Tôn Văn Huyên đã khai nhận, nhưng lời khai không thể được xác minh, vì cô ta không thể đưa ra bất kỳ bằng chứng nào chứng minh mình bị ép buộc hay xúi giục.
Theo lời Từ Đạt Viễn, ba ngày sau khi vụ việc xảy ra, cha của Tôn Văn Huyên bị tập đoàn Lệ Hoa sa thải, còn kết cục của Tôn Văn Huyên thì chẳng cần nói cũng đoán được, vì vết thương chí mạng là do chính cô ta gây ra.
Về phần thi thể của Tô Mạn Lệ, cha cô ấy đã đến nhận về rồi.
Chu Ninh từng hỏi Từ Đạt Viễn rằng Dương Vũ Phi và Vương Phúc Hạo sẽ bị xử lý thế nào. Ban đầu ông còn định né tránh, nói đó là việc của tòa án, chưa đến lượt họ phán xét.
Nhưng không chịu nổi Chu Ninh gặng hỏi, Từ Đạt Viễn đành trả lời thẳng:
Dương Vũ Phi khăng khăng nói rằng mình đâm phải một con vật, chứ không phải người. Tuy nhiên, hành vi đâm người rồi bỏ trốn đã cấu thành tội gây tai nạn giao thông rồi bỏ trốn. Dù có ngụy biện thế nào, thì hình phạt ít nhất cũng là từ 3 đến 7 năm tù giam, tùy mức độ nghiêm trọng.
Còn Vương Phúc Hạo, nếu xét theo vai trò giúp đỡ hủy tang chứng và tạo chứng cứ giả, thì đã phạm vào tội tiêu hủy chứng cứ, giả mạo chứng cứ. Tùy mức độ vi phạm, có thể bị phạt tù không quá 3 năm, hoặc giam giữ ngắn hạn.
Ngày 27 tháng 10 năm 2010
Lưu pháp y vẫn chưa quay lại. Chu Ninh thì đã trở lại nhịp sống thường ngày với các công việc đọc sách, học tập và luyện tập kiểm tra hiện trường.
Điều khác biệt duy nhất là mỗi sáng đến làm, tất cả đồng nghiệp trong đội hình sự đều chủ động chào hỏi cậu.
Mới đầu, Chu Ninh cảm thấy rất không quen, nhưng dần hiểu ra đó là một cách công nhận gián tiếp mà đồng nghiệp dành cho cậu.
Tất nhiên, buổi tối cậu vẫn bị "huấn luyện" trong trường hợp mô phỏng, đặc biệt là nếu trả lời sai, cậu sẽ bị trừng phạt bằng cảm giác như điện giật toàn thân tê rần. Từ tỷ lệ bị phạt 100% ban đầu, giờ đã xuống còn khoảng 60%, Chu Ninh đã cảm thấy quá mãn nguyện rồi.
Vừa uống trà và cũng là lúc lật đến trang cuối cùng của cuốn sách, Chu Ninh ngẩng đầu lên với vẻ tiếc nuối vì đọc xong quá nhanh. Nhìn đồng hồ treo tường, đã 5 giờ 10 phút.
Cậu đứng dậy, vươn vai uể oải. Đúng lúc ấy, cửa phòng bất ngờ bật mở, Từ Đạt Viễn bước vào, nét mặt rạng rỡ một cách khác thường.
Chu Ninh khựng lại giữa động tác, cổ hơi vẹo vì đang vươn người, xoa cổ và hỏi:
"Sếp Từ, sao hôm nay trông vui vậy? Có vụ án mới à?"
Cậu theo phản xạ định bước về phía bàn làm việc, nhưng nhìn bộ dạng của Từ Đạt Viễn lại không giống người đang đi báo án.
"Là tin tốt." – Từ Đạt Viễn đáp.
"Tin gì tốt thế ạ?"
Từ Đạt Viễn làm vẻ thần bí, ngồi xuống ghế, vắt chân, ngậm điếu thuốc, ngẩng cằm ra hiệu cho Chu Ninh.
Chu Ninh cười, bước đến châm lửa giúp ông. Từ Đạt Viễn hút một hơi, rồi chậm rãi nói:
"Vụ án ngày 17/9 vừa rồi đã được thành phố tuyên dương. Riêng cậu cũng được khen thưởng cá nhân. Chỉ là mọi thứ chưa xử lý xong. Cuối năm nếu nhận được quyết định kịp thời là coi như nhanh rồi, vì cuối tháng này chúng ta còn phải chuẩn bị điều chỉnh lại khu vực huyện, rất nhiều thứ phải thay đổi. Khi nào có kết quả, tôi mời cả đội ăn mừng."
Nghe đến đó, Chu Ninh hiểu là mình có tiền thưởng! Cậu không khỏi bất ngờ:
"Tôi cũng có phần ạ?"
"Ai cũng có, nhưng cậu thì được thưởng đặc biệt một chút." – Từ Đạt Viễn mỉm cười.
"Vậy thì cảm ơn lãnh đạo!"
Từ Đạt Viễn phẩy tay như thể chuyện nhỏ, nhưng Chu Ninh vẫn nhanh chóng rót trà mời ông rồi ngồi xuống đối diện.
"Từ đội trưởng, anh có chuyện gì nói thẳng đi ạ, tôi cảm thấy như có gì đó đang chờ ở phía sau. Cái lời mở đầu này nghe cao trào quá, làm tôi hơi hoang mang rồi."
Từ Đạt Viễn ngửa cổ cười lớn, từ tốn nhấp một ngụm trà rồi nói:
“Trước đây tôi từng nói với cậu rồi đó, ở Đại học Cầm Đảo thành phố, tôi có một người bạn là tiến sĩ ngành Hóa học, họ Lư. Hôm nay tôi lên thành phố, tiện miệng kể với ông ấy về ý tưởng kiểm nghiệm dấu vết cao su của cậu, ông ta rất hứng thú.
Ông ấy bảo cậu hãy viết một bài luận văn, tốt nhất là có mô tả quy trình thí nghiệm và tài liệu liên quan. Cậu cứ gửi cho ông ấy, thiết bị gì cần thì ông ấy sẽ chuẩn bị, thậm chí có thể tự thao tác, chỉ có một yêu cầu duy nhất là cậu để tên ông ấy ở phần tác giả. Thế nào? Đồng ý không?”
Chu Ninh lập tức gật đầu. Bản thân cậu không có thiết bị, cũng không có nguồn lực. Nếu có thể được phát biểu một bài nghiên cứu, lại còn hợp tác với một giáo sư danh tiếng, thì giá trị bản thân sẽ được nâng lên rất nhiều. Hơn nữa, đây còn là cơ hội có thể đổi thành tiền.
“Đương nhiên là không vấn đề gì ạ. Tôi chỉ có một ý tưởng, còn ông ấy có đầy đủ điều kiện để thực hiện, đặt tên ông ấy là điều nên làm thôi.”
Từ Đạt Viễn gật đầu hài lòng, lấy trong túi ra một tấm danh thϊếp và đưa cho Chu Ninh:
“Được rồi, hai người tự liên hệ với nhau. Tôi làm người trung gian, đau đầu lắm, cậu nói gì tôi cũng không hiểu, ông ấy nói tôi cũng không hiểu, toàn mấy chuyện chuyên môn. Nói xong việc công rồi, bây giờ tới việc tư nhé!"
Chu Ninh hơi sững người, chuyện gì mà dồn lại một lúc thế này? Nhìn vẻ mặt của Từ Đạt Viễn, cậu cảm giác mình đã bỏ lỡ điều gì đó.
Từ Đạt Viễn thấy biểu cảm của Chu Ninh thì cười lớn, tiếp tục:
“Lo lắng gì chứ? Là chuyện tốt nữa kìa! Chú hai Chu Hướng Hoa của cậu có đến tìm tôi. Tôi cũng biết sơ sơ chuyện nhà cậu. Ông ấy thực sự lo lắng cho cậu, nói rằng cậu học hành bao nhiêu năm mà chưa từng có mảnh tình vắt vai, muốn tôi giới thiệu đối tượng xem mắt cho cậu. Ông ấy bảo: ‘Thằng bé này hình như không biết mở lời với con gái’. Cậu thấy sao?”
Chu Ninh vừa nghe liền bối rối, hơi lo lắng:
“Sếp Từ, chú hai đúng là thương tôi, ông ấy luôn thấy có lỗi với ba tôi nên chăm sóc tôi hết mực. Nhưng chuyện yêu đương không phải cứ muốn là có, tôi vẫn ổn mà, cứ từ từ tìm thôi.”
Từ Đạt Viễn xua tay gạt phăng đi:
“26 tuổi rồi, tôi bằng tuổi cậu là đã có con rồi đó. Đừng lấy cớ! Chú hai cậu sợ cậu không chịu đi gặp người ta, nên mới nhờ tôi mở lời. Đây là nhiệm vụ chính trị, bắt buộc phải đi!”
Nói rồi, ông móc điện thoại ra, gửi cho Chu Ninh một tin nhắn bên trong là địa chỉ và số điện thoại. Sau đó lấy ra một tấm ảnh và đẩy tới trước mặt anh.
Trong ảnh là một cô gái mặc vest, gương mặt hiền hậu, nhẹ nhàng:
“Cô ấy tên là Trình Lị, là giáo viên tiểu học, 23 tuổi. Tuổi tác rất hợp với cậu. Mẹ cô ấy là đồng nghiệp của thím hai cậu, nghe nói muốn tìm một người làm chính quy ở đơn vị như cảnh sát, tôi thấy hai người trông cũng hợp. Không có tật xấu gì đâu. Mau chuẩn bị đi gặp mặt đi!”
Chu Ninh nhìn thoáng qua tấm ảnh, rồi liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng đang mặc, khẽ đứng dậy.
“Tối nay luôn à? Gấp quá vậy, tôi còn...”
“Đừng lắm lời! Mau đi đi! Chú cậu nói không sai, nếu để cậu tự quyết thì đời nào chịu đi! Cậu định tạo phản hả?”
Chu Ninh cứng họng. Thấy cậu đã chịu nghe lời, Từ Đạt Viễn gật đầu hài lòng:
“Không cần sửa soạn, cậu vốn đã sáng sủa rồi. Mau đi đi, đừng tới trễ!”
Từ Đạt Viễn vừa dứt lời liền đẩy cửa rời đi. Chu Ninh thở dài, mở điện thoại xem địa chỉ, bất đắc dĩ nhét ảnh vào túi rồi ra khỏi cơ quan.
Cuộc hẹn là lúc 6 giờ tối, tại nhà hàng Khải Hoa Tây được xem là một trong những địa điểm có hẹn hò lý tưởng hiếm hoi ở trong huyện. Chu Ninh nhìn đồng hồ, thấy vẫn kịp giờ, cậu vội vàng đi tới đó.
20 phút sau, cậu mới đến nơi. Sờ vào chiếc ví lép kẹp, Chu Ninh không khỏi thở dài.
Một phục vụ tiến đến, hỏi:
“Thưa anh, anh muốn gọi món luôn không ạ?”
Chu Ninh nhìn đồng hồ: 5:50 PM.
“Tôi có hẹn, chờ người đến rồi gọi món sau.”
Phục vụ mỉm cười rời đi. Chu Ninh ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, từ chỗ này có thể nhìn thấy thẳng ra cửa chính nhà hàng.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Đến tận 6:40, cô gái trong ảnhTrình Lị mới bước vào, chậm mất 40 phút.
Bụng Chu Ninh sôi lên ùng ục. Cô ta không những đến muộn, mà cũng không thèm gọi điện báo trước, sự kiêu ngạo này từ đâu mà có?
Cô ta được phục vụ dẫn đến chỗ ngồi. Chu Ninh lặng lẽ đánh giá từ đầu đến chân, toàn bộ trang phục cô ta ít nhất cũng tốn mấy vạn, chưa tính đến cái túi xách có thể lên đến hàng chục triệu nếu là hàng thật.
Loại người như vậy, Chu Ninh biết mình không kham nổi, cũng không thấy hứng thú gì hết.
Anh đứng lên, cố nén bất mãn, gật đầu chào:
“Chào cô.”
“Chào anh.”
Phục vụ lại gần:
“Hai anh chị gọi món ngay không ạ?”
Chu Ninh đưa thực đơn cho Trình Lị, rồi cũng cầm một cuốn. Nhìn vào giá từng món, tim anh run lên một nhịp.
“Mắc vậy hả trời…”
Anh lén nhìn Trình Lị gọi món, cô ta tùy tiện chỉ tay:
Súp kem nấm bơ
Gan ngỗng kiểu Pháp sốt truffle
Cá hồi chiên vị chanh
Trứng cá muối kèm thịt nguội
Tacos Mexico
Bò bít tết Wellington
Phục vụ còn hỏi:
“Cô dùng một mình hết mấy món này ạ?”
Chu Ninh cứng họng. Mỗi món cậu tra, giá đều cắt cổ, mồ hôi cậu bắt đầu lấm tấm.
Cậu nhìn về phía Trình Lị, tuy chỉ là một người xa lạ, nhưng gọi món như vậy thật sự có phần quá đáng. Cậu không nghĩ sẽ nói thẳng ra, sợ sẽ gây tổn thương cho đối phương. Nếu không muốn trở mặt thì đừng để tiền bạc trở thành vấn đề!
‘Bít tết Wellington tôi muốn chín vừa tới, tạm thời gọi chừng đó đi. Còn những món khác, tự anh chọn đi.’
Trình Lị đưa thực đơn cho người phục vụ. Chu Ninh vẫy tay, nói với thái độ có chút nóng nảy.
‘Tôi không ăn đâu.’
Người phục vụ thấy tình hình có vẻ không ổn, vội vàng rời đi. Chu Ninh nhìn thẳng vào Trình Lị, thẳng thắn nói:
‘Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên nói thẳng với nhau. Dù sao chúng ta cũng không quen nhau, hôm nay chỉ là gặp mặt, để hiểu rõ nhau hơn thôi.’”
Trình Lị không để tâm, vẫn thản nhiên uống một ngụm nước chanh:
“Tôi biết anh là cảnh sát, tên Chu Ninh, 26 tuổi. Dù lớn hơn tôi một chút nhưng cũng có thể chấp nhận được.”
Chu Ninh lắc đầu:
“Không chính xác.”
Trình Lị ngơ ngác:
“Gì cơ?”
“Tôi là pháp y, mỗi ngày đều tiếp xúc với thi thể. Cô còn muốn tiếp tục trò chuyện hay ăn uống nữa không?”
Mặt Trình Lị tái nhợt, lấy tay che miệng lại như sắp nôn. Chu Ninh đứng dậy, cúi nhẹ người:
“Tôi đã nhận được câu trả lời từ biểu cảm của cô. Chúng ta không cần nói thêm nữa. Cô cứ dùng bữa, tôi xin phép đi trước.”
Cô ta chưa kịp phản ứng thì Chu Ninh đã ra đến cửa. Cô ta gọi giật lại:
“Này! Anh không lịch sự gì hết! Ăn không trả tiền à?!”
Chu Ninh đi tới quầy, lấy ra một tờ 50 tệ, đưa cho phục vụ:
“Tôi không gọi món, đây là tiền nước chanh, hoặc cũng có thể coi là tiền tip.”
Nói xong, cậu quay lưng bước đi, tắt luôn điện thoại, mặc kệ Trình Lị đang gào thét phía sau, lặng lẽ biến mất ở ngã tư đường.