Chương 4

Cơ thể chú Mười Bảy rất dày thịt, cần phải rạch thật sâu, lớp mỡ lật ra vừa vàng vừa trắng.

Vết rạch hình chữ “Nhất” siêu dài, siêu lớn, trông tàn khốc hơn nhiều so với cảnh khám nghiệm tử thi trong phim ảnh. Đây cũng là thủ thuật thường dùng của pháp y trong nước, hơi khác so với vết rạch hình chữ Y của Mỹ.

Ngay sau đó, Giang Viễn bắt đầu tách các mô cơ ở ngực, tiếp tục đi dao dọc theo đường ranh giới sụn nối giữa xương sườn và xương ức.

Cuộc khám nghiệm mới chỉ bắt đầu, người dượng đang căng thẳng hít sâu một hơi, kế đó sắc mặt ông biến đổi, quay người nôn thốc nôn tháo.

Biểu cảm của Giang Viễn và Ngô Quân không hề thay đổi.

Ngô Quân chỉ liếc nhìn sàn nhà, xác định bãi nôn của người nhà không làm bẩn hiện trường thì tỏ vẻ hài lòng.

Còn Giang Viễn thì mở toang khoang ngực, lật vùng bụng ra, để lộ ruột của người chết...

Anh làm chậm rãi mà trình tự. Kiến thức ở trường suy cho cùng cũng chỉ là lý thuyết, hôm nay được coi là trận thực chiến đầu tiên của Giang Viễn, đối với anh mà nói, chuyện này cũng giống như một kỳ thi vậy.

Ngô Quân phối hợp với động tác của anh, đồng thời làm công tác ghi chép, nhưng phần lớn thời gian là quan sát thao tác của Giang Viễn.

Ở độ tuổi của ông, giải phẫu đã trở thành một công việc lao động nặng nhọc, giờ có đồng nghiệp mới gánh vác phần việc vất vả nhất, Ngô Quân cầu còn không được. Có điều ông cũng phải đảm bảo công việc được chuyển giao một cách bài bản, ít nhất là không được làm ảnh hưởng đến bản thân vụ án.

Thấy Giang Viễn làm thuận lợi, Ngô Quân để anh tiếp tục thực hiện các bước sâu hơn. Ông nhìn Giang Viễn kiểm tra từng bước các cơ quan trong thi thể người chết, cứ kiểm tra xong cơ quan nào thì cắt bỏ, cân trọng lượng, sau đó lấy mẫu mô để chờ xét nghiệm hóa nghiệm về sau.

Đến cuối cùng, khi tất cả nội tạng đều được lấy ra, cả hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

“Giờ tôi rạch dạ dày.” Giang Viễn nói một câu, lấy dạ dày của chú Mười Bảy qua, cầm dao rạch ra.

Đống thức ăn lổn nhổn lập tức lộ ra, mùi chua loét xộc lên, độ bốc mùi lại tăng thêm một bậc.

Người dượng vừa mới hoàn hồn lại đôi chút, chỉ nhìn thoáng qua một cái đã lại quay ra ôm thùng rác, tiếp tục “sáng tạo” thêm đủ loại mùi mẽ phong phú hơn.

Thế nhưng so với mùi nôn mửa của ông ta, cái mùi bốc ra từ thi thể vẫn luôn “trên cơ” một bậc.

Nói cụ thể hơn thì nôn mửa chẳng qua là người sống nôn ra một phần những gì có trong dạ dày, còn khám nghiệm tử thi là moi hết toàn bộ mọi thứ trong ruột gan người chết ra ngoài. Hai việc này ở hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau.

Ngô Quân xoay người lấy một cái bình thí nghiệm, chuẩn bị đựng chất chứa trong dạ dày. Những thứ bên trong này không chỉ giúp đánh dấu thời gian tử vong mà còn góp phần xác định địa điểm tử vong cùng các thông tin khác.

Giang Viễn lắc nhẹ cái túi dạ dày nặng trịch, đúng lúc này, một khối gì đó sáng lấp lánh nổi lên, trông hơi giống cái bánh bao phát sáng.

Giang Viễn vô thức đưa tay chạm vào, một dòng thông tin liền hiện lên trong đầu anh:

[Nhận được di trạch của chú Mười Bảy: Cách làm cơm chiên trứng (LV3) -- Đây là món tủ của Giang Kiến Thành. Trải qua nhiều năm suy ngẫm và cải tiến, Giang Kiến Thành có thể dùng tỷ lệ tiêu chuẩn 1/3 dầu, 1/3 rau, 1/3 trứng để làm ra một bát cơm chiên trứng thơm nức mũi. Chi phí nguyên liệu thấp hơn nhiều so với mức trung bình trên thị trường nhưng hương vị vẫn khá ổn, lại tốt cho sức khỏe và bảo vệ môi trường, làm hài lòng rất nhiều thực khách.]

Khối tròn sáng lấp lánh nhấp nháy hai cái rồi biến mất trong chớp mắt, không chút do dự.

Giang Viễn hỏi Ngô Quân một câu không đầu không đuôi: “Sư phụ có thấy gì không?”

Ngô Quân không hiểu mô tê gì: “Cái gì cơ?”

Giang Viễn lập tức hiểu ra khối tròn phát sáng kia chỉ có mình anh nhìn thấy, bèn thuận miệng lảng sang chuyện khác: “Dịch dạ dày trông có vẻ nhiều, tiêu hóa cũng chưa hết.”

Ngô Quân gật đầu tán thành: “Đúng thế. Để đó tôi làm nốt cho.”

Vào lúc này, Ngô Quân không thể nào giao phó toàn bộ công việc pháp y của một vụ án mạng cho người mới được. Nhất là khi đến giai đoạn xác định nguyên nhân và thời gian tử vong, ông vẫn chưa đủ yên tâm về Giang Viễn.

Giang Viễn hơi tiếc nuối nhường chỗ, dù sao thì cũng là chú Mười Bảy nhà mình, tự tay mình rạch cảm giác sẽ tận tâm hơn một chút...

So với đó thì Ngô Quân làm nhanh hơn nhiều.

Chỉ thấy ông nhanh chóng khâu lại vài chỗ, tìm một khối gạch kê xác lót dưới cổ người chết rồi bắt đầu kiểm tra vùng cổ.

Vết thương ở đốt sống cổ nhanh chóng lộ ra trước mắt mọi người.

Ngô Quân quan sát kỹ càng một hồi rồi bảo: “Gãy xương kiểu treo cổ. Chụp tấm ảnh đi, chụp nhiều góc độ vào, đây chính là vết thương chí mạng đấy.”

Giang Viễn cũng chẳng cần tháo găng tay, chỉ xối nước rửa qua loa một chút rồi cầm lấy chiếc máy ảnh để bên bàn, bấm chụp tanh tách.

Trong tình cảnh này thì chắc chú Mười Bảy cũng chẳng quan tâm đến chuyện nhiễm trùng đâu.

Chụp xong xuôi, Giang Viễn mới quan sát kỹ vùng đốt sống cổ.

Gãy xương kiểu treo cổ thực chất là gãy đốt trục, hay còn gọi là đốt sống cổ thứ 2. Sở dĩ có tên gọi này là vì ngày trước chấn thương này thường gặp trong các vụ thi hành án treo cổ.

Tuy nhiên kiểu gãy xương này không chỉ xảy ra khi bị treo cổ. Cấu trúc cơ thể con người vốn yếu ớt nên đủ loại chấn thương bên ngoài đều có khả năng gây gãy đốt trục. Như trường hợp trước mắt đây là do dao gọt hoa quả đâm vào cổ dẫn đến gãy đốt trục.

Ngô Quân chậc lưỡi hai cái: “Trong cái rủi còn có cái may.”

Gãy xương kiểu treo cổ là một trong những cái chết nhanh gọn nhất. Đa phần trường hợp đốt trục bị chẻ làm đôi sẽ đâm xuyên qua thân não, cái chết ập đến trong tích tắc mà không kèm theo chút sợ hãi nào. Xét theo khía cạnh này thì dường như cũng được coi là may mắn đôi chút.