Thứ Hai, ngày 27 tháng 9 năm 2010.
Thành phố Cầm Đảo, huyện Khải Đông.
Trời mưa.
Những hạt mưa thỉnh thoảng rơi lộp bộp xuống nền xi măng, khiến đất cát bắn tung lên không trung.
Chu Ninh bước vội hơn, cậu chạy vào một tòa nhà hai tầng cũ kỹ phủ đầy dây leo xanh rậm rạp. Bùn đất dưới gót giày cậu bị giẫm bắn tung lên. Chu Ninh bắt gặp một người đang từ trên lầu bước xuống, cậu lập tức nghiêng người tránh. Dù không quen biết đối phương nhưng cậu cũng mỉm cười gật đầu chào.
Cậu đi về phía dãy phòng ở phía Đông, bước lên trên tầng hai, dùng chìa khóa mở cửa một văn phòng cũ nát. Khi cánh cửa khép lại, nụ cười trên mặt Chu Ninh cũng dần biến mất.
Cậu liếc nhìn cây lau nhà dựng ở cửa, rồi nhìn qua ô cửa sổ mưa rơi bên ngoài, sau đó bật điều hòa và ngồi vào góc bàn làm việc.
Trên màn hình máy tính đời cũ là file tài liệu mang tên "Giám định xương người - Cơ sở dữ liệu X-quang hệ xương thanh thiếu niên Trung Quốc". Nhưng nội dung bên trong lại là một cuốn "Trộm mộ bút ký". Chu Ninh thở phào nhẹ nhõm, tìm lại vị trí đang đọc dở.
Chu Ninh là pháp y mới được điều về đội pháp y huyện Khải Đông.
Ngoại hình cao ráo, sáng sủa, vừa tốt nghiệp cao học.
Người ta nói Chu Ninh có vận may mắn do năm nay mới chỉ là năm đầu tiên chính thức mở rộng tuyển dụng ngành pháp y mà cậu đã được tuyển vào đội pháp y của đội hình sự huyện Khải Đông. Chỉ cần một bước đã trở thành công chức khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Nhưng sự thật thì chẳng mấy ai biết. Thành tích chuyên môn của cậu chỉ ở mức trung bình, mỗi năm đều trượt hai môn, để tốt nghiệp cũng vô cùng vất vả.
Nếu không phải vì cậu vô tình nắm thóp được bí mật của giáo sư hướng dẫn, thì cái bản luận văn sao chép chắp vá của cậu chắc chắn chẳng được ký duyệt.
Cậu vốn dĩ chẳng còn hy vọng thi đỗ công chức vào các thành phố lớn. Nhưng sau một năm thất nghiệp, nghe chú Hai nói huyện Khải Đông đang tuyển pháp y, ngành học của cậu vừa phù hợp, lại không có đối thủ cạnh tranh. Nên cậu cũng không ngờ mình mèo mù vớ cá rán được nhận.
Cái gọi là “đội pháp y” của đội hình sự thật ra chỉ có đúng hai người: Chu Ninh và người hướng dẫn cậu là pháp y Lưu Vĩnh Tân.
Tính ra đã đến hơn nửa tháng, cậu còn chưa từng được tận mắt nhìn thấy một thi thể nào.
Thầy Lưu là người tốt, nhưng tuổi đã cao, sức khỏe yếu, thường xuyên phải vào viện kiểm tra. Mỗi buổi chiều, cả văn phòng chỉ còn lại một mình Chu Ninh. Những ngày gần đây cũng chẳng có vụ án nào. Chỉ không rõ vì sao hôm nay thầy Lưu vẫn chưa đến.
Chu Ninh thở dài, đẩy nhẹ cặp kính, thần sắc có vẻ lo lắng, không thể nào tập trung đọc nổi truyện.
Có một chuyện cậu chưa nói với ai: mỗi lần Chu Ninh đưa tay đẩy kính, trước mắt cậu lại hiện lên một màn hình trong suốt, với dòng chữ màu xanh lá:
[Hệ thống đang tải: 99%]
Từ ngày tốt nghiệp đến nay, dòng trạng thái này vẫn luôn xuất hiện. Ban đầu là 1%, hơn một năm trôi qua, giờ mới lên đến 99%.
Chu Ninh hoàn toàn không hiểu “thứ này” là cái gì.
Cậu đã thử thay kính, dùng kính áp tròng. Nhưng chỉ cần thực hiện động tác đẩy kính, màn hình vẫn sẽ xuất hiện và điều kỳ lạ là cũng chỉ có mình cậu nhìn thấy.
Lúc đầu cậu còn hoảng hốt mất ngủ suốt nhiều đêm, nhưng giờ đây Chu Ninh đã quen với sự tồn tại của màn hình đó. Thậm chí cậu còn có chút chờ đợi, rốt cuộc thì nó là gì?
“Reng reng reng”
Chiếc điện thoại bàn trên bàn làm việc đột ngột đổ chuông.
Chu Ninh giật mình, lập tức đứng dậy nhấc máy:
“Alo, đội pháp y đây.”
“Alo? Là Tiểu Chu phải không? Pháp y Lưu đâu?”
Chu Ninh nhận ra giọng nói này, chính là Từ Đạt Viễn đội trưởng đội hình sự huyện Khải Đông. Hôm tới nhận việc, cậu đã từng gặp ông ta một lần. Người này có giọng nói oang oang, khiến người ta khó mà quên được.
“Từ đội trưởng, thầy Lưu vẫn chưa đến. Hay để tôi gọi điện cho thầy xem?”
Phía đầu dây im lặng một lúc.
“Thôi, điện thoại ông ấy tắt máy rồi. Có vụ án, cậu xuống lầu đi, theo tôi đi xem qua hiện trường.”
Điện thoại tắt cái rụp, Chu Ninh vừa hồi hộp, vừa phấn khích.
Cuối cùng, sau nửa tháng chờ đợi, cũng có vụ án rồi.
Cậu cầm lấy điện thoại, vơ lấy hộp dụng cụ giám định và một chiếc máy ảnh DSLR trong ngăn tủ, rồi lao ra khỏi văn phòng.
Dưới sân, đội trưởng Từ Đạt Viễn đang đứng sẵn, phất tay ra hiệu cho mấy cảnh sát:
“Lên xe, tới hiện trường luôn. Pháp y Chu đi cùng tôi.”
Mọi người nhanh chóng lên xe. Chu Ninh ôm hộp dụng cụ, ngồi ở ghế phụ bên cạnh Từ Đạt Viễn. Tiếng còi hú vang lên, chiếc xe lập tức phóng đi.
Chu Ninh lảo đảo, vội nắm tay vịn để giữ thăng bằng. Sự vội vã của mấy người cảnh sát này khiến cậu không khỏi căng thẳng.
“Từ đội trưởng, vụ án gì vậy ạ?”
Từ Đạt Viễn liếc sang nhưng không trả lời, mà hỏi lại:
“Tiểu Chu, từ lúc thực tập, cậu đã từng xử lý vụ án nào chưa?”
Chu Ninh hắng giọng, cố giữ bình tĩnh:
“Lúc thực tập, tôi từng tham gia ba vụ án. Có một vụ phân xác. Ba tháng cuối còn có thêm một vụ nữa…”
Chưa kịp nhớ lại xong, Từ Đạt Viễn đã ngắt lời:
“Tốt. Đã từng thấy vụ phân xác thì tâm lý cũng không tệ. Lần này, thử xem cậu có nhìn ra được gì không. Có người phát hiện một thi thể ven đường, theo phía cảnh sát nói thì họ đang trích xuất camera.”
“Hả?”
Chu Ninh sững lại.
Cậu đột nhiên có cảm giác chẳng lành. Lẽ nào mình vừa nổ hơi quá?
“Từ đội trưởng, chúng ta không đợi thầy Lưu sao?”
“Án mạng không thể chờ. Hiện trường đang bị đám đông vây kín, phải xử lý gấp.”
Chu Ninh thoáng bối rối.
Từ lời của Từ Đạt Viễn có thể đoán được: vụ án không xảy ra ở vùng hoang vu mà là nơi công cộng. Mà nếu nói "không thể chờ", thì hiện trường chắc hẳn khá nghiêm trọng, cần phải xử lý ngay.
Chưa kịp nghĩ xong, xe đã dừng lại. Con đường phía trước bị chăng dây cảnh giới màu vàng. Bên ngoài là một đám đông chen chúc.
Chu Ninh nhận ra đây là khu vực cầu vượt phía Bắc, một bên là khu công nghiệp, bên kia là ở khu vực giáp ranh giữa thành phố và nông thôn.
Từ Đạt Viễn đã xuống xe, Chu Ninh cũng vác hộp dụng cụ theo sau.
Từ Đạt Viễn cau mày ra lệnh:
“Dọn sạch đám đông ngay! Không biết phải bảo vệ hiện trường sao?”
Một câu quát, lập tức có hiệu quả. Đám đông tản ra hơn nửa, những người còn lại cũng lùi xa hoặc leo lên những vị trí cao hơn để quan sát.
“Tiểu Chu, cậu có mang khẩu trang không? Phát cho mọi người.”
Chu Ninh sực tỉnh, mở hộp, lấy ra một bịch khẩu trang giao cho một cảnh sát, người này nhanh chóng phát cho đồng nghiệp. Khi Chu Ninh ngẩng đầu lên, cậu phát hiện khu vực ngã tư đã không còn ai, nhưng vẫn chưa thấy thi thể đâu. Cậu tò mò không hiểu tại sao mọi người lại tụ tập quanh chỗ này.
Cậu đeo khẩu trang, găng tay, cố giữ bình tĩnh nhưng tim vẫn đập nhanh. Cậu lấy hơi thật sâu, xách hộp, bước qua dây cảnh giới, đến gần Từ Đạt Viễn.
“Đội trưởng Từ, thi thể ở đâu vậy ạ?”
Từ Đạt Viễn đặt tay lên vai cậu, chỉ lên một cây ngô đồng bên cạnh:
“Thấy không? Thi thể treo trên cây đấy.”
Chu Ninh đi vài bước, ngẩng đầu lên nhìn theo. Có một bàn chân trắng muốt đang lủng lẳng treo trên nhánh cây cách mặt đất khoảng 1,5 mét.
Từ góc nhìn hiện tại chỉ thấy được phần chân: cổ chân nhỏ, cẳng chân thẳng, đi giày vải caro màu xanh lam, vớ trắng dính đầy máu.
Chu Ninh như bị đóng băng, nín thở. Cậu thấy ngột ngạt không hẳn là do sợ hãi, mà là cảm giác thị giác bị hình ảnh đập vào đột ngột, khiến cậu ta trong chốc lát cảm thấy ngực tràn ngập áp lực và cảm xúc.
Cậu đưa tay đẩy kính.
Đúng lúc đó, màn hình trong suốt lại xuất hiện. Nhưng lần này, dòng chữ đã thay đổi:
[Tích, hệ thống đã tải xong, đang khởi động.]
Trên màn hình hiện lên mấy dòng chữ:
[Hệ thống đào tạo pháp y.
Người dùng: Chu Ninh.
Tuổi: 26.
Cấp bậc pháp y: -2.
Đánh giá tổng hợp: chưa có.
Nhiệm vụ hiện tại: Tiếp xúc thi thể, tiến hành kiểm tra bề mặt bên ngoài.
Phần thưởng: Sẽ được phát ngẫu nhiên tùy theo kết quả hoàn thành.]
Chu Ninh sững người.
Hơn một năm chỉ để tải xuống? Cuối cùng lại hoàn tất đúng lúc cậu nhìn thấy thi thể? Nhưng cái gì mà "pháp y cấp -2"? Ý là kém quá hả?
Đây là… chê cậu học kém à?
Không sai… hệ thống này hình như đang chế nhạo mình thì phải?