Chương 14: Hệ thống cảnh cáo

Mùi xác thối là kiểu mùi gì à?

Khó tả lắm. Nếu bắt buộc phải nói, thì hãy cứ tưởng tượng mùi cá mặn ôi + trứng thối + thịt thiu, rồi vứt tất cả vào hố xí ủ lên men hai ngày sẽ ra cái thứ mùi tổng hợp đó đấy. Ngửi một lần, đảm bảo nhớ cả đời.

Từ Đạt Viễn cùng mấy người của đồn công an Thiết Sơn đều quay sang nhìn Chu Ninh. Mặc dù lúc này ai cũng muốn nôn, nhưng Chu Ninh không thể chịu thua. Dù gì hồi nãy Từ Đạt Viễn còn vừa mắng mẹ của Trình Lị giúp cậu lấy lại công bằng, cậu mà tỏ ra yếu ớt lúc này thì thật mất mặt.

Chu Ninh không nói gì, chỉ gật đầu với Từ Đạt Viễn, sau đó đặt ba lô xuống đất, bắt đầu lấy đồ nghề ra. Triệu Tân Lợi đặt thùng dụng cụ xuống, nhăn mũi.

“Cái gì mùi vậy?”

“Xác thối.”

Triệu Tân Lợi sững người, câu sau đang định nói cũng nuốt vào luôn.

“Ờ... thế thì... tôi chờ cậu ngoài này nhé.”

Chu Ninh không thể phản bác, có người đi cùng nhìn, không thể tỏ ra sợ được. Dù sao, cậu mới là pháp y ở đây.

Cậu lôi ra bộ đồ bảo hộ và mặt nạ phòng độc, mặc chỉnh tề từ đầu đến chân.

Cậu bước đến trước cửa phòng, cánh cửa gỗ đóng kín, đẩy thử từ bên trong có tiếng lạch cạch, chìa khóa vẫn đang cắm trong ổ, đung đưa phát ra tiếng động rõ ràng.

Phòng bị khóa từ bên trong.

Chu Ninh quay sang nhìn Triệu Tân Lợi:

“Giúp tôi lấy dấu vân tay trên cửa trước, sau đó nhẹ nhàng tháo kính cửa ra mà không làm hỏng khóa. Việc này không thành vấn đề chứ?”

Triệu Tân Lợi gật đầu, đeo bao tay vào, lấy cọ và bột phấn đen ra phủ đều lên mặt cửa. Sau khi quét kỹ, tìm được bảy dấu vân tay, dù không hoàn chỉnh lắm. Lấy dấu xong, bỏ vào túi vật chứng.

Sau đó, anh ta cẩn thận gỡ lớp sơn ở cạnh kính cửa, làm sạch đinh ốc, dùng băng dính để kéo nhẹ tấm kính ra. Qua khe hở vừa đủ, anh luồn tay vào xoay chìa khóa ba vòng, mở được khóa, bỏ vào túi vật chứng. Rồi lấy tay đẩy nhẹ, cánh cửa bật mở.

Chu Ninh lúc này đã trang bị xong xuôi: bao tay ba lớp, kính bảo hộ, mặt nạ phòng độc, đồ cách ly… Trang bị hoàn chỉnh xong, cậu xách thùng dụng cụ bước vào nhà chính.

Hiện trường khép kín - đúng kiểu hiện trường mà truyện Conan yêu thích!

Chu Ninh hít sâu một hơi, gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh.

Một cái xác đàn ông nằm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, mông chổng lên, xâm chiếm toàn bộ tầm mắt Chu Ninh. Trên lưng găm một con dao, xung quanh là một vũng máu lớn, máu văng tung tóe, trải rộng khắp nền. Trên thân thể là một đống ruồi bâu, còn cả đám giòi trắng đang lúc nhúc bò lổm ngổm.

Toàn thân Chu Ninh nổi da gà, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ.

Nhưng cậu không thể lùi lại.

Chu Ninh bước vào. Từ Đạt Viễn và mọi người đã đứng ngoài cửa, ánh mắt ai cũng dán chặt vào động tác của Chu Ninh. Một ông cảnh sát già đứng gần đó liếc Từ Đạt Viễn, hất cằm chỉ Chu Ninh:

“Chuẩn bị được cả đống đồ thế kia, đúng là dân chuyên rồi! Cậu kiếm đâu ra nhân tài thế này đấy?”

Từ Đạt Viễn vẻ mặt thản nhiên, đeo khẩu trang, khoanh tay đứng xem chẳng buồn đáp.

“Tất nhiên là chuyên nghiệp rồi. Tiểu Chu tốt nghiệp chính quy. Vụ 9.27 lần trước phá án trong 24 giờ, công lớn đều nhờ cậu ấy.”

Viên cảnh sát già kinh ngạc ra mặt, cùng Từ Đạt Viễn thì thầm trò chuyện tiếp. Được khen vậy chẳng khiến Chu Ninh vui, ngược lại còn thấy áp lực hơn.

Cậu tìm một chỗ sạch, đặt thùng dụng cụ xuống, bắt đầu chụp hình toàn bộ hiện trường, đo chiều cao và kích thước các bộ phận trên thi thể.

Thi thể nam giới duỗi thẳng tay trái về phía cửa, tay phải co lại sát sườn. Phần thân trên mặc một chiếc áo phông trắng tay lửng, thân dưới không mặc gì. Cách xác không xa là hai chiếc giày thể thao, gót giày đã bị giẫm bẹp. Trên sàn gần cửa phòng ngủ, quần áo vứt vung vãi, bên cạnh là một vũng máu khác.

Mặt nạn nhân quay về bên phải, miệng há to, lưỡi lòi ra ngoài, mắt trợn trắng. Toàn bộ khuôn mặt và ngũ quan sưng phù lên. Ở cổ có một vết cắt sâu, tụ đầy giòi bọ, da ở đó đã bị ăn thủng.

Chu Ninh mặc kệ lũ giòi đang lúc nhúc, toàn bộ hình ảnh thi thể đã được quét thẳng vào "màn hình" trong đầu cậu như thể đang hiển thị 3D.

Cùng lúc đó, bên tai cậu vang lên tiếng “Tích” quen thuộc.

[Hệ thống kích hoạt nhiệm vụ. Hãy chọn cấp độ nhiệm vụ:

A. Cơ bản

B. Trung cấp

C. Cao cấp]

Chu Ninh choáng váng. Giờ chơi kiểu này rồi sao? Ba cấp độ? Dĩ nhiên càng cao càng khó, phần thưởng cũng cao hơn. Nhưng cậu biết rõ bản thân mình còn chưa đủ tầm.

Xác đã phân huỷ cao độ, muốn tìm chứng cứ cực kỳ khó. Nghĩ đến phần thưởng hấp dẫn đi kèm, Chu Ninh hơi do dự. Hay là chọn trung cấp? Đang suy nghĩ, hệ thống tự động hiện thông báo:

[Người dùng mặc định chọn: Trung cấp. Bắt đầu nhiệm vụ!

Nhiệm vụ trung cấp: Phân tích nguyên nhân tử vong của hai nạn nhân dựa trên hiện trường. Thời hạn: 60 phút.

Tìm ra hung thủ và đầy đủ chứng cứ. Thời hạn: 72 giờ.

Khen thưởng:

Nếu hoàn thành 1 trong 2 nhiệm vụ: không có phần thưởng hoặc trừng phạt, không được ghi nhận tiến độ.

Nếu hoàn thành cả hai trong thời hạn: thưởng theo chất lượng và thời gian còn lại.]

Chu Ninh hóa đá. Một đàn quạ đen bay qua đầu.

"Đây là nhiệm vụ trung cấp á? Ngươi muốn đùa ta chắc?"

[Cảnh báo hệ thống:

Nếu từ chối nhiệm vụ, toàn bộ phần thưởng hệ thống trước đây sẽ bị thu hồi. Xác nhận từ chối hay không?]

Chu Ninh lập tức mềm lòng. Hít sâu hai hơi, nghiến răng: “Chấp nhận nhiệm vụ!”

[Tích! Bắt đầu đếm ngược!]

Một âm thanh vang lên, màn hình trong đầu xuất hiện hai đồng hồ đếm ngược:

[00:59 (60 phút cho nguyên nhân tử vong)

71:59 (72 giờ cho truy tìm hung thủ)]

Còn đếm ngược trùng nhau? Mỗi giờ tính rành rành ra thế này à?

Chu Ninh thở dài, quay ra cửa vẫy Triệu Tân Lợi vào. Cậu không thể làm một mình, cần người hỗ trợ chụp ảnh. Nếu cứ tự mò, chắc đến giữa trưa cũng chưa xong.

Triệu Tân Lợi đeo khẩu trang, xỏ giày, rón rén né tránh các vết máu để vào gần.

“Sao vậy, Tiểu Chu?”

Chu Ninh ném cho hắn cái camera, cùng một khẩu trang khác:

“Đeo hai lớp vào cho đỡ mùi. Đi theo tôi, tôi chỉ đâu thì chụp đó. Một mình tôi thì làm đến tối cũng không xong. Phải khám nghiệm hiện trường nhanh để còn đưa xác đi.”

Triệu Tân Lợi đang định kiếm cớ chuồn, thì nghe tiếng ho nhẹ của Từ Đạt Viễn phía sau. Lập tức như gà con rúc tổ, ngoan ngoãn nhận camera và đeo khẩu trang.

“Được rồi, tôi nghe cậu chỉ huy.”

Lúc này, Từ Đạt Viễn đã kéo viên cảnh sát già đi nơi khác. Chu Ninh chỉ nghe loáng thoáng:

“Đi tìm ủy ban thôn, gọi mấy ông hàng xóm lại hỏi. Tốt nhất là xem có nhà nào có camera an ninh, hoặc xem xét có xe lạ ra vào thôn không.”

Chu Ninh ôm một xấp bảng đánh số, đặt lần lượt vào vũng máu, vết trượt, vết bôi máu, dấu chân máu… Gần thi thể cũng có quần áo, giày đều được đánh số.

Xong xuôi, cậu ra hiệu cho Triệu Tân Lợi chụp ảnh.

Cậu cúi xuống, lật quần áo, giày để kiểm tra túi. Tìm được một tờ hóa đơn mua đồ ở siêu thị Lợi Đạt, bỏ vào túi vật chứng.

Tiếp theo, dùng nhíp gắp mấy con nhộng. Có con to con nhỏ, màu nâu nhạt, vỏ còn mềm.

Cậu quan sát ruồi bay quanh thi thể, có ruồi thường, cũng có nhặng xanh (tên khoa học: Lucilia sericata).

Gắp lấy một con giòi to nhất, dài khoảng 13mm. Mấy con khác cỡ 10, 11, 12mm.

Trong đầu nhanh chóng nhớ lại kiến thức về côn trùng học pháp y:

Giòi xuất hiện: tử vong ít nhất 10–20 giờ.

Tốc độ tăng trưởng: ~2–3mm/ngày.

Nhộng thường xuất hiện sau 5–7 ngày.

Chu Ninh ngồi xổm dịch sang hai bước, thấy mặt nạn nhân đã biến dạng nghiêm trọng. Cậu định đưa tay đẩy nhẹ đầu để quan sát rõ hơn, nhưng vừa chạm trán thì cảm giác mềm mềm ở tay khiến cậu phải dừng lại.

Nhưng động tác chạm vào đã khiến lũ ruồi ở cổ bay tán loạn. Phía sau tai, nơi giao với cằm, lộ ra một nốt đen to bằng lòng bàn tay, trên đó có mấy cọng lông mọc lưa thưa.

Mắt Chu Ninh sáng lên. Cậu lập tức ngẩng đầu, gọi to:

“Chụp ảnh! Nhanh lên!”