Cuối cùng Ngô Quân lấy mẫu mô não của người chết để kiểm tra xong xuôi rồi đưa biên bản khám nghiệm tử thi cho người dượng ký tên.
Ông bảo: “Xong rồi, ông ký tên vào đây nữa là có thể về được rồi.”
Lúc này dượng cũng nôn thốc nôn tháo sạch ruột rồi nhưng vẫn không dám nhìn, chỉ cúi đầu hỏi vài câu rồi ký tên, sau đó chạy biến khỏi phòng giải phẫu.
Ngô Quân đã quá quen với cảnh tượng này nên chỉ cười xòa không để bụng, sau đó gọi Giang Viễn cùng dọn dẹp hiện trường rồi đưa thi thể đã khâu lại vào ngăn tủ đông.
Thi thể được phát hiện vào buổi sáng, đến khi giải phẫu xong thì trời đã ngả sang chiều.
Thay quần áo xong, Ngô Quân kéo Giang Viễn ra một chỗ vắng người rồi nói nhỏ: “Tìm mấy tấm bìa cứng hay gì đó đi, nhóm đống lửa lên.”
Giang Viễn hỏi lại: “Nhóm lửa ạ?”
Trong đầu anh vẫn toàn là hình ảnh cuộc khám nghiệm tử thi nên nhất thời chưa nảy số kịp.
Ngô Quân xua tay: “Cứ tìm về đây rồi tôi nói cho.”
Giang Viễn cắm cúi đi ra ngoài, kiếm hai cái thùng giấy mang về đưa cho Ngô Quân.
Ngô Quân xé nhỏ chúng ra, dùng bật lửa châm lên, đợi lửa bốc cao mới xoa xoa tay, bảo: “Chúng ta nhảy qua đống lửa cái đi, xả xui.”
Giang Viễn do dự: “Chuyện này, chắc không cần đâu ạ.”
Ngô Quân vừa nói vừa chạy đà từ một bên, dáng vẻ hệt như một chú chó Corgi, dùng sức nhảy phắt qua đống lửa: “Đừng có mà không tin, tôi gặp nhiều chuyện lạ lắm rồi.”
Ngô Quân vẫy tay, ra hiệu cho Giang Viễn cũng nhảy qua: “Cậu cũng nhảy đi.”
Giang Viễn bất lực nói: “Hôm nay là chú Mười Bảy của tôi, không cần thiết đâu ạ. Chú Mười Bảy bình thường hiền lành lắm, mỗi lần về thôn gặp người quen hay người lạ đều cười nói vui vẻ cả.”
Ngô Quân đứng ở bên kia đống lửa, ánh lửa hắt lên mặt ông khiến cái bóng dưới đất cũng chập chờn lay động: “Nhỡ đêm qua ông ấy kết bạn mới thì sao.”
Giang Viễn cân nhắc hai giây, chạy đà vài bước rồi tung người nhảy qua đống lửa.
Đợi đến khi hai thùng giấy cháy hết, Ngô Quân mới châm một điếu thuốc, ánh mắt xa xăm nhìn đống lửa lụi tàn rồi bảo Giang Viễn: “Tôi đi báo cáo với đội trưởng Hoàng một tiếng. Cậu dọn dẹp chỗ này đi, xong xuống nhà ăn xem còn cơm không. Nếu hết rồi thì mua ít mì gói hay gì đó mang lên văn phòng cạnh phòng giải phẫu, thầy trò mình ăn tạm. Làm cảnh sát là thế đấy, sau này rồi cậu sẽ quen thôi.”
“Vâng.” Giang Viễn cũng không dài dòng, đồng ý luôn.
“Nhà ăn đi hướng này.” Ngô Quân chỉ tay về một phía, đúng lúc điện thoại kết nối, ông gật đầu với Giang Viễn rồi cầm điện thoại nói: “Đội trưởng Hoàng, xác định là gãy đốt sống cổ thứ hai, không có thương tích nào khác. Thời gian tử vong khoảng 7 giờ sáng... Không có vết thương nào khác trước khi chết, nhưng có dấu vết bị di chuyển sau khi chết...”
Giang Viễn nghe loáng thoáng vài câu, đợi Ngô Quân báo cáo xong tình hình khám nghiệm tử thi thì đi mượn dụng cụ dọn dẹp đống tro tàn, sau đó mới đi đến nhà ăn.
Giải phẫu tử thi cũng là công việc chân tay nặng nhọc, bụng anh đã đói cồn cào từ lâu.
Nhà tang lễ có nhà ăn, nhà hàng và cả siêu thị nhỏ.
Nhà hàng và siêu thị chủ yếu phục vụ người nhà người đã khuất, giá cả không hề rẻ. Nhiều người đến sớm, lên núi từ khi trời chưa sáng, đợi đến tận trưa mới xong việc, ai không chịu đói nổi thì đành chấp nhận bị chặt chém.
Còn nhà ăn thì dành cho nhân viên dùng bữa, diện tích không lớn, giá cả bình dân. Pháp y được coi là nhân viên ngoài biên chế của nhà tang lễ, Giang Viễn đi vào trong, đưa thẻ ngành ra là nhận được một tấm thẻ ăn tạm thời.
Đến trước quầy lấy cơm, người đứng múc cơm là một cô bé buộc tóc đuôi ngựa dài. Cô bé vừa đứng dậy, cũng chẳng đeo khẩu trang, cười tươi rói bảo: “Còn lại mỗi chút thức ăn này thôi, em cũng không biết là các anh sẽ đến. Anh là pháp y mới của cục huyện phải không?”
“Phải. Sao cô biết?” Giang Viễn cười một cái, cúi đầu nhìn khay đồ ăn, chỉ còn lại ít rau xào và giá đỗ xào, trông hình thức cũng chẳng hấp dẫn lắm.
“Em nghe nói pháp y mới đến dáng cao lắm. Với lại, người đến nhà ăn bọn em, ngoài nhân viên nhà tang lễ thì cũng chỉ có người của cục Dân chính và cục Tôn giáo, đều quen mặt cả.” Cô bé tóc đuôi ngựa dài cười lộ lúm đồng tiền, lại nói: “Nếu anh không vội thì để em nấu mì cho nhé?”
Ánh mắt Giang Viễn rơi vào gian bếp nhỏ phía sau nhà ăn. Ở đó có hai bộ bếp lò đơn giản, một số nguyên liệu nấu ăn được đặt trong sọt bên cạnh.
Nhìn hoàn cảnh trong bếp, Giang Viễn không khỏi động lòng: “Có cơm trắng không? Tôi tự làm cơm chiên được không?”
Cô bé tóc đuôi ngựa dài do dự một chút, ngẩng đầu nhìn dáng vẻ cao to, thư sinh của Giang Viễn rồi bật cười: “Cơ quan nhỏ nên bọn em cũng không câu nệ, có điều người muốn tự lăn vào bếp thì không nhiều đâu. Anh biết dùng loại bếp lò này không?”
“Vậy anh vào đi.” Cô bé nhấc tấm chắn bên phải lên, ngước nhìn Giang Viễn cười nói: “Dù anh tự chiên cơm thì vẫn phải quẹt thẻ tính tiền theo giá cơm chiên trứng đấy nhé.”
“Được thôi.” Giang Viễn đáp một tiếng, bước vào trong bếp nhỏ, cầm chiếc muôi lớn lên, bỗng cảm thấy thuận tay lạ thường.
Cô bé tóc đuôi ngựa dài giúp lấy cơm trắng và trứng gà ra. Giang Viễn dùng hai vỏ trứng tráo qua tráo lại để tách lấy lòng đỏ, đánh tan rồi đổ vào phần cơm đủ cho 4 - 5 bát, tiếp đó bật lửa, đổ dầu, đảo cơm...
Ở trường, tài nấu nướng của Giang Viễn giỏi lắm cũng chỉ dừng ở mức úp mì tôm thêm quả trứng, vậy mà lúc này anh xóc chảo lại điệu nghệ vô cùng.
Cô bé tóc đuôi ngựa dài nhìn động tác của anh, lông mày hơi cau lại. Đợi đến lúc thấy Giang Viễn bỏ rau củ vào, cô bé không nhịn được bèn nói: “Anh dùng thêm nguyên liệu cũng không sao đâu mà.”