Chương 7

Thu thập được [Quả mọng], giá trị kinh nghiệm +1.

Thu thập được [Quả mặn], giá trị kinh nghiệm +1.

Thu thập được [Trái dừa], giá trị kinh nghiệm +1.

……

Đánh chết [Thỏ điên], giá trị kinh nghiệm +20.

Đánh chết [Thỏ điên], giá trị kinh nghiệm +20.

……

Hóa ra Cốt Thủ số 1, được phái ra ngoài trước đó, đã bắt đầu đánh chết quái vật cho Lạc Bạch.

Sau khi thế giới trò chơi dung hợp, người chơi chưa chuyển chức đều ở cấp 0, và dù làm gì cũng không thể nhận được kinh nghiệm.

Chỉ sau khi chuyển chức, cấp bậc người chơi mới tăng lên cấp 1, lúc đó mới có thể tích lũy kinh nghiệm.

Dù thế giới trò chơi đã dung hợp được hơn bảy ngày, Lạc Bạch hiện tại vẫn chỉ là một tân thủ cấp 1.

30 phút sau, kèm theo hai tiếng leng keng, thông báo hệ thống vang lên.

Hệ thống: [Ba lô đã đầy, xin người chơi dọn dẹp ba lô!]

Hệ thống: [Chúc mừng người chơi thăng cấp, Lv1→Lv2, nhận được 5 điểm tự do để phân phối.]

Thông báo hệ thống liên tục xuất hiện, Lạc Bạch trước tiên lấy một phần vật phẩm trong ba lô ra để trống chỗ.

Nhưng chưa đầy 10 phút, ba lô lại đầy.

Lạc Bạch đành phải liên lạc với Cốt Thủ, ra lệnh tạm thời không thu thập hay đánh chết thêm nữa.

Cách đó 5 km, Cốt Thủ số 1, với bộ xương trắng tinh xinh đẹp, vừa gϊếŧ vài con thỏ, khiến máu dính lên xương, làm nó trông thê thảm.

Là một Cốt Thủ yêu thích sự sạch sẽ, nó không thể chịu nổi khi cơ thể trắng muốt hoàn hảo của mình có vết bẩn.

Cốt Thủ dùng đầu ngón tay dò xét xung quanh, nhanh chóng phát hiện một đám lá cây lớn.

Nó chạy đến, cọ qua cọ lại trên lá cây, lau sạch vết máu trên người, nhanh chóng trở lại thành một Cốt Thủ trắng tinh không tì vết.

Cốt Thủ rất hài lòng với trạng thái hiện tại của mình, trắng nõn, sạch sẽ và thật đẹp!

Đang lúc tự ngắm nghía vẻ oai hùng của mình, Cốt Thủ phát hiện trên đám lá cây có vài chiếc lá Bích Đằng hình kim và vài quả Bích Đằng hơi lóe sáng.

Cốt Thủ biết hai thứ này đều là vật hữu dụng, nó muốn thu thập chúng mang về.

Lúc này, Lạc Bạch ra lệnh không cần tiếp tục thu thập nữa.

Cốt Thủ đương nhiên nghe theo mệnh lệnh của Lạc Bạch, nhưng… nó cũng không muốn bỏ qua hai thứ tốt này…

Cốt Thủ nhìn bàn tay xương trắng của mình, rồi lại luyến tiếc nhìn về phía đám Bích Đằng.

Bỗng nhiên, nó nảy ra một ý. Nó nghĩ mình có thể giấu mấy thứ này trong lòng bàn tay để mang về!

Đúng là một Cốt Thủ thông minh!

Cốt Thủ xoay ba vòng tại chỗ, sau đó nhảy vọt lên, một móng vuốt bám vào vách đá vuông góc 90 độ, kêu cách cách leo lên.

Khi đến gần Bích Đằng, Cốt Thủ tung một cú nhảy, vung chưởng đập một phát, khiến cả quả và lá rơi xuống đất.

Nó nhảy xuống, mượn cành cây cao để đáp đất an toàn.

Cốt Thủ gom quả và lá vào lòng bàn tay, uốn éo thân mình rồi chui xuống đất để trở về.

Lạc Bạch thấy không có thông báo hệ thống mới nào, biết rằng Cốt Thủ đã nhận được lệnh của mình. Vì thế, Lạc Bạch có thời gian để sắp xếp lại đồ đạc.

Cốt Thủ ra ngoài chưa đầy một giờ, Lạc Bạch không chỉ thu được cả một “ngọn núi” vật tư mà cấp bậc còn tăng thêm một bậc.

Đây mới chỉ là thành quả từ việc phái một Cốt Thủ đi tìm vật phẩm. Nếu phái nhiều Cốt Thủ hơn… chắc chắn sẽ là một vụ mùa bội thu.

Lạc Bạch: “Triệu hoán vật thu được kinh nghiệm và vật phẩm đều tính cho ta, như vậy đúng là rất tiện lợi.”

Lạc Bạch không thích tự mình đánh quái để luyện cấp, vì cậu cảm thấy đó chỉ là lao động lặp lại. Giờ đây Cốt Thủ có thể giúp cậu luyện cấp, Lạc Bạch đương nhiên rất vui.

Lạc Bạch ngay lập tức bắt đầu sắp xếp lại vật tư mà Cốt Thủ mang về:

- Thi thể con nhím 5kg *1

- Thi thể thỏ điên 1kg *5

- Thi thể sóc ma khí 500g *6

- Trái dừa *6

- Quả mọng ăn được *nhiều

- Quả mặn dùng làm gia vị *nhiều

- Rau dại ăn được *nhiều

- Bông dùng chế tạo quần áo *nhiều

- Lông thỏ, lông sóc *nhiều

- Các loại quả hạch khác nhau *nhiều

Quả thực là một vụ mùa bội thu!

Chẳng trách ba lô không gian không chứa nổi.

Ba lô ban đầu chỉ có dung tích 0.5 mét khối, chứa một thi thể con nhím đã là miễn cưỡng, huống chi trong không gian ba lô của Lạc Bạch vốn đã có một cái lều cũ nát và một số dụng cụ sinh hoạt.

“Trước tiên phân giải thi thể đã!”

Thi thể ma vật có thể chọn phân giải bằng hệ thống hoặc tự tay phân giải. Phân giải bằng hệ thống sẽ cho ít vật phẩm hơn nhưng tiện lợi, còn phân giải bằng tay thì vất vả hơn nhưng thu được nhiều vật phẩm hơn.

Lạc Bạch không muốn lãng phí, nên vung tay triệu hồi thêm hai Cốt Thủ, ra lệnh cho chúng đi phân giải thi thể.

Cốt Thủ số 4 và số 5 đều có khung xương to lớn, có lẽ là xương của nam giới trưởng thành.

Chúng nắm tay nhau chui lên từ dưới đất, nắm tay cúi chào Lạc Bạch, rồi lại nắm tay nhau đi phân giải thi thể.

Nhìn qua đúng là một cặp anh em thân thiết.

Khi Lạc Bạch thăng cấp, cấp bậc của Cốt Thủ cũng tăng từ cấp 1 lên cấp 2, sức mạnh từ 5 tăng lên 8, mạnh hơn một chút so với người trưởng thành bình thường.

Hơn nữa, ngón tay của Cốt Thủ rất sắc bén, nên việc phân giải thi thể ma vật diễn ra rất thuận lợi.

Con nhím được phân giải ra 2kg thịt, một bộ khung xương, một đôi răng, một ít thứ lặt vặt, và một tấm da đầy lỗ.

Năm con thỏ điên được phân giải ra 2kg thịt thỏ, năm bộ khung xương và lông thỏ mềm mại.