Chương 13: Việc đến

Thứ Năm, ngày 28 tháng 10 năm 2010.

Sáng sớm, Chu Ninh vừa vào đến văn phòng, tai đeo tai nghe, nghêu ngao hát theo điệu nhạc. Tâm trạng cậu rất tốt, vừa dọn dẹp văn phòng vừa đẩy cây lau nhà đến gần cửa.

Ngay lúc ấy, một chiếc giày da giẫm mạnh lên cây lau nhà.

Chu Ninh ngẩng đầu lên theo quán tính, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Từ Đạt Viễn đang trừng thẳng vào mình.

Cậu vội tháo tai nghe xuống, cười nịnh nọt chào hỏi, trong lòng lẩm bẩm: “Thôi chết rồi… hôm qua mình bỏ về thẳng như vậy, chắc cái cô Trình Lị kia đã quay về tố cáo rồi!”

“Sếp Từ, chào buổi sáng ạ!”

“Sáng cái con khỉ!”

Chu Ninh rụt cổ lại như con rùa bị gõ mai.

Từ Đạt Viễn bước thẳng vào văn phòng, giẫm lên nền nhà sạch sẽ để lại một loạt dấu chân đen. Chu Ninh không dám hé một lời, đặt cây lau nhà ở cửa, nhẹ nhàng đóng cửa lại, chờ đợi cơn giận sắp bùng nổ.

“Sao lại tắt máy điện thoại?!”

Chu Ninh ngẩn ra, lúc này mới sực nhớ, tối qua sau khi tắt máy thì quên bật lại. Cậu vội rút điện thoại ra khởi động bật lại, trong lòng có chút chột dạ, len lén liếc nhìn Từ Đạt Viễn.

Từ Đạt Viễn lại trừng mắt nhìn cậu:

“Lẹ lên, xách rương khám nghiệm theo tôi ra hiện trường. Chuyện riêng để sau!”

Nghe đến việc ra hiện trường, Chu Ninh lập tức tỉnh táo hẳn.

Cậu khoác nhanh chiếc áo đồng phục, vác theo rương dụng cụ khám nghiệm hiện trường và máy ảnh, nghĩ một chút rồi tiện tay xách luôn chiếc ba lô lớn nhất. Đó là chiếc balo đã chuẩn bị sẵn từ trước với đầy đủ các công cụ chuyên dụng, để lỡ có vụ án lớn còn có cái mà dùng. Dù không chắc có dùng đến không, nhưng tốt nhất nên mang theo để phòng hờ.

Cả hai vội vàng ra khỏi văn phòng.

Nếu là ngày thường, chắc chắn Chu Ninh đã hí hửng hỏi một câu quen thuộc:

“Sếp Từ, đây là án gì vậy ạ?”

Nhưng hôm nay cậu không dám hỏi.

Xuống đến tầng hai, hai chiếc xe cảnh sát đã chờ sẵn dưới sân. Triệu Tân Lợi đang ngồi sau tay lái, nhe răng cười với Chu Ninh:

“Lẹ lên xe đi nào! Chu pháp y nghe nói hôm qua cậu đi xem mắt hả?”

Chu Ninh liếc hắn một cái sắc lẹm, vừa ngồi vào ghế phụ, vừa nghiến răng trợn mắt với vẻ mặt "anh còn dám nhắc tới nữa là chết với tôi".

Triệu Tân Lợi tuy hơi khờ nhưng không ngu, lập tức hiểu ra mình vừa nói sai điều gì đó, nhanh chóng vặn chìa khóa, bật đèn hiệu và còi hú, rồi phóng vυ"t ra ngoài.

Chu Ninh ngồi yên như tượng, không hó hé gì thêm.

Từ Đạt Viễn ho nhẹ một tiếng, rồi nói:

“Sáng nay, lúc 7 giờ 10, ở thôn Chín Thượng Mương có người báo án. Trong nhà Lưu Vượng Tài ở khu phía đông của thôn, phát hiện hai xác chết, một nam một nữ. Người phụ nữ treo cổ trên xà nhà. Công an đồn Thiết Sơn đã đến hiện trường kiểm tra, cửa bên trong khóa trái, họ không dám phá, nên lập tức báo về đội hình sự.”

Chu Ninh gật đầu lia lịa, nhưng rồi nhíu mày suy nghĩ một lúc, đột nhiên cậu giật mình ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc…

“Tình trạng người chết là nam như thế nào ạ? Còn nữa, họ còn chưa mở cửa mà đã biết là xác chết bên trong, vậy thì cảnh tượng hẳn là thảm lắm, hoặc có khi đã trương phình như thi thể bị phân hủy thành ‘người khổng lồ’ rồi chứ gì?” [1]

Từ Đạt Viễn cười khẩy, lườm Chu Ninh một cái:

“Sáng sớm nay có người hàng xóm qua mượn xe cút kít, thấy cổng sân chỉ khép hờ. Đến gần thì thấy cửa nhà trong khóa chặt. Cô ta nghi ngờ nên mới leo lên cửa sổ nhìn vào thì thấy một người phụ nữ treo cổ trên xà nhà, còn dưới đất là xác một người đàn ông nằm trong vũng máu. Thế là sợ quá, chạy đi báo án.

Xác nam giới nằm sấp trong vũng máu, đầu hướng ra cửa, không mặc quần, trên người đầy giòi bọ và ruồi nhặng. Không cần vào cũng biết là đã chết từ lâu rồi, nên công an không dám cạy cửa phá vào.

Còn xác nữ là vợ của Lưu Vượng Tài, tên là Chu Mỹ Phượng, 32 tuổi. Lưu Vượng Tài quanh năm đi làm công trình xa nhà. Theo lời hàng xóm, trong nhà Chu Mỹ Phượng thường xuyên có đàn ông lạ lui tới, lời ra tiếng vào trong thôn không ít.”

Chu Ninh gật đầu chậm rãi. Trong thôn xóm là vậy, nhà nào có phụ nữ ở một mình, nhất là người còn trẻ đẹp, thì sớm muộn cũng thành đề tài cho đủ loại lời đồn thổi. Nhưng tuyệt đối không được chủ quan, vẫn phải điều tra rõ ràng.

Từ Đạt Viễn nói xong chuyện vụ án thì đổi giọng:

“Được rồi, chuyện chính nói xong rồi. Giờ nhóc con nhà ngươi nói xem, đi xem mắt kiểu gì mà bỏ cả bữa tối trốn về, hại thím hai ngươi bị chê trách cả đêm. Lại còn học cái trò tắt điện thoại, người ta không liên lạc được. Tối qua cũng dám để con gái nhà người ta trả tiền rồi bỏ đi à?!”

Vừa mới còn đang nghĩ về vụ án, nghe chuyển qua vụ xem mắt thảm họa, Chu Ninh lập tức lên máu. Anh vặn người nhìn về ghế sau, nghiến răng:

“Tôi không đi nữa đâu! Cái cô Trình Lị đó gài bẫy tôi, cô ta đâu phải loại người đàng hoàng gì. Nếu không phải vậy thì sao tôi phải bỏ chạy? Tôi mà không phản kháng thì hèn quá!”

Từ Đạt Viễn sững người:

“Nói rõ xem nào, chuyện gì vậy?”

Chu Ninh lúc này không giấu nữa, kể lại từ đầu đến cuối sự việc tối qua từ lúc Trình Lị đến trễ hơn 40 phút, rồi cách ăn mặc dát hàng hiệu từ đầu đến chân, đến cả việc gọi một lèo sáu món tây đắt đỏ, còn dằn mặt phục vụ không cho cậu rời khỏi. Đến khi tóm tắt lại tổng hóa đơn, Chu Ninh ấm ức nói:

“Tôi sơ sơ tính lại rồi, riêng sáu món cô ta gọi cũng hơn 4000 tệ, còn chưa kể phí phục vụ. Nếu không tin anh cứ gọi tới nhà hàng Khải Hoa Tây hỏi thử, tôi lấy đâu ra bằng đấy tiền!”

Từ Đạt Viễn mím môi, nét mặt lạnh lại. Anh gọi ngay một cuộc điện thoại, người nhận là ông chủ nhà hàng Khải Hoa Tây nghe có vẻ đã biết chuyện này.

Sau khi xác nhận xong, ông cúp máy rồi gọi thêm một cuộc nữa, lần này bật loa ngoài để Chu Ninh cùng nghe rõ. Người bắt máy là mẹ của Trình Lị.

“Alo? Tôi là đội trưởng Từ của đội hình sự.”

“A, là sếp Từ hả? Sao, giờ đích thân gọi điện, định khuyên nhủ giúp cậu kia đúng không? Tôi nói cho anh biết, cái loại thanh niên như vậy, nhà tôi Trình Lị không thể lấy được! Nói cho nó biết, chuyển ngay 5000 tệ đến cho tôi, bằng không tôi báo cảnh sát tố cáo nó lừa đảo! Để xem nó có giữ nổi công việc không! Hừ, cái thứ không biết điều!”

Lời như súng bắn liên thanh, vang vọng khắp xe, đến mức Từ Đạt Viễn mặt tối sầm lại.

Ông lạnh lùng đáp lại:

“Muốn báo cảnh sát? Vậy giờ báo đi! Tôi đã trích xuất camera nhà hàng, hỏi cả nhân viên biết chuyện. Trình Lị chưa kịp chào hỏi đã gọi món 4000 tệ, Chu Ninh rời đi là không muốn truy cứu, thế mà giờ còn dám mở miệng đòi 5000? Chị đang tống tiền đấy à?

Để tôi nhắc cho biết: Tống tiền là hành vi đe dọa để chiếm đoạt tài sản người khác, mức độ nghiêm trọng có thể bị phạt tù đến 3 năm, hoặc phạt tiền, hoặc quản chế!”

Đối phương im lặng một lúc, rồi giọng dịu lại:

“Thôi, thôi, đừng doạ tôi. Tôi chỉ giận quá nên nói bậy. Được rồi, không nói nữa, muốn kiện thì cứ kiện, tôi cũng xem ai mất mặt hơn!”

Nói xong cúp máy luôn. Từ Đạt Viễn gọi lại lần nữa nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy.

Chu Ninh quay lại nói nhỏ:

“Sếp Từ, tôi không tính toán với cô ta làm gì. Tôi rút sớm nên không bị lừa là may rồi!”

Từ Đạt Viễn lườm cậu một cái, rồi bật cười sảng khoái:

“Tiểu tử thối, coi như cậu nhanh chân! Mẹ vợ như vậy mà để cậu dính vào thì thím hai nhà cậu chắc hối hận không kịp! Thôi, trốn được là phúc!”

Triệu Tân Lợi nhịn cười suốt từ nãy giờ, nhưng đến lúc này vai đã rung lên như máy giặt. Từ Đạt Viễn quay qua đập nhẹ vào gáy cậu ta:

“Cười cái gì! Chuyên tâm lái xe đi! Cậu với Chu Ninh bằng tuổi, còn lớn hơn người ta một tháng, học vấn không bằng, mặt mũi không bằng, cân nặng thì gấp đôi, cậu còn cười cái gì?!”

Triệu Tân Lợi lập tức sụ mặt như khổ qua, oán trách:

“Tôi là cá trong chậu thôi! Chỉ nói chuyện Chu Ninh đi xem mắt, mà sao tôi cũng bị vạ lây?!”

Chu Ninh nhìn người đồng nghiệp một cách áy náy, nhưng Triệu Tân Lợi đã đạp mạnh ga, phóng xe như bay đến hiện trường vụ án

Hơn 20 phút sau, họ đến khu vực ngoại vi thôn Chín Thượng Mương.

Không phải đường quá xa, mà là đoạn đường ven biển đang làm lại, còn đường vào thôn bị chắn ngang bởi một đống đất lớn. Nếu muốn lái xe qua thì phải ép sát bờ ruộng mà đi.

Xe đồn công an Thiết Sơn cũng đang đậu gần đó. Cả nhóm Chu Ninh bước xuống xe.

Từ Đạt Viễn xua tay ra hiệu, mọi người vác đồ đi bộ vượt đống đất để vào thôn. Ông để lại một người ở lại, đi tìm đội thi công để nhờ mở đường, vì dù sao cũng phải chở hai thi thể ra mang về phòng giám định.

Triệu Tân Lợi giúp Chu Ninh xách rương dụng cụ. Chu Ninh đeo ba lô lớn trên lưng, cổ treo máy ảnh, một đoàn người đi theo hướng đông, tới chỗ đông người nhất chính là hiện trưởng xảy ra án mạng.

Căn nhà có cổng sắt đen, phía trước là một sân xi măng.

Chu Ninh đi theo Từ Đạt Viễn và Triệu Tân Lợi, vượt qua dải niêm phong, vào bên trong. Những người khác ở lại giải tán đám đông và bảo vệ hiện trường.

Trong sân có khá đông người, nhưng sân bê tông vẫn còn khá sạch sẽ.

Từ Đạt Viễn chào hỏi công an tại hiện trường, sau đó nhìn sang Chu Ninh, hất cằm:

“Chu pháp y, vào xem đi. Giờ phá cửa hay phá cửa sổ, quyết định ở cậu.”

Chu Ninh chưa kịp trả lời, thì vừa bước đến cách nhà chính chừng 3-4 mét, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức ập vào mũi.

Toàn thân cậu nổi da gà.

Trong đầu vang lên một câu chửi thề.

“Khốn thật... đây là mùi tử thi phân hủy rồi!”

Ghi chú:

[1] Thi thể phình trướng - hiện tượng "người khổng lồ": Sau khi chết khoảng 5–8 ngày, nếu thi thể không được xử lý chống phân hủy, các mô mềm sẽ sinh khí độc từ quá trình thối rữa, khiến toàn bộ thi thể trương phình thành một "quái vật khổng lồ".

Khuyến cáo: Không nên tra Google hình ảnh!