Chương 1

Phía trước cửa sổ đặt một chậu trầu bà, lá cây dài rộng, căng tràn sức sống.

Trước chậu trầu bà có hai chiếc bàn làm việc cũ kỹ kê liền nhau. Ở giữa chất chồng rất nhiều sách, còn có một chiếc máy tính để bàn trông khá cổ, đằng sau thân máy dán một tấm giấy in hình anh em nhà Haier.

Dưới gầm bàn vứt chỏng chơ một chiếc chổi bị rụng gần hết cán, cùng một chiếc ki hốt rác đã nứt một đường.

Sáng sớm, ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào khiến cây trầu bà càng thêm xanh tươi, mơn mởn.

Giang Viễn bước vào văn phòng, kéo ghế ra ngồi xuống, sau đó khởi động máy tính. Trong lúc chờ máy mở, anh rót nước cho mình, tiện thể tưới một ít cho cây trầu bà.

Anh phủi đi lớp bụi mỏng trên mặt bàn, sắp xếp gọn gàng. Ngay khi mọi thứ xong xuôi, máy tính cũng vừa kịp khởi động.

Anh quen thói ho khan hai tiếng, rồi mở giao diện một trang tiểu thuyết. Hôm qua đã xem đến chương 403, hôm nay có thể tiếp tục.

Giang Viễn là pháp y mới được điều đến huyện Ninh Đài.

Anh có vóc dáng cao lớn, vẻ ngoài sáng sủa.

Công việc hiện tại có hơi nhàn rỗi.

Pháp y trong tưởng tượng của anh là người mặc áo blouse trắng, luôn xông pha trong các vụ án lớn, án mạng xảy ra ở đâu, là có mặt anh ở đó.

Song trên thực tế thì...

Giang Viễn đến nhận việc được nửa tháng, đã đọc mười mấy cuốn tiểu thuyết, xử lý ba bốn vụ việc được báo cáo, nhưng lại chưa thấy được một xác chết nào.

Anh mở tiểu thuyết ra xem tiếp. Trong phòng làm việc của pháp y chỉ có hai người: anh và sư phụ. Sư phụ* anh sắp đến tuổi nghỉ hưu nên thường hay đi làm đúng giờ, đến rồi cũng chẳng màng anh làm gì. Dù sao lúc chưa có xác, pháp y cũng chỉ là một người lao động bình thường thôi.

(*Từ sư phụ ở bên Trung thường được dùng cho người có chuyên môn về một cái gì đó, hoặc người lớn tuổi đáng kính dẫn dắt người mới.)

“Rầm!” Cánh cửa bị xô tung.

Người bước vào nhìn thấy Giang Viễn đang ngồi trước máy tính trông lịch sự, nhã nhặn, bèn cố gắng nhìn kỹ lần nữa: “Lão Ngô chưa tới à?”

“Chào đội trưởng Lưu, chắc sư phụ tôi còn đang trên đường đó.” Giang Viễn ngước đầu lên một chút, đáp lời.

Đội trưởng Lưu là đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự Số 2. Anh ta nhìn lướt qua văn phòng nhỏ bé, vừa rút điện thoại ra gọi vừa nói: “Vậy cậu đi cùng tôi trước, có xác chết!”

Giang Viễn vừa mừng vừa giật mình đứng bật dậy.

Bắt đầu rồi! Cuộc đời làm nghề của anh đã chính thức mở màn.

Quả nhiên, ngay lúc đó, trước mắt anh nhảy ra một khung hình:

[Phát hiện ký chủ sắp tiếp nhận thi thể đầu tiên, gửi nhiệm vụ mới: Tiến hành khám nghiệm toàn diện, hỗ trợ phá án.]

Giang Viễn cố giữ vẻ bình tĩnh, theo chân đội trưởng Lưu bước ra khỏi cửa.

Đúng vậy, anh có một cái “Hệ thống Pháp y”. Từ khi tốt nghiệp đại học y, thi vào làm việc rồi về quê nhà huyện Ninh Đài, anh đã thấy được hệ thống này.

Thế nhưng đi làm nửa tháng mà hệ thống hoàn toàn không có động tĩnh, nói phải chờ có xác. Điều này thật sự khiến người ta nóng lòng.

Nếu không phải Giang Viễn là một người dân tuân thủ luật lệ, anh đã nghĩ đến việc tự tay làm ra một cái xác rồi.

Trường Trung học Số 1 của huyện. Đầu ngõ cách cổng phía Đông 50 mét.

Các anh cảnh sát đến trước đã kéo dây ngăn chặn, còn có một chiếc lều bạt được dựng bên trong, che lại tầm mắt của người ngoài, trông rất nghiêm chỉnh.

“Tiểu Giang, cậu làm công việc ngoài trước đi, sư phụ cậu chừng 15 phút nữa sẽ tới.” Đội trưởng Lưu vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về Giang Viễn, bèn căn dặn trước một tiếng.

Giang Viễn dạ một tiếng, đặt chiếc hộp đồ nghề khám nghiệm và tấm vải trắng mang theo bên mình vào góc, nhẹ nhàng hít thở hai hơi.

Anh lại nhìn về phía bên trong lều bạt.

Bên trong nằm một người đàn ông mập mạp, bụng to nhiều thịt. Chân đi một đôi dép tông đỏ, vài cúc áo sơ mi ca rô bị kéo bung, chiếc bụng trắng phau lộ ra bên ngoài.

Toàn thân không thấy được một vết thương nào, vậy mà lại chết. Quả nhiên là một vụ án lớn bí ẩn.

Giang Viễn lại tiến lên thêm một bước, lúc này mới để ý thấy cổ người chết bị vẹo sang một bên, lộ ra một cái lỗ máu thịt lẫn lộn, cùng với gương mặt vô cùng quen thuộc.

Giang Viễn không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Chú Mười Bảy?”

Dĩ nhiên xác chết không đáp lại Giang Viễn, nhưng điều này không ngăn được sự phán đoán của anh.

Chú Mười Bảy là em họ xa của cha anh, bình thường không có nhiều dịp gặp gỡ, nhưng vào dịp lễ tết, hai người vẫn luôn chạm mặt. Cộng thêm vóc dáng nổi bật của chú Mười Bảy, Giang Viễn tin chắc anh không nhìn nhầm.

Trong thoáng chốc, lòng Giang Viễn dậy lên những cảm xúc khó tả.

Ngay sau đó, anh lại không khỏi nhớ đến lời cha đã nói lúc khuyên anh về quê thi công chức: “Quê mình đâu đâu cũng có bà con thân thuộc, làm việc gì cũng tiện, về quê thoải mái hơn ở thành phố lớn nhiều.”

Quả nhiên, cha anh không nói sai. Dù anh làm nghề pháp y, anh cũng có thể gặp xác của bà con thân thuộc.

Không lâu sau, lão pháp y Ngô Quân đến hiện trường.

Ông khoác áo blouse trắng, bụng hơi tròn, trông như một lão cán bộ thường ngồi văn phòng.

Ông nheo mắt nhìn quanh, rồi ngước lên nhìn Giang Viễn, cười nói: “Tiểu Giang đến trước rồi à, đi lấy cái hộp đồ nghề khám nghiệm tới đây nào.”

“Em mang tới rồi.” Giang Viễn sốt sắng đáp. Anh đã sớm khiêng từ xe xuống một chiếc hộp đen lớn, dày nặng, nhìn rất chắc tay.

Mở hộp ra, nắp trên treo ngay ngắn nào là kìm, nhíp, cưa xương, đυ.c xương, búa xương, kéo cắt xương, v.v. Phần dưới lại được chia thành ba ô lộn xộn, nào bông gòn, nào gạc, nào kim tiêm, thước dây, hộp cơm bằng thép không gỉ, khăn lau...

“Lấy thêm vài cái khẩu trang, phát cho mọi người đi. Mỗi người một cái.” Ngô Quân tự mình lấy một cái đeo vào. Nhìn Giang Viễn phát khẩu trang cho nhóm cảnh sát tại hiện trường xong, ông mới hỏi theo kiểu dò xét: “Biết tại sao việc đầu tiên cần làm là phát khẩu trang cho mọi người không?”