Chương 6

Giang Viễn khựng lại một chút, chiếc muôi lớn móc nhẹ rồi thả xuống, vẫn chỉ lấy đúng một xíu củ cải thái hạt lựu, miệng đáp: “Không cần đâu, thế này là đủ rồi.”

Cô bé tóc đuôi ngựa dài: “Anh không cần khách sáo thế đâu.”

Giang Viễn: “Không khách sáo.”

Cuộc đối thoại của hai người kết thúc lãng xẹt.

Giang Viễn toàn tâm toàn ý làm món cơm chiên. Bản thân anh chẳng có kỹ thuật nấu nướng gì sất, tất cả đều dựa vào di trạch của chú Mười Bảy, lúc này anh hoàn toàn lặp lại cách làm của chú... sử dụng nguyên liệu một cách keo kiệt hết mức.

Cô bé tóc đuôi ngựa dài đứng nhìn mà bỗng thấy chạnh lòng... Một món cơm chiên trứng tiết kiệm đến thế này, chắc cuộc sống trước kia của anh ấy vất vả lắm. Tội nghiệp thật.

“Để phần cô một bát ăn thử nhé.” Giang Viễn tính toán làm đủ cơm chiên trứng cho 3 người ăn, anh múc phần của mình và Ngô Quân ra, sau đó múc cho cô bé một bát.

“Thực ra không cần đâu... em ăn rồi.” Cô bé tóc đuôi ngựa dài nhìn bát cơm chiên trứng vàng óng trong veo, lại càng thêm cảm thán. Cơm chiên trứng dùng đúng một quả trứng mà lại đủ cho tận ba người ăn, đúng là quá đáng lắm luôn.

“Đừng khách sáo.” Giang Viễn cười cười, cũng không nói nhiều, xách hộp cơm rời đi.

Nhìn Giang Viễn ra khỏi cửa nhà ăn, cô bé tóc đuôi ngựa dài lại cúi đầu nhìn món cơm chiên, quả thật trông rất bắt mắt. Cô quay người lấy một chiếc thìa, múc một nửa cho vào miệng nhai, bất giác gật gù.

“Không ngờ lại ngon thế này.” Cô bé tóc đuôi ngựa dài thầm lẩm bẩm vài câu, quyết định để lại một nửa cho đầu bếp nếm thử. Sau khi quyết định xong, cô nàng vui vẻ bưng nửa còn lại lên “thưởng thức” một cách ngon lành.

“Vị ngon thật đấy, tay nghề đầu bếp của nhà tang lễ này tiến bộ rồi à?” Ngô Quân ăn một miếng cơm chiên Giang Viễn mang về liền tấm tắc khen.

“Nhà ăn chỉ còn lại một ít rau xanh thôi ạ, là cơm em rang đấy.” Giang Viễn và hai miếng cơm, giơ bát về phía nhà xác, bày tỏ lòng thành kính với chú Mười Bảy.

Mắt Ngô Quân sáng lên: “Sao cậu không nói sớm là có tài năng này chứ...”

“Em chỉ học làm cơm chiên thôi. Là học từ chú Mười Bảy ạ.” Giang Viễn ngắt lời Ngô Quân.

Ngô Quân sững sờ, nhìn lại đĩa cơm chiên, do dự vài giây rồi lắc đầu, ăn ngấu nghiến cho xong, lại uống hai ngụm trà, nói tiếp: “Lát nữa chúng ta về, cậu sắp xếp lại ảnh, điền đầy đủ phiếu khám nghiệm tử thi, rồi xem có đồng nghiệp nào về thì chủ động giúp đỡ một tay.”

Giang Viễn đáp một tiếng.

Ngô Quân nhìn Giang Viễn, rồi từ từ nói: “Đội trưởng Lưu phát hiện có dấu vết chất tẩy rửa trong bếp nhà hàng của người chết, sau đó còn phát hiện vết máu, hiện tại, nghi phạm lớn nhất là vợ của người chết...”

“Thím Mười Bảy ạ?” Vẻ mặt Giang Viễn có chút ngạc nhiên, nhưng không quá rõ rệt.

Chồng chết, hung thủ là vợ, ở bất kỳ quốc gia nào thì đây cũng là chuyện có xác suất rất cao, Giang Viễn chỉ có thể thở dài một tiếng.

Ngô Quân thấy cảm xúc của Giang Viễn vẫn ổn định, bèn gật đầu, nói: “Đội 2 đã dẫn người đi tìm hung khí rồi, đồng nghiệp trong đội đều đến hiện trường cả, chúng ta về trụ sở canh gác.”

“Vâng.” Giang Viễn đáp một tiếng, và vài miếng là hết sạch cơm trong bát.

Sân của đội cảnh sát hình sự vắng vẻ hơn nhiều so với ngày thường.

Với một huyện có vài trăm nghìn dân như Ninh Đài, xác suất xảy ra các vụ án lớn và trọng điểm không nhiều, cả năm cũng chỉ có bảy, tám vụ tử vong bất thường, cuối cùng trở thành án hình sự, tức là các vụ gϊếŧ người, thì cũng chỉ khoảng một, hai vụ.

Chính vì vậy, dù vụ án lần này có vẻ đơn giản, đội cảnh sát hình sự vẫn huy động toàn bộ lực lượng.

Giang Viễn trở lại văn phòng, thấy tầng 4 nơi đội khoa học hình sự làm việc đã trống không, chỉ có cửa văn phòng giám định dấu vết là mở, có người đang bận rộn gõ bàn phím bên trong.

“Viết báo cáo chi tiết một chút, vụ án này rất có thể sẽ có án tử hình, yêu cầu kiểm tra phê chuẩn án tử hình rất nghiêm ngặt.” Ngô Quân nhắc nhở Giang Viễn, rồi nói tiếp: “Năm đó chúng tôi làm một vụ án, có một vật chứng là thùng dầu bằng nhựa, vụ án đã kết thúc được hai năm rồi, kết quả đột nhiên nhận được điện thoại, hỏi chúng tôi tại sao thùng dầu trong ảnh lại màu trắng, còn vật chứng thực tế lại màu vàng.”

Giang Viễn vừa bật máy tính vừa nghe, không khỏi tò mò hỏi: “Tại sao ạ?”

“Tại sao à? Vì vật chứng thực tế để lâu, nhựa bị lão hóa thôi. Lại phải làm lại tài liệu bổ sung.” Ngô Quân dừng một chút, rồi nói tiếp: “Nói điều này là muốn nói với cậu, việc kiểm tra phê chuẩn án tử hình nghiêm ngặt hơn nhiều so với các vụ án khác, rất nhiều cặp mắt đang nhìn vào đấy, đặt tiêu chuẩn cao một chút không có hại đâu.”

“Em hiểu rồi ạ.” Giang Viễn ngoan ngoãn nghe lời, dừng một lát rồi lại hỏi: “Vậy quan hệ giữa em và chú Mười Bảy... có cần phải né tránh không ạ?”

“Chỉ người thân thích gần mới cần thôi.” Người thân thích gần mà Ngô Quân nói, trong các điều luật khác nhau có phạm vi khác nhau, trong đó phạm vi của luật hành chính là rộng nhất, của luật hình sự là hẹp nhất, chỉ bao gồm vợ chồng, cha mẹ, con cái và anh chị em ruột.

Giang Viễn yên tâm lại, nghiêm túc làm việc.

Chẳng mấy chốc, trước mặt anh, từng hàng ảnh đã được sắp xếp ngay ngắn.

Ruột của chú Mười Bảy, tim của chú Mười Bảy, lát cắt não của chú Mười Bảy, thức ăn trong dạ dày của chú Mười Bảy... Giang Viễn cẩn thận lựa chọn, chú thích rõ ràng.

Đối với cảnh sát, sự phức tạp của việc xử lý hồ sơ vụ án thường vượt xa việc phá án. Giống như vụ án mạng trước mắt, dù tình tiết đơn giản rõ ràng, nghi phạm nhận tội, đến giai đoạn xử lý hồ sơ vẫn có vô số công việc giấy tờ phải thực hiện.