Chương 16: Trong thôn không có sóng sao?

Chu Ninh điều chỉnh lại suy nghĩ trong đầu một chút.

Lúc này Triệu Tân Lợi cũng đã quay lại, đưa máy ảnh cho cậu. Chu Ninh chậm rãi mở lời:

“Trước mắt tôi chưa có được nhiều thông tin, báo cáo sơ lược với hai anh một chút. Nạn nhân nam Lý Đức Lâm tử vong trong khoảng từ 5 đến 9 ngày trước, còn nạn nhân nữ Chu Mỹ Phượng tử vong trong khoảng 48–36 giờ trước.

Nói cách khác, Chu Mỹ Phượng chết sau Lý Đức Lâm khoảng 3-6 ngày. Hơn nữa, ở bệ bếp phía bắc phòng khách, tôi phát hiện một dấu vết vớ còn dính máu, trên tường cũng có vết cọ xát.

Trên khung cửa sổ nhỏ của bệ bếp còn phát hiện tóc nên tôi nghi ngờ hiện trường này từng có người thứ ba, kẻ đó đã dàn dựng hiện trường tự sát cho Chu Mỹ Phượng rồi trèo ra ngoài từ cửa sổ.

Còn về Lý Đức Lâm, lúc bị gϊếŧ có dấu hiệu hoảng loạn chạy khỏi phòng ngủ. Nạn nhân bị đâm gục ngay trước cửa phòng và chết khi bị một nhát dao đâm vào lưng sau khi cố bò ra phòng khách.

Nhưng điều kỳ lạ là phòng ngủ sạch đến mức không một hạt bụi, trên ga giường không có nếp nhăn hay dấu tóc nào. Nguyên nhân tử vong cụ thể của Chu Mỹ Phượng phải chờ giám định pháp y mới có thể đưa ra kết luận cuối cùng.”

Những lời cậu vừa nói như một tiếng sét đánh xuống mặt hồ yên tĩnh. Vị cảnh sát già đứng bên cạnh sững sờ, hỏi:

“Cậu chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn.”

Chu Ninh trả lời dứt khoát, nhưng trong lòng lại rất căng thẳng.

Trên màn hình trong suốt kia, đồng hồ đếm ngược vẫn đang nhấp nháy. Một cái đã chuyển thành 17:14, cái còn lại là 71:14. Cậu vừa nói cả một tràng, bao gồm hiện trường, phân tích bước đầu, nguyên nhân cái chết… mọi thứ đều hợp lý, vậy tại sao hệ thống vẫn chưa xác nhận hoàn thành nhiệm vụ? Chẳng lẽ cậu còn bỏ sót điều gì?

Ngay lúc ấy, đồng hồ đếm ngược 17:14 bỗng ngừng lại, bên dưới xuất hiện dòng chữ nhỏ:

[Trói định người có muốn nộp phần đầu tiên của nhiệm vụ trung cấp không?]

Chu Ninh sững người. Trước giờ, cậu luôn nghĩ rằng hệ thống sẽ tự động xác nhận khi phân tích đúng, nếu sai thì đơn giản là không có phản hồi. Nhưng lần này lại yêu cầu cậu “nộp bài”. Vậy là phải chủ động?

Xét lại hiện trường: không vấn đề. Dấu vết người thứ ba: rõ ràng. Nguyên nhân tử vong của Lý Đức Lâm: rõ như ban ngày. Chỉ có cái chết của Chu Mỹ Phượng hơi giống tự sát, nhưng đã có người thứ ba, và thời gian tử vong cách biệt nhiều ngày như vậy thì giả thiết tự sát không thuyết phục. Quan trọng hơn, vì sao hung thủ lại khóa cửa từ bên trong?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Chu Ninh trở nên kiên định. Nhiệm vụ có hai phần, nếu sai một vẫn không bị trừng phạt. Nghĩ vậy, cậu thầm niệm trong đầu: “Nộp bài.”

Ngay lập tức, đồng hồ đếm ngược dừng lại, phát ra tiếng “Tích!”, trên màn hình chỉ còn lại bộ đếm 71:13.

Chu Ninh chớp mắt. Gì đây? Đúng hay sai cũng chẳng nói rõ. Hệ thống hôm nay bị lỗi mạng hay sao? Thôn này không có sóng à?

Hay là phải hoàn thành cả hai phần thì mới có kết quả?

Đúng lúc ấy, Chu Ninh bị ai đó huých nhẹ vào cánh tay. Là Triệu Tân Lợi, anh ta hấp háy mắt ra hiệu. Chu Ninh khó hiểu hỏi:

“Gì vậy?”

“Đừng phân tâm. Sếp hỏi cậu có phán đoán gì về hung thủ chưa? Tốt nhất đưa ra được hình tượng sơ lược.”

Chu Ninh “à” lên một tiếng. Giờ thì cậu không còn lo lắng nữa, không phải vì những tháng ngày học vất vả dưới sự “ép buộc” của hệ thống, mà bởi vì trên màn hình lớn hiện giờ đã tổng hợp đầy đủ tất cả thông tin mà cậu phát hiện.

Dựa vào phân tích của cậu, một đoạn hoạt họa mô phỏng lại toàn bộ sự việc xuất hiện ở góc màn hình: từ việc hung thủ sát hại Lý Đức Lâm, đến việc xử lý Chu Mỹ Phượng, rồi dọn dẹp hiện trường, phi tang vật chứng, cuối cùng là thoát thân qua cửa sổ.

Chu Ninh xem xong, càng thêm tin tưởng.

Cậu lấy lại máy ảnh từ Triệu Tân Lợi, tìm đến bức ảnh chụp cửa sổ, đưa cho Từ Đạt Viễn xem:

“Sếp Từ, anh nhìn xem, cửa sổ này rất nhỏ, chỉ có kích cỡ 33×25 cm, lớn nhất là 41 cm ở góc chéo. Trên đó chỉ có hai sợi tóc và một dấu chân mờ trượt trên tường.

Hung thủ có thể nhanh chóng đâm Lý Đức Lâm bị thương, rồi đâm một nhát từ phía sau khiến anh ta chết ngay trong khi đang bỏ chạy. Sau đó hắn còn dàn dựng hiện trường tự sát cho Chu Mỹ Phượng, dùng vớ và găng tay để không để lại dấu vết, trèo qua cửa sổ thoát đi, rồi từ bên ngoài đóng cửa sổ lại.”

Nói đến đây, Chu Ninh đặt máy ảnh xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Từ Đạt Viễn.

Tổng hợp lại những phân tích này, tôi đưa ra chân dung phác họa như sau: hung thủ là một nam giới trưởng thành, thân hình gầy gò, vóc dáng không cao. Ít nhất không cao bằng Lý Đức Lâm, trọng lượng cơ thể cũng nhẹ hơn. Hắn có hành động cực kỳ linh hoạt, có khả năng phản trinh sát, đầu óc kín đáo, hiểu rõ quy trình điều tra phá án của cảnh sát.

Còn một điều nữa, khi khám xét phòng ngủ, tôi phát hiện trong ngăn kéo tủ đầu giường có hơn một ngàn tiền mặt, đặt ở vị trí rất dễ thấy, nhưng không bị mất. Ngược lại, tài sản trên người của Lý Đức Lâm hoàn toàn không thấy đâu, cả ví và điện thoại đều biến mất.”

Vị cảnh sát già xoa cằm suy nghĩ, còn Từ Đạt Viễn thì gật đầu mạnh:

“Được rồi, xe của nhà tang lễ đã đến. Thi thể tạm thời đưa đi pháp y kiểm tra. Tôi đã báo Lưu pháp y đến thay cậu trấn giữ hiện trường. Dựa trên phân tích này, chúng ta sẽ mở rộng điều tra. Lão Triệu, cậu dẫn Tiểu Lưu theo hỗ trợ Chu pháp y.”

Chu Ninh không nói gì thêm, lúc này cậu đang lo lắng nhất chính là chiếc đồng hồ đếm ngược trên giao diện hệ thống.

Triệu Tân Lợi sắp xếp người phụ giúp đưa thi thể lên xe. Chu Ninh ngồi xổm một bên thu dọn dụng cụ, rồi cùng mọi người rời đi.

Từ Đạt Viễn tập hợp toàn bộ cảnh sát trong và ngoài sân lại, nghiêm nghị nói:

“Mọi người đều thấy rồi đấy, pháp y đã mang thi thể đi. Kết quả khám nghiệm sơ bộ đã có. Khả năng cướp của gần như bằng không. Cá nhân tôi nghiêng về khả năng báo thù. Từ giờ trở đi, chúng ta cần điều tra kỹ vụ án này.

Tôi sẽ phân công cụ thể, đừng có ai nói với tôi rằng mình là người của đồn công an Thiết Sơn, không thuộc đội hình sự. Án này xảy ra ngay trên địa bàn các cậu, tất cả phải dốc toàn lực điều tra, nghe rõ chưa?”

Tất cả nghiêm chỉnh đáp lại:

“Rõ!”

“Tốt, bây giờ chia việc như sau: Vương Sở dẫn người trong đồn điều tra quan hệ xã hội của Chu Mỹ Phượng, đặc biệt là gia đình Lưu Bỉnh Nghĩa bên cạnh, vì hai nhà ở rất gần nhau. Ngoài ra, kiểm tra xem trong vài ngày gần đây có ai từng gặp cô ta, gặp ở đâu, đi với ai.

Hà Xuân Dương dẫn đội hình sự điều tra hoàn cảnh gia đình và các mối quan hệ xã hội của Lý Đức Lâm ở thôn Vu Gia. Cần xác minh tất cả những ai từng tiếp xúc, trò chuyện với nạn nhân, càng chi tiết càng tốt.

Công ty của Lý Đức Lâm cũng cần phái người đến xác minh.

Còn về chồng của Chu Mỹ Phượng là Lưu Vượng Tài, cũng phải điều tra toàn bộ hành trình trong 9 ngày gần đây, bao gồm cả lịch sử liên lạc, vị trí hiện tại. Tất cả đều phải xác minh toàn diện.

Tóm lại: hai người đã chết, vẫn chưa phác hoạ được hung thủ. Huyện chúng ta đã lâu không có án mạng nghiêm trọng như thế này. Ai cũng biết thời điểm hiện tại nhạy cảm ra sao. Tuyệt đối không để vụ này ảnh hưởng đến danh tiếng của Khải Đông, ai cũng phải tự hiểu, rõ chưa!”

12:22 phút, Chu Ninh cùng mọi người đến bệnh viện huyện.

Xe vừa dừng lại, Lưu pháp y cùng ông lão Thôi, người phụ trách nhà xác đã đứng chờ sẵn trước cửa phòng giải phẫu. Lão Thôi vui vẻ vẫy tay chào Chu Ninh, cười để lộ hàm răng thưa:

“Cậu vất vả rồi! Mới cách có một tháng mà lại gặp chuyện lớn thế này.”

Chu Ninh cười đáp, đi tới trước mặt Lưu pháp y. Đã một tháng trôi qua, chân ông vẫn còn chưa tháo bột, phải chống nạng mới đi lại được nhưng cũng chưa đến mức phải ngồi xe lăn.

“Thầy, hai thi thể, trong đó một cái đang phân hủy nặng. Lần này phải nhờ thầy hỗ trợ rồi!”

Lưu pháp y không từ chối, gật đầu ra hiệu cho Triệu Tân Lợi:

“Mau lên, mọi người cùng giúp một tay. Thi thể đang phân hủy thì đưa qua chỗ ông Thôi để ướp lạnh, bớt mùi xú uế. Thi thể nữ thì đưa thẳng vào phòng mổ.”

Mọi người lập tức tản ra làm việc, mỗi người một việc. Bụng của Chu Ninh đúng lúc kêu lên “ọc ọc”, cả buổi sáng vận động liên tục, từ chạy tới chạy lui đến cúi người điều tra, cái bụng đã đói đến mức biểu tình rồi.

Lưu pháp y liếc cậu một cái, rồi chỉ về phía chòi nghỉ trong sân:

“Đi rửa tay rồi ăn cơm nhanh đi. Xử lý hai cái này xong chắc phải tối mới xong. Làm xong còn lâu mới được ăn tiếp.”

Biết sư phụ nói đúng, Chu Ninh nhanh chóng đi rửa tay rồi quay lại chòi nghỉ. Mọi người đều đã ngồi vào bàn, nhìn hộp cơm trước mặt. Vừa mở ra, mặt Triệu Tân Lợi xị xuống:

“Lưu pháp y, sao lại phân biệt đối xử thế này? Hôm trước Tiểu Lưu bọn họ cùng anh làm giải phẫu, tôi nghe nói có bốn món, ba món toàn thịt. Còn hôm nay, nguyên một đống rau luộc thế này. Cái thân hình này của tôi chịu sao nổi?”

Lưu pháp y lấy đũa gõ vào tay Triệu Tân Lợi, mắt trợn lên:

“Không ăn thì đi về phòng ăn của đội mà ăn cơm canteen. Chúng ta chuẩn bị mổ thi thể đang phân hủy, cậu ăn cả đống thịt thì làm sao chịu nổi? Nếu không, để tôi gom hết giòi bọ lại xào cho cậu một đĩa, đầy chất dinh dưỡng đấy!”

Triệu Tân Lợi đang cười, nghe đến ba chữ “giòi bọ” thì mặt tái xanh, vội chắp tay vái lia lịa:

“Thôi, tôi sai rồi! Rau là tốt rồi, rau tuyệt vời lắm!”

Mọi người cười ồ lên. Chu Ninh không nói gì, múc một thìa khoai tây xào cay, thêm ít trứng xào cà chua, rưới lên cơm, trộn đều rồi lặng lẽ ăn.

Cậu có vẻ hơi trầm mặc. Lưu pháp y liếc cậu, khuỷu tay thúc nhẹ rồi hỏi:

“Sao thế nhóc con? Bị bạn gái đá à?”