ta cứ làm theo lời mình là được. Với tính khí của Vương sở, ông cũng không truy hỏi thêm.
Người đã đi hết, trong phòng họp chỉ còn lại Từ Đạt Viễn và Chu Ninh. Lúc này, Chu Ninh thật lòng chỉ muốn ra ga ngồi chờ ít nhất còn đỡ hơn ngồi đây mà đầu óc cứ xoay vòng như chong chóng.
Nhưng vì sao Từ Đạt Viễn lại gọi mình ở lại? Chu Ninh nhất thời không đoán ra.
“Cậu đoán xem,” Từ Đạt Viễn đột ngột hỏi, “Tại sao đêm nay tôi để Vương sở đi tìm Vương Thành Quyên dò hỏi?”
Chu Ninh thoáng khựng lại.
Sếp chính là sếp, lời nói kín như bưng, không để lọt ra chút đầu mối nào. Làm sao hắn đoán được suy nghĩ của lãnh đạo chứ? Đây rõ là đố mẹo!
Khoan đã, dò hỏi tìm hiểu tình hình?
Bỗng nhiên, trong đầu Chu Ninh lóe lên tia sáng. Cậu lập tức nghiêm túc đáp:
“Trong thôn lời ra tiếng vào đều từ miệng Vương Thành Quyên. Tôi nghĩ, nếu giữa hai người chết thực sự có gian tình, thì nhất định sẽ không gặp nhau ở nơi dễ bị người khác nhìn thấy.
Nhưng sáng nay, khi chúng ta vừa tới hiện trường, người đầu tiên kể chuyện chính là Vương Thành Quyên. Đối diện với cái chết, với cả xác đang phân hủy nghiêm trọng, bà ta hoàn toàn không sợ, thậm chí còn chăm chú quan sát từng động tác của tôi.
Vì vậy, Từ đại có thể đã nghi ngờ bà ta biết nhiều hơn những gì đã nói. Gặp lại bà ta thêm một lần nữa, giữa đêm khuya thanh vắng, có thể khiến bà ta lo lắng, rồi lỡ miệng nói ra điều gì hữu dụng.”
Từ Đạt Viễn bật cười, nụ cười mang chút gì đó kỳ dị.
“Tiểu Chu à, cậu không tệ. Khả năng quan sát và độ nhạy bén của cậu còn giỏi hơn không ít điều tra viên hình sự đấy.”
Chu Ninh gãi gãi mũi, hơi xấu hổ:
“Tôi chỉ đoán bừa thôi. Nếu không nhờ đoạn hội thoại trước của anh với Vương sở, tôi cũng chẳng nghĩ được xa vậy đâu. Có khác nào anh đang tự khen chính mình đâu.”
Từ Đạt Viễn cười lớn, tiếng cười tựa như xua tan hết khói mù nặng nề bủa quanh vụ án.
“Cậu đúng là biết nói chuyện. Được rồi, về nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn phải đối chiếu vân tay. Nếu cần, có khi lại phải quay lại hiện trường xem xét.”
Chu Ninh đứng dậy, trong lòng dù vẫn nóng như lửa đốt, cũng không thể ngồi đây chờ thêm. Nghỉ ngơi không đủ, đầu óc sẽ không theo kịp vụ án.
“Vậy tôi đi trước đây.”
Sáng sớm hôm sau, Chu Ninh vội vàng chạy đến trước cửa tầng trệt của đội hình sự. Còn chưa bước vào, đã thấy Triệu Tân Lợi đứng ngoài ngóng nhìn tứ phía. Vừa thấy Chu Ninh, anh ta lập tức vẫy tay lia lịa.
“Có chuyện gì vậy?”
“Sếp bảo tôi đợi cậu. Vân tay của Lưu Vượng Tài đã thu thập xong, vừa hay cậu tới thì kiểm tra luôn đi.”
Chu Ninh gật đầu, khỏi đoán cũng biết, mấy người này chắc đã thức trắng cả đêm.
“Được, tôi làm ngay. À, tay của Lưu Vượng Tài có thương tích gì không?”
“Có, cả hai tay đều có. Hắn nói là do bị thép đâm vào ở công trường, bị trầy da.”
Chu Ninh khựng lại, thời điểm bị thương này đúng thật là khéo.
“Vậy để tôi đối chiếu vân tay trước đã, rồi sau đó xem xét kỹ vết thương của hắn.”
Triệu Tân Lợi cười toe:
“Sếp cũng nói y như vậy.”
Chu Ninh không chần chừ, lập tức lên lầu vào phòng làm việc. Trên bàn là một tờ giấy thu thập vân tay, tên Lưu Vượng Tài được in rõ ràng, mười đầu ngón tay đều có mẫu lưu lại. Tuy nhiên, ngón cái tay phải có dính một mảng đen như mực dấu vết của băng gạc in lại.
Chu Ninh nhíu mày, bắt đầu rà quét các dấu vân tay rồi đăng nhập vào hệ thống đối chiếu. Những vân tay thu được từ hiện trường được đưa vào so sánh. Hệ thống đối chiếu chính xác hơn mắt người rất nhiều, có thể phân tích đặc điểm của từng phần dấu vết một cách rõ ràng.
Chờ khoảng một phút, màn hình chớp sáng hiện lên màu đỏ, chứng tỏ đối chiếu thất bại. Điều đó có nghĩa là vân tay của Lưu Vượng Tài không khớp với bất kỳ vết nào thu được tại hiện trường.
Kết quả này khiến Chu Ninh có chút khó tin.
Chẳng lẽ phân tích của cậu sai rồi sao? Lưu Vượng Tài không phải là hung thủ?
Nhưng nếu không phải hắn thì còn ai nữa? Ai sẽ cùng lúc gϊếŧ cả Lý Đức Lâm và Chu Mỹ Phượng?
Lẽ nào là... anh trai của Chu Mỹ Phượng?
Không thể. Dù có biết em gái mình tư tình với người khác, cùng lắm là đánh dằn mặt Lý Đức Lâm một trận, chứ làm sao lại gϊếŧ chết cả hai người kia được?
Bao nhiêu suy nghĩ quay cuồng hiện lên trên màn hình giám sát trước mặt. Chu Ninh đứng bật dậy, cầm lấy máy ảnh và hộp công cụ, nhanh chóng ra ngoài.
Vừa đến cửa cầu thang, cậu đã chạm mặt Từ Đạt Viễn đang lên lầu.
“Sếp Từ,” Chu Ninh nói gấp, “Tôi vừa định đi tìm anh. Kết quả đối chiếu vân tay ra rồi. Trong tất cả các vết thu được ở hiện trường, không có vân tay của Lưu Vượng Tài. Tôi muốn trực tiếp đi xem vết thương trên tay hắn. Vết thương này đúng là trùng khớp thời gian quá. Người bên tỉnh thành đã xác minh chưa ạ?”
Từ Đạt Viễn thở dài một tiếng:
“Tối qua tôi đã gọi cho họ. Hỏi đám công nhân và nhân viên tạp vụ xem có ai thấy hắn bị thương không. Sáng nay có người báo lại: vào trưa ngày 26, hắn bỗng hét lên một tiếng, nói là bị thép trượt đâm xuống tay. Người không sao, nhưng hai bàn tay chảy máu rất nhiều, sau đó đi phòng khám gần đó băng bó.”
Chu Ninh không nản, ánh mắt kiên định nhìn thẳng Từ Đạt Viễn:
“Sếp Từ, để tôi tận mắt xem đã rồi tính. Vết trầy với vết cắt là khác nhau rõ ràng. Dù hắn là kẻ liều lĩnh, cố ý tạo ra vết thương giả, nhưng hắn không phải dân chuyên, không hiểu được sự khác biệt kỹ thuật giữa hai loại vết này.”
Nghe vậy, Từ Đạt Viễn bật cười, vỗ vai cậu một cái rồi cùng bước xuống lầu.
“Tôi đang đợi câu này của cậu. Không giấu gì cậu, tôi cũng nghi ngờ Lưu Vượng Tài nhất. Tối qua, khi đưa Vương Thành Quyên về đồn Thiết Sơn, cô ta đã khai: hai năm nay, mỗi năm Lưu Vượng Tài đều đưa cô ta 3000 tệ, để khi nào thấy Lý Đức Lâm đến nhà mình, thì gọi điện báo cáo cho hắn biết.”
“Vào Tết Âm lịch năm nay, sau khi Lưu Vượng Tài về lại công trường, chưa đầy nửa tháng sau, Lý Đức Lâm đã đến. Vương Thành Quyên cũng đúng hẹn báo tin. Bao gồm cả biển số xe, tên công ty, địa điểm hai người gặp nhau, cô ta đều khai hết.”
“Thậm chí cô ta còn đi theo hai lần, thấy rõ Lý Đức Lâm và Chu Mỹ Phượng ra biển Lan Đài, thuê phòng ở lại. Chu Mỹ Phượng bình thường trông có vẻ là người chỉ quanh quẩn trong nhà, nhưng thực ra nửa năm nay gần như không có ở nhà, trừ khi con trai về nhà, còn đâu toàn đi với Lý Đức Lâm.”
“Gần đây nhất, cuộc gọi của Lưu Vượng Tài cho Vương Thành Quyên là ngày 20 nhưng số điện thoại đã bị đổi. Hôm qua sau khi chúng ta đến thôn, cô ta có lẽ đã hoảng sợ, gọi lại thì số kia đã tắt máy.”
“Vợ nɠɵạı ŧìиɧ, bình thường thì đánh mắng chửi rủa, giờ đã có chứng cứ rõ ràng, làm gì có chuyện hắn chịu đựng không làm gì? Chính vì vậy, tôi càng nghi ngờ hắn. Hắn càng có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng, càng không thể truy ra qua nhật ký cuộc gọi, càng khiến tôi thấy hắn có vấn đề.”
Hàng loạt thông tin khiến Chu Ninh cảm thấy nghẹt thở. Hai năm thuê người giám sát vợ, vậy mà trước đây không hề có hành động gì? Vì sao?
Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu Chu Ninh.
“Sếp Từ, có thể nhờ người bên tòa án tra thử xem Chu Mỹ Phượng có nộp đơn ly hôn không? Tôi nhớ có quy định, nếu đơn đầu bị từ chối, thì sau sáu tháng mới được nộp lại, trừ khi có bằng chứng bạo lực gia đình hoặc sống ly thân hơn một năm, thì tòa sẽ trực tiếp xử cho ly hôn.”
“Tôi còn nhớ trong cuộc họp chuyên án, đội phó Hà từng nói vợ cũ của Lý Đức Lâm kể lại rằng anh ta đang chuẩn bị tái hôn. Trong khi đó, Chu Mỹ Phượng lại mang thai ba tháng, chắc chắn hai người đã qua lại với nhau.”
Từ Đạt Viễn vừa nghe, ánh mắt chợt sáng lên. Là người dày dạn kinh nghiệm, ông lập tức hiểu ra vấn đề. Ông móc điện thoại ra gọi một cú, đầu bên kia còn đang oán trách vì giờ này mới hơn 7 giờ sáng, chưa đến giờ làm. Từ Đat Viễn dặn dò bên kia xong cẩn thận rồi mới cúp máy.
“Đợi lát nữa có kết quả.Tiểu tử cậu cũng ghê gớm thật đấy, mà mấy vụ ly hôn xét xử kiểu này, sao cậu biết rõ thế?”
Chu Ninh bĩu môi, lắc đầu bất lực:
“Trong hội sinh viên có ông anh học khoa luật, suốt ngày lải nhải mấy chuyện này, không muốn nhớ cũng khó.”
“À mà sếp Từ, cái nơi tên là Lan Đài mà anh nhắc... là chỗ nào vậy?”
“Không xa. Quê bọn họ không phải ở Lâm Hải à? Trước kia có một số hộ dân dựng nhà tạm trên bãi đá sát biển. Mái sơn xanh, cắm cờ quốc kỳ. Giờ thì khu vực đó nằm sát bến tàu, bị giải tỏa gần hết, chỉ còn lại một dãy.”
Chu Ninh ngớ người ra đột nhiên nhớ lại chi tiết Chu Mỹ Phượng bị bỏ đói hai, ba ngày trước khi chết.
Có thể nào, trước khi chết cô ấy đã bị nhốt ở đó?
Từ Đạt Viễn thấy cậu im lặng, bèn hỏi:
“Suy nghĩ gì vậy?”
“Không có gì... Tôi muốn kiểm tra thương tích trên tay hắn trước đã.”
Hai người đi đến phòng thẩm vấn. Cảnh sát trực ban lập tức mở cửa. Trên ghế là một người đàn ông gầy còm, dù đang ngồi cũng có thể thấy thân hình thấp bé. Đầu tóc rối bù, râu ria lởm chởm, hai tay băng bó kín mít bằng băng gạc đen, dù không bị còng tay, nhìn chẳng khác gì ăn xin ngoài đường.
Nhìn vóc dáng hắn, Chu Ninh thầm nghĩ nếu hắn trèo lên cửa sổ như hiện trường, có vẻ hơi khó...
Từ Đạt Viễn đi vào, ra hiệu cho người đang thẩm vấn tạm dừng:
“Tạm thời dừng lại. Để pháp y Chu kiểm tra vết thương trên tay nghi phạm.”
Lời còn chưa dứt, Lưu Vượng Tài đã nổi khùng. Hắn siết chặt nắm tay, giãy giụa liên tục trên chiếc ghế sắt:
“Tôi mất vợ rồi, nhưng tôi không phải là hung thủ! Mấy người cứ nhằm vào tôi mãi là sao? Không tìm hung thủ, cứ bới móc ở chỗ tôi làm gì?! Đừng chạm vào tôi! A! ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI!”