Chương 2: Đây không phải tai nạn

Vừa nghĩ đến việc bị hệ thống giao nhiệm vụ, Chu Ninh lập tức cảm thấy bất lực và mất phương hướng. Cậu gần như thất thần.

Cánh tay bị ai đó đập nhẹ hai cái, kéo cậu trở lại thực tại.

“Tiểu Chu, cậu ngẩn người cái gì đấy? Mau lên xem thi thể đi, không nhìn rõ cũng không sao, nói vài câu là được rồi. Chụp ảnh nhanh để còn kịp đưa thi thể về.”

Chu Ninh cố gắng điều chỉnh lại tinh thần, cậu biết Từ Đạt Viễn tính khí nóng nảy hay mất kiên nhẫn.

“Đội trưởng Từ, tôi đang đánh giá độ cao và tư thế của thi thể. Không thể tự ý tiếp cận và xê dịch thi thể được ạ. Ở đây có thang không? Tôi không ngờ thi thể lại ở trên cao nên chưa chuẩn bị. Ngoài ra, cần một máy cưa điện để có thể cắt nhánh cây nếu cần thiết.”

Nghe yêu cầu hợp lý, Từ Đạt Viễn cũng không nổi nóng nữa.

Một pháp y mới vào nghề mà đã biết cách đánh giá hiện trường và bình tĩnh xử lý như vậy, thật sự nằm ngoài mong đợi. Ban đầu ông còn định đưa luôn thi thể xuống luôn cho nhanh.

“Còn đơ ra đó làm gì? Mau tìm thang với cưa điện cho pháp y Chu. Còn mấy người kia, tiếp tục tìm kiếm quanh khu ngã tư xem có vết máu, vết bánh xe, mảnh vỡ xe cộ không. Bảo bên đội giao thông khẩn trương trích xuất camera giám sát, làm gì mà chậm thế!”

Từ Đạt Viễn ra lệnh dứt khoát, mọi người lập tức chia nhau hành động. Có người gọi điện mượn cưa điện, người khác tản ra rà soát hiện trường.

Chỉ một lát sau, một cảnh sát cao lớn lực lưỡng mang về một chiếc thang nhôm, Chu Ninh nhận ra đó là Triệu Tân Lợi.

Thang được đặt dưới gốc cây, Chu Ninh gật đầu:

“Anh Triệu, giúp tôi giữ chắc thang nhé. Tôi lên chụp ảnh.”

Trong đội pháp y huyện chỉ có hai người. Không giống như trên phim truyền hình, mỗi người một việc, nào là cắm cờ ghi dấu, chụp ảnh, thu thập mẫu vật rồi pháp y mới vào quan sát. Ở chỗ này, thầy Lưu từng dặn dò cậu, mọi việc đều phải tự làm.

Triệu Tân Lợi làm một động tác OK, cuối cùng đeo khẩu trang, hành động này còn rõ ràng hơn cả việc cười nhe răng.

“Yên tâm, thân hình như cậu thì tôi nhấc lên còn được, đừng lo ngã. Lên đi!”

Chu Ninh nghiến răng, đặt hộp dụng cụ dưới đất, kẹp máy ảnh DSLR dưới nách, bám lấy thang và bắt đầu leo.

Chiếc thang nhôm phát ra tiếng cót két. Leo lên đến bậc thứ tư, Chu Ninh hơi loạng choạng, liền bị bàn tay to của Triệu Tân Lợi đỡ lấy từ phía sau.

“Leo chậm thôi! Chân bước quá lên một chút, hai chân đan chéo, kẹp chặt lại, giữ thăng bằng!”

Chu Ninh né tay anh ta, nhưng cũng làm theo: hai chân kẹp thang, giữ cho người ổn định.

Cậu đứng ở vị trí cao hơn thi thể một chút. Từ góc độ này, Chu Ninh đã có thể quan sát toàn bộ thi thể.

Trước đây, khi học thực tập giải phẫu, các thầy cô chỉ cho sinh viên nhìn thi thể từ xa. Còn thi thể dùng cho việc thực tập thì thường chỉ là phần tay chân bị tách rời, hơn nữa còn có nhiều người cùng hỗ trợ. Dù mùi formalin nồng nặc, nhưng cảm giác vẫn an toàn, chỉ cần nghe thầy giáo giảng bài, sau đó thầy trợ giảng gật đầu là được. Căn bản không có loại ấn tượng thị giác mạnh mẽ này.

Thi thể là nữ giới. Đầu nghiêng về bên phải, tóc dài rũ xuống đất. Đùi phải mắc lên thân cây, chân trái đã gãy ở đoạn cẳng chân, bị đè dưới đùi phải. Chỗ gãy bị kẹt giữa hai nhánh cây.

Toàn bộ cơ thể vặn xoắn theo một góc khoảng 70 độ, treo vắt vẻo trên chạc cây.

Nạn nhân mặc áo sơ mi trắng ôm sát, trước ngực in hình mèo Kitty màu hồng nhạt. Váy ô vuông ngắn màu đỏ, bên trong là quần bảo hộ lưới mỏng, chỉ đủ che phần kín đáo.

Gương mặt quay nghiêng, bên trái bị sưng phù, trên má dính các mảnh kính vỡ. Hốc mắt thâm tím, mí mắt còn dính phấn nhũ lấp lánh. Tai nạn nhân đeo khuyên tròn màu vàng kim loại rất lớn.

Hai tay buông thõng, móng tay cắt gọn gàng, không sơn.

Lúc này mưa đã tạnh, quần áo thi thể không hoàn toàn ướt đẫm, vẫn còn in dấu vết nước mưa, chứng tỏ chỗ này khá kín do có tán cây che. Nhưng nếu vậy thì thi thể được ai di chuyển và chuyển từ đâu đến?

Chu Ninh giơ máy ảnh lên, lần lượt chụp các vị trí trên thi thể, ghi lại trạng thái toàn thân. Tiếng tách tách vang đều, không dứt.

Có lẽ chính hành động chuyên nghiệp ấy khiến Từ Đạt Viễn an tâm. Ông tiếp tục quát các cảnh sát giữ gìn trật tự hiện trường, yêu cầu xóa những bức ảnh chụp lén của người dân.

Chụp xong, Chu Ninh chống một tay vào thân cây, cố gắng nghiêng người quan sát phía bên kia.

Hành động khiến trọng tâm mất cân bằng, tay cậu bị trượt nhẹ, theo bản năng cậu phải bám vào đùi thi thể để giữ thăng bằng. Thân thể hướng về bên trái lắc lư, theo động tác này phần áo sơ mi xoay về phía đất, để lộ phần phía dưới bên phải xương sườn. Ngay lúc đó, Chu Ninh nhìn thấy:

Một vết thương nhỏ hình tròn, kèm theo hai vệt máu chảy dài hình trụ, váy quanh đó bị nhuộm đỏ.

Chu Ninh hoảng hốt.

Chân trái gãy, mặt và đầu có dấu va chạm nhưng sao lại có vết đâm ở mạn sườn bên phải?

Lẽ nào…

Người chết không phải tử vong do tai nạn giao thông?

Ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, màn hình trong suốt lại hiện ra. Thi thể như bị hệ thống quét qua, các chi tiết lần lượt hiện lên.

Hệ thống nhắc nhở:

[Đã tiếp xúc thi thể. Phát hiện dấu hiệu nghi ngờ khi kiểm tra bề mặt bên ngoài.

Nhiệm vụ hoàn thành. Đang rút thăm phần thưởng.

Tích, chúc mừng người dùng! Nhận được quyền truy cập cấp 2 kiến thức hệ thống “Pháp y hiện trường”. Tải xuống hoàn tất sau 2 phút.]

Chu Ninh đơ người.

Đây gọi là phần thưởng sao?

Môn “Pháp y hiện trường” cậu ta từng học năm 3, năm 4, tuy điểm không cao, nhưng cũng gọi là có học rồi. Quyền truy cập cấp 2 là gì? Có gì khác?

Trong lúc còn đang ngẩn người, Triệu Tân Lợi đã nắm lấy cổ chân và dây lưng cậu ta. Chắc là do thấy Chu Ninh thất thần, sợ cậu bị ngã.

“Tên nhóc này, cẩn thận chút. Sao đấy? Thấy máu nên choáng à?”

Chu Ninh có suy nghĩ muốn bóp cổ anh ta. Nói thế người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gì?

Chu Ninh không kịp phản ứng, đã bị Triệu Tân Lợi kéo xuống khỏi thang, cậu ngồi xổm bên cạnh hộp dụng cụ.

Từ Đạt Viễn kéo khẩu trang xuống, tiến lại gần, gương mặt lộ ra vẻ nghiêm trọng. Có vẻ ông hơi thất vọng về biểu hiện vừa nãy của Chu Ninh.

“Sao rồi?”

Chu Ninh hít sâu, cố bình tĩnh.

“Tôi đã chụp đủ ảnh. Có thể cắt nhánh cây, dùng xe nâng hỗ trợ, sau đó đưa thi thể vào túi.”

Từ Đạt Viễn liếc xung quanh, ghé sát, hạ giọng:

“Cậu có thấy gì bất thường không? Nói thật với tôi.”

Chu Ninh đẩy kính, động tác quen thuộc giúp cậu che đi nét căng thẳng sau lớp khẩu trang. Nhưng cũng chính động tác đó khiến màn hình trong suốt xuất hiện trở lại.

Trong đầu Chu Ninh bắt đầu hiện lên hàng loạt kiến thức của môn “Pháp y hiện trường”:

“Pháp y hiện trường là ngành học ứng dụng kiến thức pháp y, pháp y lâm sàng, tâm lý tội phạm, sinh học và vật lý… nhằm tái hiện và phân tích hiện trường gây án, xác định bản chất vụ việc, từ đó đề xuất hướng điều tra, cung cấp căn cứ khoa học cho phá án.”

“Khám nghiệm hiện trường là cơ sở của việc tái hiện. Hiện trường tử vong, hiện trường thương tích là kho dữ liệu thông tin tình báo tội phạm, là điểm khởi đầu trong công tác điều tra.”

Chỉ trong khoảnh khắc, lượng kiến thức tràn ngập đầu óc như đang cưỡng chế ghi nhớ. Chu Ninh nắm chặt máy ảnh, cố gắng giữ tỉnh táo.

Trên màn hình, các ảnh vừa chụp lần lượt hiện ra, cùng với những chú thích chi tiết.

Tuy chưa hiểu được quá trình gây án, nhưng chỉ từ việc hệ thống nhắc đến “dấu hiệu nghi ngờ”, Chu Ninh đã chắc chắn vụ này không đơn giản là tai nạn giao thông.

Cậu chỉ tay vào bức ảnh chân phải thi thể:

“Xin lỗi, tôi hơi sợ độ cao. Đội trưởng Từ hãy xem chỗ này, xương ống chân và xương mác bên phải có dấu hiệu gãy vỡ tách rời. Ngoài ra, có vết rách ở bên ngoài da. Có thể phán đoán: nạn nhân bị đâm trúng, bay lên, rơi xuống mắc vào cây. Đây chính là hiện trường đầu tiên.”

“Ý cậu là tai nạn giao thông bỏ trốn?”

Chu Ninh lắc đầu, chỉ vào ảnh vùng sườn phải:

“Chân trái và vùng mặt đầu có dấu hiệu va chạm, nhưng tại phần phía dưới bên phải xương sườn có dấu vết bị đâm.”

“Do thi thể đang treo ngược nên tôi không xác định được độ sâu vết thương, nhưng mép vết thương chưa khô, có vết máu chảy thẳng xuống đất, phản ứng còn rõ, chứng tỏ đây là vết thương tạo ra khi còn sống. Hơn nữa, nó được tạo ra trong khoảng thời gian ngắn trước tai nạn.”

Chu Ninh cố gắng dùng một vài thuật ngữ chuyên môn để mình trông đáng tin hơn.

Từ Đạt Viễn hít sâu, ánh mắt ông nhìn Chu Ninh đã khác hẳn lúc đầu.

Ông đặt tay lên vai cậu, giọng trầm xuống:

“Ý cậu là đây không phải tai nạn, mà là một vụ gϊếŧ người?”