Chương 2

Giang Viễn nói: “Để phòng ngừa, cũng là tránh làm ô nhiễm hiện trường.”

“Đó là lý do trong sách vở.” Ngô Quân đeo thêm chiếc găng tay thứ ba vào bàn tay phải đã có hai lớp găng, rồi nói: “Một lý do khác khiến tôi bảo cậu phát khẩu trang cho mọi người, là để che giấu nét mặt.”

Giang Viễn sững người.

Ngô Quân tiếp tục: “Những người làm cảnh sát, làm pháp y đều là người thấy xác chết nhiều rồi. Có vài người, nhất là các cậu thanh niên, đang nói chuyện là mặt mày dễ lộ ra cảm xúc. Nhỡ ai bật cười, lại đúng lúc có người dân hay phóng viên chụp được thì phiền lắm. Cho nên, trong hộp đồ nghề của tôi, thứ mang theo nhiều nhất luôn là khẩu trang. Ai có mặt ở hiện trường đều phải đeo rồi mới nói được.”

Giang Viễn chợt hiểu ra.

Lúc này Ngô Quân mới cúi xuống bắt đầu xem xét hiện trường.

Giang Viễn cũng học theo, đeo thêm hai lớp găng tay, rồi nói: “Sư phụ, người này... xác chết này, em quen.”

“Ồ? Nói xem.” Ngô Quân đang quan sát vị trí xác chết thì nhìn sang Giang Viễn.

“Trông giống chú Mười Bảy của em ạ.” Giang Viễn thở ra một hơi.

Ngô Quân im lặng hai giây, hỏi: “Cậu chắc chắn không?”

“Cằm hai ngấn, bụng bự, mũi lớn, cạnh mũi có nốt ruồi to. Em nghĩ đúng là chú ấy rồi.” Anh dè dặt mô tả.

“Xin chia buồn. Kể cho tôi nghe về chú Mười Bảy của cậu đi.” Ngô Quân lại cúi đầu xuống, nói: “Đưa tôi nhiệt kế.”

Giang Viễn rời mắt, lấy nhiệt kế trong hộp đưa cho ông rồi tiếp tục: “Chú Mười Bảy của em năm nay chắc chừng 50 tuổi, là con út của ông hai, tuổi Hợi. Nhà chú ấy chuyển vào khu tập thể trường cấp 3 huyện từ lâu, mở quán ăn nhỏ ngay phía trước. Chú ấy có xe, thích hút thuốc, và có vài chuyện rắc rối về nợ nần.”

Ngô Quân vừa nghe vừa làm khám nghiệm, và bảo Giang Viễn ghi chép lại. Sau đó, ông lại cần kim đâm và ống tiêm, lấy mẫu máu và nướ© ŧıểυ để dự trữ.

Chẳng bao lâu, đội trưởng đội hình sự cũng tới. Ngay sau đó là phó giám đốc phụ trách hình sự và giám đốc cảnh sát huyện, đều vội vã có mặt.

“Bên pháp y có kết luận gì chưa?” Giám đốc đích thân hỏi, phía sau ông ấy là phó giám đốc, đội trưởng đội hình sự Hoàng Cường Dân, cùng vài đội phó khác, bao gồm cả đội trưởng Lưu.

Án mạng luôn là loại án được chú trọng nhất trong các vụ hình sự, nhất là án mới xảy ra. Tính theo cấp quản lý, nguồn lực dồn vào gấp cả trăm lần vụ thường.

Những năm gần đây, tỉ lệ án mạng giảm thấy rõ, nhưng trong mắt lực lượng điều tra, sự quan tâm dành cho loại án này lại tăng mạnh.

Ngô Quân đứng dậy, không vội không hoảng, chỉnh lại cái bụng rồi nói: “Nguyên nhân tử vong, bước đầu đoán là vật sắc đâm vào sau gáy gây tổn thương não. Hiện chưa thấy thêm vết thương nào khác. Tình hình cụ thể phải mang về giải phẫu mới rõ.”

Giám đốc “Ừ” một tiếng, tự mình quan sát hiện trường.

Ngô Quân tiếp tục: “Thi thể có dấu vết bị di chuyển, vết máu trên mặt đất cũng rất ít, hẳn là người chết được mang đến đây để vứt...”

“Rất có khả năng đây là vụ gϊếŧ người do bốc đồng rồi vứt xác phi tang.” Đội trưởng Hoàng Cường Dân đợi Ngô Quân nói gần xong, đưa ra một phán đoán.

Giám đốc chậm rãi gật đầu, nhìn các chiến sĩ cảnh sát đang chụp hình và thu thập máu cùng dấu vết xung quanh, hỏi: “Về người bị hại, hiện tại đã có tin tức gì?”

“Người chết năm nay 50 tuổi, tuổi Hợi.” Giọng Ngô Quân vẫn đều đặn báo cáo.

Ánh nhìn của mọi người lại đổ dồn về phía pháp y.

Ngô Quân bình tĩnh nhìn mọi người, nói: “Người chết nhà ở khu tập thể trường Trung học Số 1 của huyện, mở một quán ăn nhỏ, có xe ô tô, thích hút thuốc, có một vài vụ lằng nhằng về nợ nần.”

Đội trưởng Lưu đang cúi xuống xem vết thương, không kìm được mà đứng thẳng người dậy, kinh ngạc nhìn về phía Ngô Quân: “Lão Ngô, được đấy, những chuyện này ông cũng suy luận ra được, đúng là Holmes già của chúng ta. Nhưng mà, chuyện mở quán ăn và thích hút thuốc là do trên ngón tay có vết dầu mỡ và vết ố thuốc lá à? Còn vụ nợ nần thì ông nhìn ra bằng cách nào mà hay quá vậy?”

Ngô Quân chỉ cười cười mà không nói gì, dáng vẻ trông vẻ rất đắc ý.

***

Nhà tang lễ.

Xe tang vừa đưa xác đến nơi đã vội vã chạy mất, bỏ lại một thi thể nặng trịch nằm trên chiếc xe đẩy.

“Làm pháp y, cậu phải bắt đầu từ việc khiêng xác.” Ngô Quân khoanh tay sau lưng, vẻ mặt chẳng giấu nổi ý cười: “Vóc người như cậu đúng là rất hợp để khiêng xác.”

Mấy người bạn đồng lứa của ông ở thành phố lớn đã được sống cuộc đời “tự do không phải khiêng xác” từ 20 năm trước rồi. Nhưng huyện Ninh Đài là nơi không giữ được người, pháp y mới tuyển vào thì lại đi, người đi rồi lại có người khác đến. Cả năm, ông cũng chẳng mấy khi được trải qua cảnh có người cùng khiêng xác. Lúc xui xẻo nhất là khi có pháp y mới thì không có xác, mà người ta vừa đi thì xác lại được đưa đến.

Giang Viễn đẩy xe, tò mò hỏi: “Cơ quan huyện mình không có phòng giải phẫu sao? Cái loại mà ánh sáng rọi lên trắng toát ấy ạ...”

“Giống trong phim truyền hình ấy hả?” Ngô Quân lắc đầu, nói: “Thành phố giàu có mới làm được, còn huyện nhỏ như này thì đừng mơ. Chúng ta làm khám nghiệm xác, đâu chỉ cần phòng giải phẫu, còn cần thiết bị bảo quản như buồng lạnh để giữ xác nữa. Nếu nói kỹ lưỡng hơn, cả hệ thống thông gió, phòng tắm, đều phải được bảo trì. Chi bằng thuê chỗ của nhà tang lễ cho nhanh. Cơ quan huyện mình chỉ cần bỏ ra thêm vài trăm nghìn chỉnh lại phòng giải phẫu một chút là xong.”

“Lấy chứng cứ có bất tiện không ạ?”

“Thường thì chỉ lấy một ít máu, chút dịch dạ dày, huyện nhỏ xíu này thì xa được đến đâu, quan trọng là dễ đỗ xe hơn.” Ngô Quân vừa nói vừa cười, bảo: “Dù sao thì xác chết cũng chẳng kén chọn.”

Giang Viễn cúi đầu nhìn chú Mười Bảy của mình. Anh nhớ lúc ông ấy đến nhà chơi dịp Tết, dường như cũng khá kén chọn đấy. Giờ thì chắc chẳng còn tâm trạng để kén chọn nữa rồi.