Từ Đạt Viễn đi kiểm tra camera và xác minh nhân chứng, đám Chu Ninh nhanh chóng tiến hành xem xét hai chiếc xe nghi vấn.
Khi tới gần chiếc Volkswagen CC, Chu Ninh thử nói với hệ thống nhiệm vụ tạm thời: “Đây là chiếc xe gây tai nạn.”
Không giống như lần đầu, hệ thống thông báo là nhiện vụ đã thành công, tiến hành khen thưởng. Lần này hệ thống không hề phản ứng lại làm cho Chu Ninh nghi ngờ mình đã sai. Tuy nhiên, nếu thật sự sai, hệ thống sớm đã thông báo và hủy bỏ thưởng trước đó.
Suy nghĩ kỹ lại, hình như nhiệm vụ bao gồm hai yêu cầu: tìm ra xe gây tai nạn và danh tính người điều khiển. Lần trước, cậu cũng không nói với hệ thống, chỉ vừa nảy ra suy nghĩ trong đầu thì nhiệm vụ đã được hoàn thành. Như vậy lần này có thể là đáp án chưa sai, chỉ có là lẽ chưa đủ tiêu chuẩn, còn thiếu chứng cứ.
Đúng như dự đoán, bên tai Chu Ninh vang lên 2 tiếng tích tích, màn hình hệ thống hiện ra cùng với ba điều kiện: Chứng cứ, người điều khiển, và xe gây tai nạn.
Chu Ninh thầm rủa trong lòng: “Đúng là lắt léo, nhiệm vụ này chẳng khác gì cái bẫy l*иg trong bẫy. Nếu vừa rồi mình không tự suy luận ra, thì làm sao mà hoàn thành được nhiệm vụ? Giao diện để chọn còn chẳng chịu hiện ra.”
Cậu khẽ thở dài, đưa mắt nhìn về phía nhóm cảnh sát hình sự đang vây quanh chiếc xe. Triệu Tân Lợi đã mang hộp dụng cụ giám định xuống, các vật dụng kiểm tra cũng đã được phân phát đầy đủ
Việc thu thập dấu vân tay không đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu, quan trọng nhất là sự cẩn thận. Chu Ninh không vội trèo ngay lên xe, mà bắt đầu từ bên ngoài. Tay nắm cửa, kính xe, mép trên cánh cửa, chốt mở bên trong, bất cứ chỗ nào có thể có dấu tay cậu đều dùng cọ mềm thấm loại bột phát hiện chuyên dụng, tỉ mỉ lướt qua từng điểm một.
Rất nhanh, vài dấu vân tay hiện lên dưới lớp bột. Chu Ninh cẩn thận dùng băng dính trong và thẻ lưu mẫu để lấy từng dấu một.
Lúc này, giọng Triệu Tân Lợi vang lên từ phía chiếc xe Nissan:
“Chu pháp y, bên này tôi cũng tìm được mấy dấu tay rồi!”
Triệu Tân Lợi đang quỳ gối trên ghế phụ chiếc Nissan, bên dưới đầu gối lót một miếng bảo hộ. Quả nhiên, trên mặt ghế vừa được anh tìm thấy dấu vân tay và dấu lòng bàn tay.
Chu Ninh cẩn thận lấy mẫu, ghi nhận và thu thập từng dấu một. Sau đó, cậu quay sang nhìn về phía chiếc Volkswagen CC bên cạnh nơi ba cảnh sát khác đang kiểm tra. Kỳ lạ là lúc này lại không có động tĩnh gì cả.
Chu Ninh giao các mẫu vật cho Triệu Tân Lợi rồi đi thẳng tới chiếc Volkswagen CC, hỏi:
“Bên này không có phát hiện gì sao?”
Một cảnh sát lắc đầu đáp:
“Chỉ tìm được vài dấu tay có vẻ là từ găng tay để lại, ngoài ra thì không phát hiện được gì thêm. Xem ra chiếc xe này đã được vệ sinh rất kỹ rồi, thậm chí còn xử lý khử mùi, bên trong sạch như mới.”
Chu Ninh há hốc miệng, không khỏi sửng sốt. Xe này được sửa lại quá kỹ, nội thất thì sạch bong đến mức bất thường. Làm sao chứng minh đây là chiếc xe đã gây tai nạn?
Cậu đẩy cửa bước xuống, đứng trước đầu xe, chăm chú quan sát từng chi tiết trên thân xe.
"Anh Triệu, nếu chỉ trong vòng 24 tiếng mà muốn sửa một chiếc xe tai nạn đến mức như xe mới thế này, anh thấy có khả năng không?"
Triệu Tân Lợi dứt khoát lắc đầu: "Không thể nào."
"Không thể thật à?"
Chu Ninh ngạc nhiên. Triệu Tân Lợi liền mở nắp ca-pô, chỉ vào bên trong nói:
"Cậu đừng vội. Nếu là làm lại toàn bộ vỏ xe thì đúng là không kịp. Nhưng tôi nhìn thấy trong khoang máy, những con ốc ở các vị trí quan trọng không hề có dấu vết bị tháo lắp. Điều đó chứng tỏ bên trong không bị thay đổi. Người chết không phải bị đứt chân sao? Có nghĩa là xe chạy tốc độ cao, đâm vào chân rồi hất văng người lên trời.
Nếu như vậy, xe chỉ bị hư hại ở phần đầu thay ba đờ sốc (bộ phận bảo vệ đầu xe) với đèn pha là đủ. Nếu họ tìm được đúng loại phụ tùng cùng đời, thì đúng là rất khó phát hiện ra. Lốp xe tôi cũng thấy bị thay mới."
Chu Ninh đẩy đẩy kính mắt. Trong đầu hiện lên bức ảnh đầu tiên chụp tại hiện trường, đang quay chậm trên màn hình dữ liệu. Cậu nhìn chằm chằm mảnh pha lê vỡ trên má nạn nhân rồi chậm rãi lắc đầu:
"Không phải đâu. Nạn nhân bị gãy xương ống chân và xương mác bên trái. Trên má trái có mảnh kính, còn vùng quanh hốc mắt bị thâm tím. Điều đó chứng minh sau khi bị đâm vào đùi, đầu nạn nhân đã đập vào kính."
Triệu Tân Lợi nghe xong, liền ghé sát vào mép kính chắn gió, giơ kính lúp soi kỹ một hồi, ánh mắt sáng rỡ lên:
"Giỏi đấy Tiểu Chu! Tấm kính này đúng là đã bị thay. Tuy là kính chính hãng, nhưng ngày sản xuất không trùng khớp."
Phát hiện này khiến Chu Ninh rơi vào trầm ngâm. Kính chắn gió, cản trước và đèn pha đều bị thay. Nếu những bộ phận này đã bị tiêu hủy, nghi phạm lại không chịu nhận, thì không thể xác định được chiếc xe này là xe gây tai nạn. Vẫn còn thiếu chứng cứ mấu chốt, cùng lắm chỉ có thể chứng minh họ từng tham gia đua xe trái phép.
Chu Ninh đứng yên trước xe vài phút, không nói một lời. Mấy người cảnh sát muốn hỏi gì đó, nhưng bị Triệu Tân Lợi ngăn lại. Anh hiểu tính cách của Chu Ninh mỗi khi cậu ta trầm ngâm như vậy, thì thường sẽ có đột phá.
Quả nhiên, Chu Ninh nghĩ đến những thương tích trên người nạn nhân và mẫu vật thu thập tối qua tại hiện trường, đột nhiên mắt sáng rực.
Cậu lập tức lấy ra một lọ thuốc thử Luminol [1], phun đều lên khoang máy. Ở vị trí trung tâm, hiện lên hai vệt hình trụ và một mảng sáng màu xanh lam - chính là phản ứng huỳnh quang đặc trưng.
Cậu lại ghé mắt qua khe nối giữa kính chắn gió và khoang máy, tiếp tục xịt thuốc thử. Quả nhiên tại khe này cũng có vết phát sáng.
Trên tấm che của cần gạt nước, Chu Ninh phát hiện hai vết màu tím đen giống máu khô. Cậu vội xua tay gọi:
"Anh Triệu, đưa tôi máy ảnh và bộ dụng cụ lấy mẫu!"
Triệu Tân Lợi lập tức mang máy ảnh đến, rồi đưa thêm ống nghiệm và que lấy mẫu. Anh vừa quan sát vừa hỏi đầy hứng thú:
"Tiểu Chu phát hiện được gì vậy?"
"Vết máu. Tôi nghi ngờ đây là máu của nạn nhân, còn sót lại trên tấm che của cần gạt nước. Có thể lúc rửa xe, họ không để ý phần này. Máu còn dính cả trong khoang máy."
Chu Ninh tiếp tục giải thích: "Dù khu vực này không thể lấy mẫu trực tiếp, nhưng hình dáng của hai vệt máu dạng trụ này hoàn toàn trùng khớp với vết máu bên sườn phải của nạn nhân. Tôi đã lấy mẫu tại tấm chắn, anh mau chóng đem đến bệnh viện huyện kiểm tra nhóm máu đối chiếu. Bệnh viện đó có đủ năng lực xử lý việc này."
Vừa nói, tay Chu Ninh vừa nhanh chóng hành động. Cậu dùng que lấy mẫu nhúng nước cất, thấm vết máu, rồi bẻ gãy một đầu cho vào ống nghiệm, đưa cho Triệu Tân Lợi.
Triệu Tân Lợi không nói thêm gì, lập tức cầm chai và chạy đi. Chu Ninh bò ra khỏi gầm xe, cầm theo các mẫu vân tay và dấu bàn tay vừa thu thập được, leo lên văn phòng tầng hai.
Cậu mở chiếc máy tính cũ kỹ trên bàn. Dù trông chẳng ra gì, nhưng máy vẫn hoạt động ổn và được cài phần mềm đối chiếu vân tay.
Chu Ninh nhập từng mẫu vân tay và dấu bàn tay, đánh số thứ tự, sau đó nhập mẫu vân tay của Dương Vũ Phi và Vương Phúc Hạo. Cuối cùng cậu bắt đầu đối chiếu.
Ngoài vài mẫu bị mờ không đủ điều kiện so sánh, còn lại đều cho ra kết quả khớp. Chu Ninh liền in ra bảng đối chiếu.
Cậu siết chặt nắm tay đầy phấn khích. Tuy bên trong chiếc Volkswagen CC không có vân tay, nhưng trên tay nắm cửa và tay vịn xe Nissan đều có dấu vân tay của Vương Phúc Hạo. Điều đó chứng minh hắn không nói dối, hai người này đúng là đã đổi xe để thi đấu.
Vậy ai là người lái chiếc CC gây tai nạn, câu trả lời đã quá rõ ràng. Nhưng tại sao Vương Phúc Hạo lại vội vã sửa xe, giúp Dương Vũ Phi che giấu bằng chứng? Điều này rất đáng ngờ.
Khi những ý nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu, bên tai Chu Ninh lập tức vang lên tiếng thông báo quen thuộc:
[Ting! Chúc mừng, đã xác định được nghi phạm, nhiệm vụ tạm thời nộp thành công!
Chứng cứ: Đã thu thập và đối chiếu vân tay, xác nhận vết máu;
Người điều khiển: Dương Vũ Phi;
Chiếc xe gây tai nạn: Volkswagen CC, đời 2010.
Thời gian còn lại: 33:30.
Thưởng: Đang phát… Cộng thêm 10 phút thời gian.]
Chu Ninh lập tức ngồi phịch xuống ghế. So với lần trước, cảm giác "thăng cấp" lần này vẫn khó chịu, nhưng may là đang ở trong văn phòng không đến mức mất kiểm soát.
Đầu lại nhói lên từng cơn, cảm giác như có luồng năng lượng nóng bỏng đang xộc thẳng vào não, ép cho ý thức giãn ra. Cậu ngồi chịu đựng một lúc lâu, cảm giác khó chịu dần tan biến cùng tiếng ting ting vang lên.
Chu Ninh nằm vật trên ghế, thở dốc. Trong đầu tràn ngập tò mò, lập tức mở giao diện tri thức pháp y hiện trường. Không có hiệu ứng nào mới ngoài việc cập nhật kiến thức.
Cậu tìm đến phần cuối cùng trong chuyên mục kiểm nghiệm dấu vết cao su, lập tức thấy được một bài luận văn mới – công bố vào năm 2019: Tập san số 036 – bài viết thứ 008.
Chu Ninh phấn khích xoa tay:
“Đỉnh thật! Lại có thêm tri thức mới ở tương lai ba năm sau!”
Cậu cầm kết quả đối chiếu vân tay vừa in ra, chưa kịp đứng dậy thì cửa văn phòng đã bị đẩy bật mở. Từ Đạt Viễn bước vào, thấy sắc mặt Chu Ninh đầy hưng phấn, liền hỏi dồn:
"Thế nào rồi? Có tìm được chứng cứ gì không?"
Chú thích:
【1】 Luminol: Là tên gọi của một hợp chất hữu cơ tổng hợp, tên hóa học đầy đủ là 3-aminophthalhydrazide. Ở điều kiện thường, Luminol tồn tại dưới dạng bột màu trắng nhạt, khá ổn định.
Trong điều tra hình sự, Luminol được dùng để phát hiện vết máu cực nhỏ không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Khi gặp máu, Luminol sẽ phản ứng với hemoglobin trong máu và phát ra ánh sáng màu xanh lục lam (hiện tượng huỳnh quang). Nguyên nhân là vì trong máu có chứa sắt (Fe), chất này xúc tác phân hủy hydrogen peroxide (oxy già), tạo ra oxy hoạt hóa, làm Luminol phát sáng.
Luminol là một loại axit yếu, có thể gây kích ứng da, mắt và đường hô hấp nên cần thận trọng khi sử dụng.
Ngoài lĩnh vực pháp y, Luminol cũng được sử dụng trong sinh học phân tử và nghiên cứu hóa học để phát hiện các chất có chứa sắt hoặc liên quan đến quá trình oxy hóa.
Trong pháp y, phản ứng của Luminol có thể làm hiện rõ vết máu dù đã bị lau chùi hay tồn tại từ rất lâu trước đó.