Lạc Bạch: [?]
Thẩm Thiên Lăng tự hào: [Là Thẩm Đế vừa xuất hiện trên thông báo thế giới đó, thấy chưa? Anh ấy là anh trai tôi đấy! Anh ấy vừa đánh chết con quái vật cấp thủ lĩnh xong bị thương nặng, nếu không có thuốc của anh thì anh ấy ít nhất phải khổ sở cả ngày trời.]
Thẩm Thiên Lăng: [Giờ anh trai tôi lại khỏe re rồi.]
Lạc Bạch ngạc nhiên: [Cậu là em trai của Thẩm Đế à?]
Thẩm Thiên Lăng: [Đúng thế đúng thế! Tôi chính là người em trai ăn chơi trác táng, không có tiền đồ, từ nhỏ bị người anh thiên tài đè bẹp dí.]
Vẻ mặt Lạc Bạch đột nhiên trở nên kỳ quặc.
Cuối cùng cậu cũng nhớ ra cái tên Thẩm Thiên Lăng này quen thuộc ở đâu.
Lạc Bạch đã từng thấy bài vị của Thẩm Thiên Lăng, ngay lúc Thẩm Đế thắp hương tế bái.
Cùng đặt chung với bài vị của Thẩm Thiên Lăng là bài vị của hơn 30 người già trẻ lớn bé trong gia tộc họ Thẩm.
Lạc Bạch nhớ lại câu nói của Thẩm Đế trong lúc cúng bái vào năm thứ sáu của thế giới trò chơi: "Mọi người đi cũng đã gần 6 năm rồi."
Điều này có phải ngụ ý Thẩm Thiên Lăng đã không sống qua năm đầu tiên của thế giới trò chơi không?
Hoặc là tình huống cực đoan hơn, Thẩm Thiên Lăng sắp chết đến nơi rồi?
Thẩm Thiên Lăng: [Tôi đã nói với anh tôi chuyện kỳ tân thủ sắp kết thúc, anh ấy sẽ đi bàn bạc với ông nội. Ông nội tôi là cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, có chút tiếng nói. Chuyện này giao cho anh tôi xử lý, anh Lạc yên tâm đi!]
Thẩm Thiên Lăng: [Ngoài ra, anh tôi cũng muốn mua tin tức về cây vòi voi xanh, 50 đồng vàng, anh thấy thế nào?]
Mãi một lúc lâu Lạc Bạch mới hoàn hồn, Thẩm Thiên Lăng đã nhắn một đống chữ.
Lạc Bạch: [Tin tức về cây vòi voi xanh cậu có thể nói thẳng cho anh trai cậu, tôi không lấy tiền đâu.]
Thẩm Thiên Lăng: [Thế thì ngại quá ~]
Lạc Bạch: [Vốn dĩ nó cũng không phải tin tức gì quá giá trị, với lại sau này tôi có thể nhận 10% lợi nhuận từ việc bán hàng, thế là đủ rồi.]
Thẩm Thiên Lăng cũng không từ chối nữa: [Vậy tôi xin nhận tiện nghi này trước, sau này có chuyện gì cần tôi giúp, anh Lạc cứ việc nói. Tôi đi tìm anh tôi đây, nói chuyện sau nhé.]
Nhìn những dòng chữ đầy tình nghĩa của Thẩm Thiên Lăng, rồi lại nghĩ đến kết cục của anh ta ở kiếp trước, Lạc Bạch trong lòng có chút cảm khái và nặng trĩu.
Thế giới trò chơi tàn khốc là vậy, có thể giây trước còn đang nói chuyện vui vẻ với bạn, giây sau đã biến thành một bộ hài cốt.
Về cái chết của Thẩm Thiên Lăng, Lạc Bạch không có bất kỳ manh mối nào, cũng không thể giúp được gì, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Lạc Bạch vung pháp trượng, cậu vừa lên cấp 3, điểm ma lực đạt 900.
Lạc Bạch triệu hồi một phần các con quái vật đã bị các bộ xương khô tiêu diệt trên đường, tổng cộng có 8 bộ xương khô sói và 5 bộ tay xương lớn nhỏ khác nhau xuất hiện trước mặt Lạc Bạch.
“Các ngươi hãy đến bãi tha ma, đào vài bộ xương người hoặc xương của quái vật mạnh hơn đi.”
Các bộ xương khô sói ngửa mặt lên trời hú một tiếng, sau đó dưới sự dẫn dắt của con sói đầu đàn, nhanh chóng chạy về phía bãi tha ma.
Lạc Bạch, lần đầu tiên làm pháp sư vong linh, đã không chuẩn bị đầy đủ. Cậu quên rằng lúc nãy nên nhặt thêm xương cốt ở bãi tha ma để làm vật liệu dự trữ cho việc triệu hồi.
Hiện giờ cậu không có xương người trong tay, nên không thể triệu hồi bộ xương người được.
Đúng là tính toán sai lầm.
Đội quân xương khô đang dần dần hình thành, tuy số lượng hiện tại không nhiều, lại chủ yếu là xương động vật, nhưng Lạc Bạch tin rằng khi cậu lên cấp, việc sở hữu một đội quân xương khô hùng hậu không còn là mơ nữa.
Dù sao đi nữa… Thông báo của hệ thống hiện lên: [Độ thông thạo trị liệu sơ cấp +26]
Lạc Bạch thở dài.
Dùng kỹ năng vong linh mà độ thông thạo tăng lại là trị liệu, chừng nào độ thông thạo kỹ năng tử linh của cậu mới tăng đây?
Tin nhắn của Thẩm Thiên Lăng lúc này lại đến.
Thẩm Thiên Lăng: [Anh Lạc Bạch ơi... anh tôi nói muốn làm quen với anh, nếu anh không ngại thì chúng ta lập một nhóm chat nhé?]
Thẩm Thiên Lăng không hiểu sao người anh trai vốn luôn đơn độc của mình lại đột nhiên muốn làm quen với Lạc Bạch.
Phải biết trước khi thế giới trò chơi xuất hiện, có biết bao nhiêu người muốn kết bạn với Thẩm Đế.
Nhưng Thẩm Đế, một mực từ chối, đừng nói là kết bạn, ngay cả mạng xã hội hắn cũng chẳng có người theo dõi nào, lạnh lùng kinh khủng.
Ai mà ngờ được giờ Thẩm Đế lại chủ động nói muốn quen biết Lạc Bạch.
Thẩm Thiên Lăng nghĩ rằng, chắc anh mình chỉ muốn báo đáp ơn cứu mạng của Lạc Bạch thôi!
Lạc Bạch: [Được.]
Bạn đã tham gia nhóm chat tạm thời "Thẩm Thiên Lăng, Lạc Bạch, Thẩm Đế".
Thẩm Thiên Lăng đổi tên nhóm chat thành "Hai anh một em".
Thẩm Thiên Lăng: [Anh ơi, đây là Lạc Bạch. Anh Lạc Bạch, đây là anh trai tôi, Thẩm Đế.]
Lạc Bạch: [Chào anh.]
Thẩm Đế: [Chào cậu.]
Thẩm Đế: [Em trai à, không ngờ lúc không có anh ở bên, em lại đi nhận anh lung tung ngoài đường thế hả ~ Anh buồn lắm.]
Thẩm Thiên Lăng: [Anh Lạc Bạch là người đã cứu anh một mạng đó, em gọi một tiếng anh thì có sao chứ?]
Thẩm Đế: [Haizz, em lớn rồi không còn nghe lời anh nữa.]
Thẩm Thiên Lăng: [Từ nhỏ em đã chẳng nghe lời rồi mà!]
Lạc Bạch xen vào: [Có một khả năng là, tôi không lớn tuổi hơn Thẩm Thiên Lăng đâu?]
Thẩm Thiên Lăng: [Ố!]
Thẩm Thiên Lăng: [Tôi 22 tuổi, anh trai tôi 26, anh Lạc Bạch bao nhiêu tuổi?]
Lạc Bạch: [20...]
Mặc dù... tính cả kiếp trước làm "ma" thì cũng hơn 30 tuổi rồi.
Thẩm Thiên Lăng: [Em Lạc Bạch!]
Lạc Bạch: [...]
Thẩm Đế: [Đừng bận tâm thằng em ngốc này của tôi, đôi khi nó hơi ngớ ngẩn.]
Thẩm Thiên Lăng: [Anh có thể nói về em trai ruột của mình như thế à?!]
Thẩm Đế: [Nói chung, cảm ơn cậu về tin tức kỳ tân thủ sắp kết thúc, và cũng cảm ơn thuốc của cậu. Có gì cần, cứ nói với tôi. Còn về thằng em tôi, cậu có thể sai bảo nó tùy ý.]
Thẩm Thiên Lăng: [Anh bán em rẻ thế sao? Anh!]