Chương 17

Ở kiếp trước, toàn bộ thế giới trò chơi không hề xuất hiện nghề nghiệp thuộc hệ vong linh, ít nhất trong suốt 6 năm phiêu bạt của Lạc Bạch, cậu chưa từng gặp qua.

Vì vậy, Lạc Bạch cũng không rõ tình trạng độ thành thạo rối loạn của mình là do lỗi trùng sinh hay là đặc điểm chung của nghề nghiệp vong linh.

Trong khi đó, quang đoàn Tiểu Sơ đã phình to thêm một vòng, trông có vẻ vô cùng kinh ngạc.

Tiểu Sơ: “Trời ơi, A Bạch, sao ngươi biết trị liệu vậy? Ngươi không phải pháp sư vong linh sao?”

Lạc Bạch: “Ta chưa từng nói ta là THÁNH pháp sư vong linh à?”

Chữ “thánh” được nhấn mạnh.

Tiểu Sơ: “Ngươi nói thế à?”

Lần đầu tiên khi Lạc Bạch giới thiệu bản thân, Tiểu Sơ bị Cốt Thủ dọa cho hồn bay phách lạc, nên nó hoàn toàn không để ý rằng trong phần giới thiệu nghề nghiệp của Lạc Bạch, trước “pháp sư vong linh” còn có một chữ “thánh”.

Lạc Bạch bất đắc dĩ, chia sẻ giao diện còn lại của mình cho Tiểu Sơ.

Tiểu Sơ: “Oa! Thật sự là thánh pháp sư vong linh! Oa, thật sự có kỹ năng trị liệu sơ cấp!”

Tiểu Sơ: “Đây là lần đầu tiên ta thấy một pháp sư vong linh biết trị liệu đó ~”

Trong thế giới trò chơi, trị liệu được định nghĩa thuộc về lực lượng của sự sống, còn pháp sư vong linh, chỉ nghe tên thôi cũng biết thuộc về lực lượng của tử vong.

Rõ ràng là hai loại lực lượng bài xích lẫn nhau, vậy mà lại dung hợp thành công với nhau, hơn nữa còn tạo nên một nghề nghiệp ẩn duy nhất: thánh pháp sư vong linh.

Tiểu Sơ cũng mở rộng tầm hiểu biết của mình.

Lạc Bạch: “Ta vừa thử nghiệm kỹ năng một chút, phát hiện ra một vấn đề nhỏ.”

Lạc Bạch kể lại cho Tiểu Sơ về việc độ thành thạo kỹ năng không khớp.

Tiểu Sơ lại không cảm thấy đó là vấn đề, nó chấp nhận rất tự nhiên.

“Ngươi thân là pháp sư vong linh mà còn dùng được thuật trị liệu, ta thấy việc độ thành thạo bị ngược lại cũng bình thường thôi. Đã là nghề nghiệp ẩn duy nhất, có thêm chút khó khăn chẳng phải rất bình thường sao?”

Lạc Bạch: “Vậy đây không phải là lỗi à?”

Tiểu Sơ: “Chắc chắn không phải rồi! Ta không phát hiện ra lỗi nào cả.”

Lạc Bạch: “Vậy có người nào khác sẽ gặp tình huống giống ta không?”

“Cái này cái kia…” Tiểu Sơ tiếp tục xoay chuyển CPU, không trả lời thẳng: “Thế giới trò chơi có đủ thứ kỳ lạ, tồn tại tức là hợp lý. Tình huống của A Bạch dù sao không phải lỗi, nếu không phải lỗi, thì đó là có khả năng.”

Lạc Bạch nghe hiểu, đại khái là cũng có những người khác gặp tình huống tương tự như cậu.

Có thể là độ thành thạo rối loạn tăng lên, cũng có thể là giống như cậu, sau khi chuyển nghề, nghề nghiệp sở hữu thuộc tính đối lập, và giá trị độ thành thạo cũng tăng theo cách đối lập.

Thuộc tính đối lập sao?

Nói đến chuyện này, Lạc Bạch chợt nhớ tới khi còn là hồn phiêu, cậu đã đi theo người chơi cuối cùng là Thẩm Đế, người mang danh “Quân Vương Hủy Diệt”.

Gϊếŧ chóc và hủy diệt là danh từ gắn liền với Thẩm Đế, nơi hắn đi qua chỉ để lại phế tích và xương trắng.

Nhưng chính vị Quân Vương Hủy Diệt ấy, vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, lại sử dụng [Khiên Thần Hữu], một kỹ năng thuộc về phía bảo hộ.

Hư ảnh đại thiên sứ mười hai cánh giáng xuống từ trên trời, ánh sáng thánh khiết xua tan mọi khói bụi và tử khí.

[Khiên Thần Hữu] chuyển toàn bộ sát thương mà 30 vạn người ở đó phải chịu sang chính bản thân Thẩm Đế. Dù Thẩm Đế có mạnh mẽ đến đâu, có bao nhiêu thuốc trị liệu đi nữa, cũng không thể chống lại tốc độ tụt máu kinh hoàng ấy.

Cuối cùng, Thẩm Đế đã dùng mạng sống của mình để cứu lấy 30 vạn người, Quân Vương Hủy Diệt Thẩm Đế bảo vệ tuyến phòng thủ cuối cùng của khu vực Hoa Hạ.

Trận chiến phòng thủ này vừa thắng lợi, vừa thất bại.

Bởi vì mất đi một vị lãnh tụ kiệt xuất, người chơi khu vực Hoa Hạ liên tục thảm bại, kết cục có thể đoán trước.

Lạc Bạch luôn cho rằng Thẩm Đế lúc đó sử dụng một đạo cụ dùng một lần. Nhưng giờ nghĩ lại, Lạc Bạch cảm thấy nghề nghiệp của Thẩm Đế rất có khả năng cũng sở hữu thuộc tính mâu thuẫn.

Nếu không, làm sao đối phương có thể sử dụng một kỹ năng bảo hộ mạnh mẽ như vậy?

Cũng ngay khi Lạc Bạch đang chìm vào suy tư, quang đoàn Tiểu Sơ tò mò nghiên cứu bộ xương con nhím mà Lạc Bạch vừa triệu hồi.

Bộ xương con nhím không có ý thức riêng, trước khi nhận được lệnh từ Lạc Bạch, nó sẽ không tự ý hành động.

Lúc này, nó đang ngây ngốc đứng trước mặt Lạc Bạch, chỉ cao đến bắp chân cậu, đôi mắt là hai hốc xương lớn, trông như một con thú bông làm từ xương.

So với hình dạng con nhím sống đầy gai nhọn, răng nanh dữ tợn, thì con nhím bộ xương này với khung xương trắng, đôi mắt trống rỗng và thân hình nhỏ nhắn lại khiến Tiểu Sơ đột nhiên cảm thấy nó đáng yêu hơn một chút.

Lạc Bạch ra lệnh cho bộ xương con nhím: “Thử làm một cú đánh sâu ‘heo heo’ xem nào.”

Sau khi nhận được lệnh, bộ xương con nhím dùng chân sau cào đất hai cái, mũi xương phình ra ngoài, làm ra dáng vẻ hùng hổ.

Tiếp đó, nó chạy thình thịch về phía một hòn đá nhỏ.

“Bốp” một tiếng, hòn đá nhỏ bị con nhím nghiền nát!

Nhưng do xương cốt quá mong manh, bộ xương con nhím cũng vỡ tan hơn nửa cơ thể, chỉ còn lại một nửa bộ xương.

Nó cố gắng ráp lại từng mảnh xương vỡ kêu “cạch cạch cạch” vào cơ thể mình.

Chỉ trong 2 giây, nó đã lại là một bộ xương con nhím hoàn chỉnh!

Quang đoàn Tiểu Sơ nhảy nhót lên xuống, trầm trồ khen ngợi: “Thật kỳ diệu! Con nhím bất tử xuất hiện!”

“Nếu xương cốt vỡ thành bột, nó vẫn sẽ biến mất.” Lạc Bạch giải thích.

“Giờ ngươi không sợ bộ xương nữa à?”

Tiểu Sơ: “Ký chủ của ta chẳng phải là pháp sư vong linh mạnh mẽ A Bạch sao? A Bạch không sợ, ta cũng sẽ không sợ.”