Chương 12

Hiện tại, tất cả các hiệp hội tổ chức đều là tự phát.

Sự xuất hiện của thuốc trị liệu khiến các thế lực khắp nơi thèm muốn.

Có người sẵn sàng bỏ tiền để xây dựng mối quan hệ tốt với Lạc Bạch, nhưng cũng có người dùng chiêu bài đạo đức để ép buộc, thậm chí nói lời mỉa mai.

Triệu Vũ: [Lạc Bạch, cậu thật tham lam, vậy mà còn muốn kiếm tiền. Cậu hẳn đã nhận được phần thưởng từ hệ thống rồi, đúng không? Vậy nên bây giờ cậu phải công khai công thức trị liệu cho toàn khu vực Long Quốc mới đúng! Cậu cần có cái nhìn đại cục, phải có tinh thần đoàn kết. Sao cậu còn không biết xấu hổ mà lấy tiền chứ?]

Vương Tân: [Đúng thế, đúng thế, Lạc Bạch nên công khai thông tin một cách vô điều kiện mới phải.]

Lý Phong: [Vốn dĩ là đồ vật được chế tạo từ tài liệu trong thế giới trò chơi, dựa vào đâu mà cậu độc chiếm? Cậu nên vì sự phát triển của toàn khu vực Long Quốc mà cống hiến vô tư! Chúng tôi sẽ luôn ghi nhớ tên cậu.]

Trác Phàm: [Chỉ cần Lạc Bạch công khai thông tin, hiệp hội chúng tôi sẽ hỗ trợ và phát miễn phí một lọ thuốc trị liệu cho tất cả thành viên. Tôi nói là làm!]

--------

Có người đang cố ý dẫn dắt dư luận, cũng có kẻ muốn thừa cơ chiếm lợi.

Vì thế, ngày càng nhiều người trên kênh trò chuyện yêu cầu Lạc Bạch công khai thông tin một cách vô điều kiện.

Họ không hề cảm thấy xấu hổ, hùng hổ dọa người, nói năng như thể Lạc Bạch không công khai thông tin là có lỗi vậy.

Thẩm Thiên Lăng: [Cút đi lũ khốn! Mặt các người to thế mà còn đòi người ta công khai thông tin vô điều kiện, các người là cháu nội của Lạc Bạch à? Muốn Lạc Bạch nuôi dưỡng sao?]

Thẩm Thiên Lăng: [Còn vô tư cống hiến cái gì? Các người trước đây có quyên góp tiền làm từ thiện hay giúp đỡ người già yếu bệnh tật trong thế giới trò chơi không? Toàn là lũ tham lam vô đáy!]

Thẩm Thiên Lăng: [Còn cái hội hỗ trợ gì đó, hiệp hội các người có bao nhiêu chuyện bẩn thỉu không ai biết, muốn tôi vạch trần ra không?]

Thẩm Thiên Lăng: [Câm miệng hết đi! Lạc Bạch vốn dĩ định chia sẻ thông tin, giờ thấy các người đạo đức giả ép buộc như thế, chắc chắn đã sợ hãi mà trốn mất rồi.]

Thẩm Thiên Lăng: [Nếu sau này vì thế mà chậm trễ việc chữa trị, khiến ai đó chết, các người ai chịu trách nhiệm? Các người dám chắc người bị trọng thương tiếp theo không phải chính mình sao?]

-------

Trong thế giới trò chơi, giá trị sinh mệnh giảm xuống 0 đồng nghĩa với cái chết thực sự. Khi Thẩm Thiên Lăng nhắc đến chuyện trọng thương dẫn đến tử vong, kênh trò chuyện lập tức im bặt.

Sau khi gõ bùm bùm những lời này, Thẩm Thiên Lăng cảm thấy sảng khoái.

Từ nhỏ đã được giáo dục trong môi trường quân đội, Thẩm Thiên Lăng không thể chịu nổi cảnh kẻ mạnh ỷ thế hϊếp đáp kẻ yếu hay dùng đạo đức để ép buộc người khác.

Cũng vì tính tình quá nóng nảy, trong thời gian phục vụ quân đội, Thẩm Thiên Lăng đã đánh một gã phú nhị đại ăn nói lỗ mãng, dẫn đến việc bị đuổi khỏi quân đội.

Tuy nhiên, gã phú nhị đại kia cũng chẳng khá hơn, cả gia đình phá sản, mọi người đều phải đi “đạp máy may”, kéo theo một loạt đơn vị liên quan cùng chịu cảnh tù tội.

Thẩm Thiên Lăng mới ngoài hai mươi, da ngăm khỏe khoắn, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt rực rỡ, toát lên khí phách bừng bừng của một người trẻ tuổi.

Thẩm Thiên Lăng cảm thấy cái tên Lạc Bạch nghe qua đã mang cảm giác văn nhược, yếu đuối, chắc chắn là đối tượng cần được giúp đỡ. Hơn nữa, người này còn nghiên cứu chế tạo được thuốc trị liệu, đúng là một nhân tài!

Một người tốt và yếu đuối như vậy, không thể để bị người khác bắt nạt được.

Phương Nhã, người mà Thẩm Thiên Lăng đã tốt bụng cứu giúp sau khi tiến vào thế giới trò chơi, nhìn thấy dáng vẻ bùng nổ của anh lúc này, liền giơ ngón tay cái lên.

Phương Nhã: “Cậu vẫn cứ miệng lưỡi sắc bén như vậy, chỉ vài câu đã khiến mọi người câm nín, thật là lợi hại.”

Thẩm Thiên Lăng được khen đến mức vành tai đỏ ửng: “Cũng không hẳn là lợi hại như thế, tôi chỉ là không quen nhìn cảnh người ta bắt nạt kẻ thành thật thôi.”

Phương Nhã ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thiên Lăng trên một cọc gỗ: “Vậy cậu nghĩ sao về thuốc trị liệu?”

Thẩm Thiên Lăng dời ánh mắt, thuận tiện dịch người ra một chút: “Thuốc trị liệu thì dĩ nhiên tôi muốn có. Nhưng đối phương không lên tiếng trên kênh trò chuyện, chúng ta làm sao tìm được anh ta chứ!

Trên toàn cầu, người tên Lạc Bạch không đến vài vạn thì cũng phải vài trăm. Tôi đâu thể đi hỏi từng người một được!”

Giống như thiết lập của nhiều trò chơi, tên nhân vật có thể trùng lặp, nhưng UID thì chỉ có một. Thế giới trò chơi cũng vậy.

Chỉ dựa vào cái tên Lạc Bạch, người chơi không thể định vị được đối phương qua hệ thống bạn bè.

Phương Nhã cúi người, mỉm cười: “Tôi tin cậu được may mắn chiếu cố, giống như lúc cậu đã cứu tôi vậy.”

Thẩm Thiên Lăng giật mình, cả người bật nhảy lên, vành tai đỏ bừng.

“Cái đó… Tôi đi ra ngoài một chút đây, xem thử có liên lạc được với đối phương không.”

*

Sau khi tin tức thế giới được công bố, các tin nhắn trò chuyện trôi qua nhanh như bay. Lạc Bạch vừa mải mê cày Cốt Thủ Xinh Đẹp cấp 1, vừa lướt kênh trò chuyện.