“Đừng trốn nữa, mau làm đi!”
Chu Ninh phản kháng không có hiệu quả, đành thở dài một hơi, cắn răng chịu đựng cảm giác buồn nôn, bắt đầu thu dọn giòi và nhộng.
Thật ra, chỉ cần bắt tay vào làm thì tốc độ cũng khá nhanh. Chỉ hơn mười phút sau, cậu đã xử lý xong, đậy nắp lọ pha lê lại và đặt sang một bên cạnh chiếc bàn inox, cảm giác cũng đỡ hơn phần nào.
Lần này, Lưu pháp y không yêu cầu Chu Ninh phải động dao. Ông tự mình thực hiện khám nghiệm, chân bó bột quỳ gối trên ghế, thao tác vô cùng thành thạo, nhịp nhàng tiến hành từng bước theo quy trình giải phẫu. Đồng thời ông cũng liên tục yêu cầu Chu Ninh ghi chép lại nội dung khám nghiệm và thu thập mẫu vật.
Trên thi thể của nạn nhân Lý Đức Lâm có tổng cộng bảy vết đâm. Vết đâm ở cổ cắt trúng động mạch cảnh, tuy miệng vết thương không lớn, nhưng là nguyên nhân dẫn đến tử vong. Năm nhát đâm ở bụng dưới không gây tổn thương đến nội tạng quan trọng. Vết chí mạng là nhát dao đâm thẳng vào sau lưng, xuyên qua tim.
Hai bàn tay có hiện tượng mất biểu bì, nhìn như đang đeo găng trắng, có thể thấy rõ nhiều vết cắt. Đặc biệt, ngón trỏ tay phải gần như bị đứt rời, rõ ràng là vết thương do tự vệ.
Hung khí là một con dao inox thông thường đầu nhọn, loại dao chuyên dùng để bổ dưa hấu. Trên chuôi dao có khắc tên tiệm “Tiểu Bếp”, hoàn toàn bằng inox, không có tay cầm bằng nhựa hay gỗ.
Chu Ninh tiến hành đo đạc: góc mũi dao là 75 độ, tổng chiều dài dao là 26 cm, trong đó lưỡi dài 14.5 cm. Đặc biệt, ở đầu chuôi dao còn dính một mảnh vụn nhỏ bằng hạt gạo, giống như lát dưa leo. Rõ ràng là dụng cụ được lấy ngay tại hiện trường.
Dạ dày của Lý Đức Lâm cũng hoàn toàn trống rỗng. Chu Ninh lập tức lên tiếng:
“Lúc phát hiện thi thể, cạnh vũng máu có dấu hiệu nôn mửa. Em đã ước lượng sơ bộ, vào khoảng 500ml, và đã thu thập mẫu rồi.”
Lưu pháp y gật đầu hài lòng:
“Làm tốt lắm. Còn giòi và nhộng, lúc ấy cậu đã đo kích thước chứ?”
“Rồi ạ. Em đã dựa vào đó để ước đoán thời gian tử vong. À, đúng rồi, trong túi qυầи ɭóŧ của nạn nhân, em tìm thấy một hóa đơn mua hàng ở siêu thị Lợi Đạt, mua thịt, trứng, thực phẩm khá đầy đủ, số lượng không ít. Thời gian mua hàng là ngày 18 tháng 10.”
“Nhưng mà,” Chu Ninh ngập ngừng, “tủ lạnh nhà Chu Mỹ Phượng thì trống không, trong thùng rác cũng không phát hiện túi rác hay bao bì gì cả.”
Lưu pháp y ngẩng đầu nhìn cậu:
“Cho ta xem ảnh chụp hóa đơn và mẫu nôn kia.”
Chu Ninh lập tức tháo một lớp găng tay, mở máy ảnh, tìm ảnh chụp hóa đơn, rồi giơ lên cho Lưu pháp y xem. Ông lão nhăn mặt:
“Tên nhóc con, mắt ta già rồi, đưa gần thế này ta nhìn thấy cái gì? Ui chao, toàn đồ cao cấp! Nào là bít tết Tomahawk, nào là quả bơ. Đây là tính ăn tiệc kiểu Tây rồi còn gì!”
Chu Ninh gật đầu tán đồng:
“Vâng. Em cũng đoán thế. Mẫu nôn thì em phân biệt không được thành phần, trông như đều đã tiêu hóa hết rồi.”
Lưu pháp y nhìn kỹ mẫu vật, lắc đầu nói tiếp:
“Xem ra có cà rốt với thịt, cái này gửi đi kiểm nghiệm sẽ rõ. Thôi được rồi, bên này giải phẫu hoàn thành. Đánh dấu lại mẫu thai nhi của Chu Mỹ Phượng, đem so sánh ADN với mẫu của nạn nhân nam này.”
Chu Ninh thoáng sững người.
“Thầy… thầy nghi ngờ đứa bé là con của Lý Đức Lâm sao?”
Lưu pháp y ừ một tiếng, tay vẫn không ngừng khâu vết mổ, đến khi buộc xong nút cuối cùng mới dừng lại.
“Ừ. Dùng cách nói của bọn trẻ các cậu thì gọi là ‘giác quan thứ sáu’. Làm thêm một bước thì cũng không thiệt gì. ADN ở đây không làm được, phải gửi lên trung tâm giám định thành phố. Nói sếp Từ giục họ một chút, nhanh thì chiều mai sẽ có kết quả.”
“Dao thì thu thập vân tay trước, sau đó gửi đi xét nghiệm cùng lúc. Đánh dấu kỹ càng và phải kiểm tra xem trên dao có dính mẫu vật nào trùng khớp với dịch trong dạ dày của nạn nhân nam hay không. Nếu trùng, có thể xác định hung khí được lấy ngay tại nhà nạn nhân.”
Nghe đến đó, Chu Ninh bắt đầu thấy da đầu tê dại.
Cậu theo bản năng liếc nhìn màn hình đếm ngược. Hiện giờ đã là 59 giờ 49 phút, nghĩa là đã trôi qua hơn mười hai tiếng đồng hồ mới hoàn thành khám nghiệm tử thi. Trong khi kết quả giám định ADN thì phải tới chiều mai mới có.
Thời gian còn lại chẳng phải là quá ít sao?
Yêu cầu của nhiệm vụ trung cấp phần hai là xác định hung thủ, kèm đầy đủ chứng cứ.
Phải là đầy đủ chứng cứ! Chỉ cần thiếu một mắt xích, là coi như nhiệm vụ thất bại rồi còn gì?
Lưu pháp y ngồi xuống ghế, dùng chân không bị thương đá nhẹ vào giày của Chu Ninh.
Còn ngồi nghĩ ngợi cái gì! Vẫn bị đói tới choáng váng hả? Mau đi gọi người đến, đưa thi thể đi. Hay cậu còn thấy mùi thối chưa đủ nồng hả?”
Chu Ninh “vâng” một tiếng, rồi lập tức chạy ra cửa. Cậu dùng chân đẩy tung cánh cửa ra. Triệu Tân Lợi và mấy người khác đang ngồi xổm ngoài hành lang, thấy vậy liền đứng dậy ngay.
“Xong rồi hả?”
“Giải phẫu kết thúc rồi, mau gọi mấy người đến giúp, đưa thi thể về nhà xác.”
Triệu Tân Lợi dẫn người vào phòng. Ngoại trừ Lưu pháp y, tất cả đều cùng chung tay khiêng thi thể đặt lên xe đẩy và đưa đi.
Chu Ninh quay lại bàn làm việc, bắt đầu thu thập dấu vân tay trên con dao gây án. Sau một hồi loay hoay, cậu lấy được hai dấu vân tay hoàn chỉnh, nhưng phần lớn đều là vết in găng tay có đường vân. Tuy nhiên, ở sát mép dấu vân tay của găng tay, cậu còn phát hiện được một phần ba dấu vân tay trần.
Phát hiện này khiến Chu Ninh khựng lại. Cậu ngẩng đầu lên nhìn về phía Lưu pháp y:
“Sư phụ, trên dao có hai vân tay rõ ràng, thêm một phần vân lòng bàn tay chưa hoàn chỉnh. Ngoài ra còn rất nhiều vết hoa văn của găng tay. Con dao này lại không có tay cầm bọc nhựa, nếu dùng nó đâm liên tục như vậy, lại còn có dấu hiệu nạn nhân phản kháng, thì liệu hung thủ cũng có thể bị thương ở tay không ạ?”
Lưu pháp y lúc này đã cởi bộ đồ bảo hộ dày nặng, mồ hôi ướt đẫm, tóc bết lại dính sát trán. Ông vừa lau mồ hôi vừa nở nụ cười:
“Không trách sếp Từ lại quý cậu như vậy. Cái đầu biết động não, lại chịu khó quan sát, đúng là hiếm thấy. Phân tích rất có lý. Khả năng tay phải của hung thủ bị thương là hoàn toàn có thể. Chờ kết quả xét nghiệm cuối cùng xem sao. Nếu may mắn, có thể lấy được mẫu máu của hung thủ trên dao.”
Chu Ninh biết rõ, nếu lấy được vết máu của hung thủ trên dao, thì chẳng khác nào trúng xổ số 500 triệu.
Dù sao thì, chỉ riêng việc xác định có khả năng hung thủ bị thương đã có thể thu hẹp phạm vi điều tra đáng kể.
“Đừng mơ mộng nữa, gọi điện cho lão Từ đi. Ông ấy vẫn đang chờ kết quả giải phẫu đấy.”
Chu Ninh lập tức gọi cho Từ Đạt Viễn. Vừa vang lên một hồi chuông, điện thoại đã được kết nối.
“Giải phẫu xong rồi hả?”
“Vâng, sếp Từ. Giờ tôi báo cáo sơ bộ kết quả cho anh được không?”
Thời gian đang đếm ngược, so với bất cứ ai, Chu Ninh càng sốt ruột hơn. Bây giờ không phải lúc giấu giếm. Cậu vội vàng báo cáo lại tất cả suy luận và kết quả điều tra đã có.
“Được lắm, cậu càng lúc càng nhanh nhẹn đấy. Để Triệu Tân Lợi chở cậu quay lại đội ngay đi. Chúng tôi đang họp ở trong phòng đội.”
Lưu pháp y vừa rửa tay xong, lau mặt rồi vẫy tay với Chu Ninh:
“Cậu đem theo bản ghi chép khám nghiệm tử thi nhé. Đi họp chuyên án thì cứ theo ngồi nghe là được. Nhớ mang theo cả mẫu vật và hung khí. Đến đó thì nói luôn việc cần gửi đi kiểm nghiệm. Không thể chậm trễ đâu. Tôi thì về trước đây, đứng từ sáng đến giờ, cái chân tê cứng luôn rồi.”
Chu Ninh không giữ lại. Việc hôm nay Lưu pháp y chịu khó đi cùng, thậm chí còn trực tiếp giải phẫu thi thể đang phân hủy nặng, bản thân cậu đã vô cùng cảm kích. Một người sắp nghỉ hưu trong vòng nửa năm nữa, mà vẫn nghĩ cho học sinh, thật sự rất đáng quý.
“Cảm ơn thầy! Em đi luôn đây. À mà... thầy về bằng gì ạ?”
Lưu pháp y phẩy tay:
“Gọi xe về thôi, không sao. Đừng lo mấy chuyện vặt vãnh. Mau đi đi. Cảnh sát Từ vốn đã hay sốt ruột, kết hôn hôm trước, hôm sau đã sẵn sàng làm bố rồi, phải bắt kịp tiết tấu của ổng, không là bị mắng đấy, hiểu chưa?”
“Vậy con đi nhé!”
Chu Ninh nhanh chóng rửa tay, gom hết vật chứng vào hộp, kèm theo hai bản ghi chép khám nghiệm và máy ảnh, rồi rời khỏi phòng.
Triệu Tân Lợi đang nghe điện thoại trước cửa, thấy Chu Ninh ra thì vẫy tay:
“OK rồi, lên xe đi. Về đội ngay!”
Mấy người lên xe, phóng thẳng về phía đội hình sự.
Lưu pháp y thì khập khiễng bước ra khỏi phòng giải phẫu. Ông lão giữ nhà xác ló đầu ra, nhận lấy bao thuốc được truyền tay, rút ra một điếu, rồi tiện tay nhét luôn cả bao vào túi. Hai người châm lửa, vừa hút thuốc vừa tán gẫu.
“Cậu thanh niên này nhìn khá được đấy. Mà chân ông cũng đâu đến nỗi, sao phải bó bột vậy?”
Lưu pháp y trừng mắt:
“Nếu không bó bột thì có ai cho tôi ngồi chơi? Không bó bột, hôm nay sẽ là tôi phải đi ra hiện trường. Không tận mắt quan sát thì rèn luyện gì cho nó? Lý thuyết khác xa thực tế lắm. Trước kia tôi cũng có học trò cũng giỏi lắm, nhưng chưa đầy hai tháng đã bỏ nghề. Nên lần này tôi quyết tâm dùng chút ‘thủ đoạn’ cho chắc ăn.”
Lão Thôi bật cười, lắc đầu, rồi chậm rãi đi về phía nhà xác.
Ngày 27 tháng 10, 21:37.
Phòng họp, Đội hình sự huyện Khải Đông.
Chu Ninh vừa mở cửa bước vào, tất cả mọi người đều quay đầu lại. Thấy cậu ôm cái hòm, Từ Đạt Viễn liền vẫy tay:
“Xuân Dương, nhanh cho người mang mẫu vật đi phòng xét nghiệm pháp y thành phố. Tôi đã gọi điện trước rồi, họ giữ lại người làm thêm giờ cho ta.”
Chu Ninh thở phào nhẹ nhõm, lấy ra tờ yêu cầu xét nghiệm đã viết trên đường, đặt lên hộp rương đưa cho Hà Xuân Dương.
“Anh Hà, đây là danh sách mẫu vật cần giám định chi tiết. Trong này có một mục yêu cầu xét nghiệm ADN, cần ưu tiên xử lý trước. Nếu được, nhờ bên đó giữ người lại canh cho đến khi có kết quả. Gửi email cho tôi trước luôn.”
Hà Xuân Dương mỉm cười gật đầu, nhận rương và nhanh chóng đi sắp xếp.
Từ Đạt Viễn vẫy tay ra hiệu cho Chu Ninh ngồi xuống:
“Ngồi đi. Bắt đầu báo cáo kết quả khám nghiệm. Thời gian tử vong của nạn nhân, có gì thay đổi không?”