Thẩm Thiên Lăng: [Mấy bố không bỏ tiền thì đừng có ý kiến, đồ nghèo rớt mồng tơi. Giá niêm yết đây rồi, thích mua thì mua, không mua biến.]
Triệu Vũ: [Cậu phải cống hiến cho sự nghiệp loài người chứ, đừng ích kỷ thế!]
Trác Phàm: [Đúng đúng, thuốc của cậu cứu được bao nhiêu mạng người, phải phát miễn phí chứ!]
-------
Thẩm Thiên Lăng lơ đẹp đám người đang gào thét trong kênh: [Hết sạch, hẹn đợt sau!]
Có một câu chửi trong kênh khiến Thẩm Thiên Lăng hơi bực. Anh ta nhíu mày.
Phương Nhã hai ba bước từ đống lửa chạy tới, tự nhiên ngồi sát Thẩm Thiên Lăng, cánh tay “vô tình” chạm vào người anh ta.
Thẩm Thiên Lăng thấy khó chịu, lùi sang bên cạnh.
Phương Nhã lại cầm một quả dâu mới rửa sạch, đưa tới miệng Thẩm Thiên Lăng.
“Cảm ơn. Tự ăn được rồi.”
Thẩm Thiên Lăng nhận lấy quả dâu, cho vào miệng.
Phương Nhã dịu dàng an ủi: “Đừng giận, dù sao mình cũng kiếm được tiền rồi mà.”
Thẩm Thiên Lăng: “Tôi biết, chỉ là nhìn bọn họ ngứa mắt thôi.”
“Không giận không giận nha~”
Phương Nhã cười, định đưa tay vỗ vỗ ngực Thẩm Thiên Lăng.
Thẩm Thiên Lăng giật mình đứng phắt dậy, vành tai đỏ bừng.
Phương Nhã khúc khích rút tay về.
“Nói mới nhớ, cậu hợp tác với Lạc Bạch từ bao giờ thế? Tôi còn chẳng hay biết.”
Thẩm Thiên Lăng: “À… Hôm qua tôi bỏ tiền mua thông tin của anh ấy. Tối qua lọ mọ đi kiếm nguyên liệu thử thật giả, sáng nay mới nấu xong lô đầu.”
Phương Nhã thoáng hiện vẻ cô đơn.
Thẩm Thiên Lăng không kể gì cho cô, cô hơi hụt hẫng.
Nhưng thẳng nam Thẩm Thiên Lăng hoàn toàn không nhận ra tâm trạng của cô, chỉ hào hứng kể kế hoạch:
“Chút nữa tôi sẽ gửi danh sách nguyên liệu cho mọi người, cả nhà mình cùng đi tìm nhé. Mấy món này hiếm, lại hơi nguy hiểm, tốt nhất đi đội cho an toàn.”
Kể từ ngày thế giới game xuất hiện, Thẩm Thiên Lăng là một trong những người chuyển chức thành công ngay ngày đầu, cứu giúp không ít người, dần dần cũng có vài người tự nguyện đi theo anh ta.
Đội ngũ hiện tại của anh ta đã ngót nghét hơn 20 người, hợp thành Hiệp hội Bình Minh Rực Rỡ.
Trong hội, khoảng 40% đã chuyển chức thành công, còn lại đều là dân thường “gà cũng không chặt nổi”. May mà Thẩm Thiên Lăng chuyển chức Xạ Thủ Bắn Tỉa chuyên săn thú nên mới nuôi nổi cả đám.
Thẩm Thiên Lăng thực lực khủng, nhưng quản lý thì mù tịt. Anh ta giao hết việc điều hành cho Phương Nhã và mấy anh em thân tín, còn mình ngày nào cũng lao ra chiến đấu.
Nghe nói anh ta sắp công bố danh sách nguyên liệu, nụ cười Phương Nhã lập tức dịu dàng như phủ một lớp ánh sáng thánh thiện.
“Được chứ! Lát nữa tôi sắp xếp đội cùng cậu đi farm kiếm tiền luôn!”
Thẩm Thiên Lăng bị nụ cười ấy làm cho ngẩn ngơ một lúc liền vội tìm cớ quay lưng bỏ chạy.
Kỳ lạ, sao tự nhiên đầu óc trống rỗng thế nhỉ?
Chắc chắn là do… mệt quá!
Thẩm Thiên Lăng tự nhủ, phải đi kiếm quả ớt cay ăn cho tỉnh táo mới được.
------
Thời gian trôi vèo cái lại một ngày, tức ngày thứ 9 kể từ khi thế giới game xuất hiện.
Trải qua việc bộ xương khô chiến đấu không ngừng ngày đêm, cấp bậc của Lạc Bạch đã lên tới cấp 7.
Trạng thái khóa máu của cậu được giải trừ, tình trạng suy yếu do chỉ còn 1 máu cũng biến mất, thân thể thoải mái hơn hẳn.
Cùng với việc hoàn thành giao dịch ba lô lần thứ ba với Lý Oánh, Lạc Bạch hiện có 6 cái ba lô, 4 cái hầu bao và 4 cái rương gỗ.
Những cái ba lô này Lạc Bạch phân phát cho bộ xương khô và Cốt Thủ.
Bộ xương khô nhận được ba lô cứ đeo trên lưng khoe mẽ mỗi ngày, lúc giấu lúc hiện, khiến đám bộ xương khô khác chưa có ba lô nhìn mà thèm thuồng.
Lạc Bạch: [Cứ 3 ngày thì tôi sẽ thu của cô một lô ba lô và 2 món đồ nhỏ, đây là tiền đặt cọc lô tiếp theo.]
Lạc Bạch gửi 5KG thịt cho Lý Oánh.
Lý Oánh cảm kích: [Được, 3 ngày sau tôi sẽ giao ba lô.]
Mấy ngày nay ăn uống no đủ, khí sắc Lý Oánh rõ ràng tốt hơn nhiều.
Em trai tê liệt nằm liệt giường của cô là Lý Quân, cũng nhờ Lý Oánh liên tục giao dịch thành công mà nhìn thấy hy vọng, trên mặt lộ vẻ tươi cười.
Lý Quân thấp thỏm: “Chị ơi, đại lão nói sao?”
Lý Oánh cười cười: “Nói tin tốt cho em, đại lão lại đặt một lô ba lô, còn hẹn cứ 3 ngày thu một lần nữa. Tiền cọc tới 5KG đồ ăn luôn đấy!”
Lý Quân: “Thật sự quá tốt! Đại lão tốt bụng thật… Không có anh ấy, bọn mình có lẽ…”
Lý Oánh vội bịt miệng Lý Quân: “Phi phi phi, câu sau cấm nói ra. Chờ bọn mình dưỡng tốt thân thể, chị sẽ ra ngoài tìm chứng minh chuyển chức để trở nên mạnh hơn, cuộc sống của chúng ta cuối cùng cũng có hy vọng.”
Lý Quân gật đầu.
Đúng lúc Lý Oánh mở sàn giao dịch, tính mua chút đồ dùng sinh hoạt thì kênh chat Long Quốc đang bị những tin tức tương tự spam liên tục.