“Lần sau cậu đến đây nhớ mang theo gói thuốc, thỉnh thoảng mua ít bánh trái, tạo mối quan hệ một chút. Thân với nhà tang lễ rồi thì làm việc cũng trôi.” Ngô Quân đi bên cạnh, bấm thang máy, nhỏ giọng dặn dò Giang Viễn một câu: “Nhà tang lễ cũng là chỗ làm việc cả thôi.”
Giang Viễn cười một tiếng, nói: “Vâng.”
Nhà tang lễ huyện Ninh Đài đặt phòng giải phẫu ở tầng hầm.
May mà có thang máy lên xuống nên vẫn thuận tiện, chỉ có hành lang tối om với mấy đèn báo cháy đỏ lập lòe dễ khiến người ta rợn gáy.
Trong phòng thì sáng rõ. Sàn lát gạch men lớn, tường ghép gạch nhỏ. Giữa phòng là bàn giải phẫu bằng thép không gỉ. Bên trái cửa vào có bồn rửa tay và một dãy tủ thép dài. Nếu không nhìn kỹ, còn tưởng bếp của nhà ai.
Lúc này, Ngô Quân tiến lên giúp đỡ, đẩy chiếc xe đẩy đến bên bàn giải phẫu. Ông dùng chân đạp để nâng mặt xe lên ngang với bàn, rồi từ tốn chuyển thi thể sang bàn thép. Xong xuôi, ông nói: “Cậu đi xem người nhà đã đến chưa, nếu đến rồi thì gọi họ vào, mình giải phẫu thôi.”
Giang Viễn dạ một tiếng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào chú Mười Bảy của mình.
Người đàn ông từng khỏe to là thế, giờ nằm ngửa trên mặt thép lạnh. Bụng ông ấy phồng lên, trắng bệch, ánh đèn hắt xuống đến mức thấy cả lớp lông mịn dựng đứng. Cảnh tượng khiến Giang Viễn thấy rùng mình trong chốc lát, nhưng nhiều hơn là cảm giác bất an khó chịu trong lòng.
“Điện thoại ở cạnh cửa.” Ngô Quân nhắc nhẹ Giang Viễn một tiếng, không nói thêm gì.
Giang Viễn dời mắt, bước tới cửa, nhấc điện thoại cố định gọi ra ngoài.
Trong nước, khi giải phẫu thi thể phải thông báo cho thân nhân gần đến xác nhận và ký tên. Thực tế thì thường là anh rể, cậu dượng hay con rể đại diện. Thỉnh thoảng mới có người thân ruột tới, mà mỗi lần như vậy thường phải chuẩn bị sẵn thêm một thùng rác.
Không bao lâu, có người được dẫn vào. Người đó đứng ngơ ngác, sợ sệt nhìn khắp nơi.
“Dượng.” Giang Viễn nhận ra người đó. Ông ấy là em rể của chú Mười Bảy, tức là chồng của cô Mười Chín anh. Hai người có gặp nhau vào dịp tế từ đường mấy năm trước.
Dượng vừa thấy Giang Viễn thì tỏ ra thân thiết lạ thường. Ông nhìn anh bằng ánh mắt dạt dào cảm xúc xuyên qua thi thể người anh vợ: “Giang Viễn à! Chú Mười Bảy của con đi vội quá. May mà con là pháp y, ráng làm cho chú ấy đẹp đẽ một chút.”
Ngô Quân ngắt lời hai người: “Chúng ta bắt đầu thôi.”
Ông nhét cho Giang Viễn một bộ đồ phẫu thuật toàn thân, bảo anh mặc trùm ra ngoài quần áo, sau đó dứt khoát lật tấm vải trắng trên thi thể ra rồi hỏi: “Xác nhận chút, đúng là Giang Kiến Thành chứ?”
Dượng oẹ khan một tiếng rồi mới đáp: “Chắc là đúng đấy.”
Ngô Quân bảo: “Ký tên đi. Ghi cả số căn cước vào nữa.”
Ông nhìn người nhà đặt bút ký xong thì cất hồ sơ đi, sau đó quay sang nhìn Giang Viễn: “Không phải ai cũng dám khám nghiệm tử thi người quen đâu. Nếu cậu không muốn làm thì cũng là chuyện bình thường thôi.”
Giang Viễn đáp: “Tôi làm được.”
Trước khi vào đây anh đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng rồi. Lúc này trong lòng anh cảm xúc ngổn ngang, nhưng anh không muốn cứ thế thoái lui.
Ngô Quân xác nhận lại lần nữa, gật đầu nói: “Cậu làm trước đi.”
Ông cũng muốn xem thử năng lực của Giang Viễn, nếu anh không làm nổi hoặc xảy ra sai sót gì thì ông còn biết đường mà dạy bảo. Mấy cậu pháp y mới đến trước đây đều được Ngô Quân đào tạo như thế cả.
Vẻ mặt Giang Viễn nghiêm túc, có chút căng thẳng và do dự.
Về khoản khám nghiệm tử thi, bản thân Giang Viễn không có nhiều kinh nghiệm. Tuy nhiên trong một vài lần thực hành hiếm hoi ở trường, biểu hiện của anh đều được giáo sư tán thưởng, còn khen là “cực kỳ có khiếu”.
Nếu lần này không phải là thi thể của chú Mười Bảy, có lẽ anh sẽ bình tĩnh hơn một chút.
“Đầu tiên là khám nghiệm bề mặt tử thi." Giang Viễn hít sâu một hơi, cái nhíu mày thoáng qua rồi biến mất, sau đó anh trầm ổn lại, đặt cuốn sổ tay sang bên cạnh, vừa quan sát thi thể vừa nói: “Người chết Giang Kiến Thành, 50 tuổi, giới tính nam, chiều cao 169, cân nặng 188... Mông trái có vết chàm hình trăng khuyết, dài khoảng 5 cm...”
“Tiếp theo là ghi chép trạng thái chung. Nhiệt độ trực tràng là..” Giang Viễn cắm cúi làm việc, ghi chép lại tình trạng da đầu, mức độ hói, cho đến đồng tử, kết mạc, khoang mũi, răng...
Đa phần các bước khám nghiệm bề mặt tử thi đã được hoàn thành tại hiện trường. Giang Viễn chỉ đọc lại những phần trước theo đúng quy trình, còn đến phần kết mạc và răng thì anh kiểm tra kỹ lại một lần nữa.
Cách làm này khiến Ngô Quân khá hài lòng, ông gật đầu bảo: “Làm được đấy... Cậu đã giải phẫu bao giờ chưa?”
Giang Viễn đáp: “Ở trường tôi có làm vài ca.”
“Thế là khá rồi. Giờ nhiều trường sinh viên chỉ được làm đúng một ca thôi.”
“Lúc theo giáo sư làm dự án, tôi có tham gia giải phẫu vài lần.”
“Ồ, thế đã mở ba khoang bao giờ chưa?”
Ba khoang mà Ngô Quân nhắc đến là hộp sọ, khoang ngực và khoang bụng. Đây là nơi chứa các nội tạng, mạch máu và dây thần kinh quan trọng của cơ thể, là con đường quan trọng để giám định pháp y xác định nguyên nhân cái chết.
Giang Viễn đáp: “Rồi ạ, tôi mở hai lần rồi.”
“Vậy cậu mở đi.” Ngô Quân đưa dao phẫu thuật cho Giang Viễn rồi dặn: “Có thể cậu biết rồi nhưng tôi vẫn phải nhắc lại, lúc rạch nhớ chú ý, đừng để cắt vào tay mình. Nhiệt độ trong phòng giải phẫu thấp quá, lưỡi dao lại bén, lỡ có bị cắt trúng thì cậu cũng không cảm nhận được ngay đâu. Tiêu chuẩn phán đoán là xem có máu tươi chảy ra hay không, người chết thì không chảy máu, thế nên nếu thấy máu chảy thì chỉ có thể là máu của cậu thôi..”
Giang Viễn gật đầu, nhìn lại thi thể trước mặt, điều chỉnh tư thế rồi cầm dao phẫu thuật lên. Anh hạ thấp lưỡi dao, ấn vào vùng cổ, rạch một đường thẳng tắp xuống tận phía trên khớp mu...